Minh Thê - Chương 1
01
Gã đàn ông nham hiểm x/é to/ạ/c qu/ần áo :
“Người cht sống Có là vợ của Diêm Vương thì đã đây dù mọc cánh cũng đừng hòng bay ngoài ”
Cổ áo x/é r/á/ch lộ làn da trắng ngần nơi cổ cùng với phần thân lờ mờ ẩn hiện
Gã nuốt nước miếng ừng ực mắng tục:
“Mẹ kiếp lần đúng là nhặt bảo vật ”
Miệng thì tục thì sấn tới gần
Ngay lúc chuẩn tiếp tục bước kế tiếp cơ thể đột nhiên khựng
Trên làn da trắng nõn chẳng rõ từ khi nào xuất hiện một đường vằn kỳ dị
Nhìn kỹ đường vằn đó như sinh mệnh riêng đang ngừng lan rộng
Giống như rễ cây quỷ quái đâm chồi nảy nhánh mọc từng gương mặt ma quái đang gào thảm thiết
Toàn thân gã đàn ông run rẩy hồn vía như bay tuốt tận năm dặm xa
Tôi khẽ cố ý nghiêng tới gần thổi một tai : “Đẹp ”
Gương mặt quỷ càng trở nên dữ tợn trông như sắp nhào tới cắn đứt yết hầu
“Á ——”
Gã rú lên ngã bệt xuống đất kéo lê thân thể mềm nhũn lùi liên tục
Trên mặt đất xuất hiện một vệt nước dài biết từ lúc nào đã sợ đến vãi cả nước tiểu
Tiếng động quá lớn khiến hàng xóm láng giềng kinh động ngoài cửa vang lên tiếng đập mạnh “cộc cộc”:
“Đại Lưu xảy chuyện gì thế”
“Cô giáo Tiểu Dương cũng ở trong đó Không chuyện gì chứ”
Tôi thong thả kéo áo chỉnh tề
Bà Lưu vội vã chạy đến cửa mở một đám lũ lượt tràn trong nhà
Cơ thể đàn ông vẫn đang run lẩy bẩy trông thấy bà Lưu như thấy cọc trụ cứu mạng run rẩy chỉ :
“Mẹ… cô … cô cô là ma đó”
“Tôi chỉ là đến thăm nhà học sinh thôi ai ngờ Lưu…”
Tôi rưng rưng mắt đỏ nghẹn ngào : “Anh … xâm phạm ”
Hàng xóm chỉ trỏ bàn tán: “Đại Lưu là vì thèm đàn bà quá đấy chứ Tôi thật cô giáo Tiểu Dương là tiểu thư thành phố đấy chịu nổi trò hù dọa của chứ”
“ thế cô giáo Tiểu Dương là cái lần ——”
Nói tới đây như chợt nghĩ điều gì bèn im bặt
Bà Lưu sắc mặt vô cùng khó coi cố gượng :
“Chỉ là hiểu lầm thôi chắc Đại Lưu phát bệnh đột ngột nghỉ một lát sẽ Mọi giải tán ”
“Còn cô giáo Tiểu Dương nữa xin cô quá hôm nào sẽ dẫn Đại Lưu sang xin đàng hoàng”
Nói bà đá Đại Lưu một cái nghiến răng rít lên:
“Đồ vô dụng cho mày cơ hội mà cũng biết nắm lấy”
Câu cuối nhỏ khác thấy chỉ rõ rành rọt
Dưới sự bảo vệ của đám trở ký túc xá trường học
Tôi vuốt ve những đường vằn ma quỷ vẫn còn rục rịch trong lòng thầm tiếc nuối
Chỉ cần trễ thêm chút nữa thôi là thể no bụng
02
Khi trở ký túc xá trường học trời đã bảy giờ tối
Tôi chào tạm biệt mọi một lặng lẽ bàn
Trong gương đối diện phản chiếu gương mặt xinh cùng với những đường vằn ma quỷ đang tự do sinh trưởng
Không ngoài những đường vằn càng lúc càng lấn tới kiêng dè
Chẳng mấy chốc thân đã quỷ văn bao phủ chỉ còn một đôi mắt đen ngòm sâu hoắm lộ
Tôi bản thân trong gương khẽ thở dài
Giờ đây càng lúc càng giống một con quái vật
Nửa năm cha mẹ nuôi lấy cớ bà nội bệnh nặng gọi trở về nhà
Đến nơi mới phát hiện bà nội đã chết từ một tháng
Bọn họ tiêu sạch số tiền thừa kế bà để đó nhắm tới
Bán cho nhà bên làng kế — một đã chết
Lừa trở về chỉ để ép kết minh hôn với xác chết
Chúng ép quỳ bái thiên địa cùng di ảnh chết đó bắt chung giường
Sau đó nhốt sống trong quan tài của đóng chặt bốn mươi chín chiếc đinh
Tôi sát bên thi thể nồng nặc mùi tử thi để từng vết cào tuyệt vọng nắp quan tài
Khi vài tiểu quỷ khiêng kiệu hoa đỏ thắm đến đón dâu mới biết kẻ gả cho là một lệ quỷ chút bản lĩnh
Không lâu nữa thể sẽ hóa thành một phương quỷ vương
Tiếc là ông trời cho cơ hội đó
Một con ác quỷ mang thù tìm đến hai bên đánh phân thắng bại
Tôi nhân lúc suy yếu nuốt trọn luồng quỷ khí trở thân xác
Còn hồn mạch của đã phong ấn trường hồn đăng
Đó là pháp khí luyện từ chính bộ hài cốt của giờ cũng đã thuộc về
Từ đó hóa thành thi quỷ cũng thể gọi là chết sống
Tôi mang theo trường hồn đăng tìm đến nhà cha mẹ nuôi
Hành hạ bọn họ đủ điều bắt đầu lang bạt khắp nơi
Điểm dừng chân đầu tiên chọn ngôi làng nhỏ
Bởi bạn thân của đã từng biến mất tại đây
Tôi đến tìm chân tướng sự việc
Trùng hợp thay gặp một cô gái chuẩn đến đây dạy học
Tôi lập trận quỷ đả tường dụ cô rời khỏi chốn thị phi
Rồi thế thân cô đến đây dạy học thay
03
“Thình thịch thình thịch ——”
Tiếng gõ cửa vang lên giật tỉnh những đường vằn ma quỷ bắt đầu từ từ tan
Một cô bé ôm quyển sách nhàu nát trong tay rụt rè
“Thưa cô giáo em một bài làm cô thể dạy em ạ”
Tôi mỉm hiền lành mời con bé nhà
Trong lúc lật sách vô tình làm rơi một tấm ảnh Tôi cúi nhặt lên là ảnh chụp chung của con bé và một cô gái trẻ khác
Còn kịp kỹ con bé đã vội vàng giật lấy tấm ảnh trân quý nhét túi như bảo vật
“Linh Linh đó là ai thế Hai trông thân thiết lắm”
“À… đó là cô Lâm là cô giáo dạy cô ạ cũng giống cô giáo Dương ”
“Vậy cô Lâm Về nhà ”
Ánh mắt Linh Linh vụt tối
“Em biết… Tự dưng một ngày cô đến lớp nữa”
“Dân làng bảo nơi khổ quá cô Lâm chịu nổi lén bỏ về ”
“ em thấy cô Lâm như thế Nếu thật sự nhất định cô sẽ với bọn em một tiếng”
Vừa bàn tay nhỏ của con bé đã siết chặt thành nắm đấm
Cảm xúc kích động cẩn thận giấy cắt một vết dài
Máu tươi ngừng rỉ
Tôi chằm chằm dòng máu đó đôi mắt dần dần đỏ lên
Vội đưa tay bịt miệng xoay
Không sắp kiềm chế nữa
Thèm máu quá…
04
“Cô giáo cô chứ”
Linh Linh ghé sát lo lắng
“Mắt cô đỏ thế ”
Tôi nuốt nước bọt lặng lẽ lùi xa khỏi con bé một chút
“Cô chỉ là viêm kết mạc tái phát thôi bệnh cũ lát nữa là đỡ”
“Ngược vết thương của em xử lý ngay Cô mua băng cá nhân cho em em ngoan ngoãn đây đừng chạy lung tung nhé”
Linh Linh ngoan ngoãn gật đầu lập tức vội vàng rời khỏi ký túc xá
Chỉ cần chậm thêm chút nữa thật sự sợ kìm chế nổi
Trên đường ngừng những gã đàn ông chằm chằm từ đầu tới chân
Ánh mắt bọn họ đầy thèm khát dò xét và hung hãn
Cứ như chỉ là miếng thịt đặt thớt chờ xẻ thịt bất cứ lúc nào
Phụ nữ trong làng dường như hiếm hoặc đúng hơn là — gần như ai ngoài lộ mặt
Cả quãng đường chẳng thấy mấy đàn bà
Chủ tiệm tạp hóa thấy mặt lập tức nở nụ toe toét
Không chút kiêng dè vỗ lên ngực một cái cợt hỏi:
“Cô giáo Tiểu Dương sinh con đấy”
Tôi mỉm : “Chưa nhưng từng một chồng đã chết”
Hắn sững : “Ồ cô giáo Tiểu Dương từng kết hôn ”
“Nhìn đấy cứ tưởng cô còn là gái tơ cơ”
“ mà từng kết hôn cũng ảnh hưởng gì chuyện sinh con”
Tôi mỉm đổi chủ đề
Nếu để thêm vài câu nữa thật sự sợ nhịn mà cắn nát cổ họng
“Cô giáo Tiểu Dương Linh Linh chạy đến chỗ cô ”
Một đàn bà bước tới là mẹ của Linh Linh – thím Vương
Thấy gật đầu bà liền nhíu mày miệng ngớt chửi rủa:
“Cái con nha đầu đã bảo bao nhiêu lần học hành chẳng gì bằng sớm gả cho ”
“Con bé Xuân Hoa bên cạnh nó bằng tuổi mà đã con kìa”
Thím Vương hùng hổ theo về ký túc xá
Vừa thấy bà sắc mặt Linh Linh lập tức tái nhợt
Con bé bám chặt lấy vạt áo trong giọng lẫn một tia nghẹn ngào:
“Cô giáo… lẽ đây là lần cuối cùng em gặp cô ”
05
Tôi còn đang suy nghĩ về ý trong lời Linh Linh
Bên thím Vương đã túm chặt vành tai Linh Linh hung hăng lôi con bé ngoài
Một cái bạt tai vang dội giáng xuống mặt nó
Linh Linh ôm má đỏ ửng mặt sang một bên im lặng một lời
Hiển nhiên chuyện đối với con bé đã quá quen thuộc
“Mày là cái đồ oắt con thời gian rảnh thì lo học cách hầu hạ đàn ông còn đỡ ăn đòn”
“Học mấy cái thứ làm gì mày tưởng mày thi đỗ đại học chắc”
Vừa bà xé nát quyển sách trong tay Linh Linh thành từng mảnh vụn
Tôi siết chặt mảnh giấy nhỏ trong tay
Là thứ Linh Linh nhét cho khi nãy
Rõ ràng đã còn cảm giác đau đớn nữa mà vẫn thấy lòng bàn tay nhói lên vì tờ giấy
Thím Vương dẫn Linh Linh tiếng cũng dần xa
Tôi mở mảnh giấy bên ba chữ thật to nổi bật:
“Cứu em với”
Cứu em với
Tại Linh Linh để cho lời nhắn như
Còn câu “lần cuối gặp” là ý gì
Cảm giác như điều gì đó đơn giản
Trong ngôi làng nhỏ bé … rốt cuộc đang che giấu bao nhiêu bí mật
Ý niệm dấy lên từ trong trường hồn đăng lập tức tỏa hai luồng sương mù mờ mịt
Dưới ánh sáng lồng đèn chân hiện lên ba chiếc bóng đang vặn vẹo giãy giụa
Trong đó hai chiếc càng lúc càng hỗn loạn cuối cùng lộ hai tiểu quỷ
Đó là thuộc hạ khi còn sống của chồng cũng coi như của hồi môn để cho
Hai tiểu quỷ rón rén tiến tới đồng loạt cung kính cúi đầu:
“Phu nhân”
Tôi gấp một tiểu nhân bằng giấy đặt lên vai một trong hai con quỷ
“Đi bám theo hai mẹ con ”
Tôi xem rốt cuộc họ đang che giấu thứ gì thể để khác biết