Minh Nguyệt của Tướng Quân - Chương 3
07
Biên cương xảy bạo loạn đến bất ngờ kịp phòng
Tiếng pháo nổ đêm Giao thừa đã che lấp hành động từ biên cương đối diện lửa chiến tranh hai bên bùng lên trong khoảnh khắc
Tướng quân cũng đột ngột thậm chí kịp một lời từ biệt với
Nếu biết chúng sẽ xa lâu như sáng nay đã khỏi nhà để đến y quán
Ta thu dọn bức thư tướng quân để trong lòng chỉ mong trận chiến thuận lợi để thể sớm về
Chỉ là mí mắt ngừng giật khiến trằn trọc mãi ngủ
Ta đến tìm sư phụ nhờ xem giúp sư phụ thuận tay lấy một tờ giấy trắng dán lên mắt
“Mỗi một số mệnh sớm muộn gì cũng đối mặt đừng lo nghĩ quá nhiều”
Dù sư phụ lòng vẫn hoảng loạn yên
Hai ngày hoàng thượng băng hà
Đại ca của – Thẩm Cảnh Hiên nối ngôi hoàng đế
Chàng trở về từ tiền tuyến trong ánh mắt vẫn còn dấu vết sát phạt và mệt mỏi
Khi thấy bước đến bên cạnh nhẹ nhàng an ủi:
“Như Thường Minh Kha bảo nhắn với rằng vẫn an cần quá lo lắng”
“Đa tạ hoàng truyền lời”
Ta hành lễ với Thẩm Cảnh Hiên dù trong mắt nét đau buồn nhưng vẫn thốt câu giống như mọi :
“Hoàng xin hãy nén bi thương”
Thẩm Cảnh Hiên khoát tay liền lui
Bầu trời u ám ánh sáng mây đen đè nặng phía chân trời tựa như nuốt chửng cả thành trì
Ta thấy qua đường ngẩng đầu lên trời họ kêu lên:
“Trời kinh thành đổi ”
Sau đó con đường lớn luôn từng xe từng xe lương thực chuyển đến chiếm hết lối trong kinh thành tất cả đều hướng về tiền tuyến nhưng chẳng ai vội vã
“Sư phụ con tìm phu quân”
Ta lo lắng cho
Sư phụ vẫn bận rộn với công việc trong tay chẳng buồn ngẩng đầu lên mà hỏi:
“Ngươi biết đường ”
Ta cúi đầu biết đường nhưng sẽ tìm cách đến đó:
“Con thể hỏi”
“Silly girl even if you find him what can you do In the most dangerous moments your presence would only cause more trouble Better to stay here and wait for him to come back”
Ta nhẹ nhàng đáp lời
Đến khi đợt quân đội thứ ba điều đến tiền tuyến lòng còn bình yên nữa nó ngừng đập loạn từng ngày
Ta đến ngôi chùa linh thiêng nhất để cầu Phật thành tâm dâng hương cúi đầu chắp tay ngực:
“Phật tổ từ bi xin phù hộ cho phu quân của con bình an trở về”
Phật ở quá xa biết liệu thấy lời cầu nguyện của
Trận chiến kéo dài lâu quá
Chớp mắt đã thêm một năm cuối cùng cũng tin quân đội trở về
Ta ở hàng đầu tiên chờ đợi đoàn quân mong ngóng từng giờ từng phút
Người dẫn đầu là tướng quân mà là một khuôn mặt lạ lẫm từng gặp
Có lẽ tướng quân đang ở trong đoàn quân phía
Ta chăm chú tìm kiếm từng một bỏ qua ai nhưng vẫn thấy
Ta sợ sót vội kéo sư phụ đến hàng đầu:
“Sư phụ kỹ xem thấy phu quân của con Sao con tìm thấy”
Sư phụ thật lâu đó nhẹ nhàng lắc đầu
Có lẽ tướng quân thương nên về kịp
Ta nên trở về phủ chờ đợi biết sẽ về ngay thôi
điều nhận là một tờ thư chia buồn và mấy thùng tiền trợ cấp
Người đầu đội quân với tướng quân đã chết
Ta tin nhưng nước mắt vẫn trào hỏi :
“Vậy thi thể ”
Người đó trả lời rằng tướng quân cùng các trúng mai phục khi quân cứu viện đến chỉ còn một bầy sói hoang đang ăn xác
Chỉ còn một đống xương trắng họ thể nhận thi thể của tướng quân
“Vậy ngươi thấy chiếc bùa bình an màu đỏ ”
Người đó lắc đầu bổ sung:
“Có lẽ đã ai đó nhặt ”
Người già trong xóm khuyên nên lo liệu hậu sự cho tướng quân
Ta đóng cửa để họ ngoài
Sống thấy chết thấy xác
Dù lời của là thật cũng tự tìm chiếc bùa bình an
Chỉ khi tìm mới thể chấp nhận sự thật
08
Ta mua con ngựa nhất sư phụ khuyên nhủ mấy lần nhưng hề dao động cuối cùng cũng đành chấp nhận
Ta theo bản đồ suốt bốn ngày để tránh nhầm đường mỗi khi tới trạm dịch đều tốn ít bạc để hỏi thăm đảm bảo rằng lộ trình của sai
Cuối cùng khi đến tỉnh cuối cùng ngã ba phía mà băn khoăn
May thay gần đó mấy dân Ta hỏi họ về đoàn quân vận lương thực đây đã hướng nào ngờ những dân thật thà đều lắc đầu:
“Nơi từng đoàn quân vận lương nào qua”
Ta hỏi thêm vài ngôi làng khác câu trả lời vẫn y hệt
Lòng như rơi hố băng
Đây là con đường duy nhất dẫn đến biên cương đoàn quân nào qua
Càng đến gần biên cương lòng càng lo sợ
Thứ nhất là sợ tìm tướng quân thứ hai là mùi máu tanh đường càng lúc càng nồng
Dù chiến trường đã dọn dẹp nhưng máu đã thấm lòng đất sát khí vẫn tan
Đây là nơi tướng quân đã chiến đấu
Ta biết tướng quân thể ở đây nếu thương hoặc sẽ ẩn nấp trong núi để dưỡng thương hoặc dân bụng gần đó cưu mang
hiểu tiếng địa phương của dân làng nơi mãi họ cũng hiểu ý
Ta giơ tay lên đầu để diễn tả dáng cao lớn của tướng quân nhưng bà thím mặt đưa cho một cái đòn gánh
Ta dang tay để diễn tả bờ vai rộng của bà thím đưa cho một cái thùng nước…
Ta đành vẽ chân dung tướng quân suốt đêm nghỉ dán khắp làng
Dán xong cưỡi ngựa lên núi gần nhất để tìm kiếm
Ta cũng biết những việc kết quả gì nhưng nhất định thử lẽ tướng quân đang chờ ở một góc nào đó ai biết
Núi tối đen như mực
Cây đuốc mang theo đã dùng hết từ mấy ngày may mắn là đêm nay trăng sáng đủ để rõ đường
“Tướng quân đêm nay trăng đã tròn ”
Ta ánh trăng tròn đầy khẽ thở dài
Đi đến lưng chừng núi nhận cảnh vật xung quanh đều giống những hàng cây lặp đến ba bốn lần
Ta buộc khăn tay một thân cây tiếp tục nhưng một khắc thấy chính chiếc khăn của
Ta lạc
Ta đành men theo đường xuống núi ngờ bước thứ hai đã giẫm một bụi cỏ cả ngã nhào xuống đất
“Hu… đau quá”
“Ông trời ơi cả đời con đã khổ sở thế lương tâm thấy đau ”
Cha mẹ mất sớm bây giờ đến cả phu quân cũng tìm
Càng nghĩ càng buồn dù nơi cũng chẳng ai cứ mặc kệ mà cho thỏa
Ta bật thật lớn:
“Lệ Minh Kha Nếu biến thành ma quỷ cũng với một tiếng chứ Ta còn kịp lấy chồng khác Hu hu hu…”
“Ngươi dám”
Hu hu hu thấy giọng thế
Chắc chắn là ảo giác vì nhớ nhung quá độ
Sau lưng lạnh toát từ từ dậy từ từ đầu
Nếu tướng quân thật sự đã thành quỷ mong vẫn với như đây
“Bóng ma” mắt mặc quần áo rách nát dáng cao lớn bờ vai rộng rãi
Chàng cất tiếng gọi rõ ràng:
“Nguyệt Nguyệt”
Ta dám tin chân mềm nhũn còn sức cúi đầu xuống thấy nước mắt từng giọt rơi xuống đất tạo thành vệt loang
Ta sợ ngẩng đầu lên sẽ chẳng thấy như bao lần trong giấc mơ đến biến mất khi mở mắt
Chỉ đến khi tiếng gọi lần nữa:
“Nguyệt Nguyệt”
Ta mới đủ dũng khí ngẩng đầu lên
Tướng quân loạng choạng bước về phía ánh trăng dịu dàng chiếu lên bóng dáng mỗi bước đều rõ ràng
Nước mắt vẫn còn vương mặt nhưng ngừng nở nụ thật tươi
Tướng quân cũng tự hào khoe với :
“Tướng quân đến tìm ”
“Nguyệt Nguyệt thật dũng cảm”
Chàng xoa đầu bàn tay thô ráp đầy vết thương
Ta nén đau lòng vội nắm lấy tay hỏi:
“Tướng quân thương nặng như ”
Chàng xuống bên cạnh kể mọi chuyện đã qua
Khi biên cương bạo loạn quân đội chỉ mất nửa năm để bình định
để phòng ngừa phản công triều đình hạ lệnh đóng quân ba tháng
Lương thực cạn kiệt triều đình chuyển thêm
Tướng quân mật thư báo cáo nhưng nhận hồi âm
Khi định tự cung gặp thánh thượng biên cương phát động tấn công
Trong lúc nguy cấp quân đội của Thẩm Cảnh Hiên bất ngờ phản bội
Bị tấn công từ hai phía quân của tướng quân chỉ còn ba mươi
Biết rằng kẻ địch nhắm tướng quân dẫn một địch núi
Sau đó trọng thương ngất trong hang động
Người dân săn nhặt về nhà nhưng khi tỉnh nhớ gì cả
Dân làng sợ liên lụy vì chứa chấp lạ nên lén ném ngoài cửa
Chàng tỉnh thấy mỗi nhà trong làng đều dán một bức họa của
Ban đầu tưởng là lệnh truy nã của triều đình nhưng kỹ thì thấy ba chữ “Lâm Minh Nguyệt” ở góc
Dân làng biết chữ bức họa nghĩ là tội phạm nên vội vàng đuổi
Nghe xong cảm thấy như định mệnh đã an bài