Minh Nguyệt của Tướng Quân - Chương 2
05
Ta thấy cô nương tới tìm tướng quân ôm mặt chạy khỏi cổng lớn
Cuộc đối thoại giữa hai bọn họ cũng đã bảy tám phần chẳng rõ vì trong lòng thấy chút hân hoan nho nhỏ
tất cả những điều còn kém xa niềm vui khi thấy con ngựa gỗ trong hậu viện
Ta vội vàng đầu chạy tìm tướng quân chẳng ngờ đang ngay lưng khoanh tay tựa một cột gỗ
“Tướng quân con ngựa gỗ là tặng ”
Ta thấy tướng quân mỉm gật đầu vui đến mức suýt chút nữa nhảy cẫng lên
Con ngựa gỗ giống hệt như con ngựa gỗ trong Lâm phủ
Con ngựa gỗ năm xưa là do cha chọn gỗ tự tay đẽo gọt tạc cho Khi mới ba tuổi
Lần trở về đó từng ý mang con ngựa gỗ nhỏ về tướng quân phủ chỉ là sợ tướng quân thích nên dám mở miệng
Không ngờ hôm nay nhận món quà bất ngờ đến thế
Tướng quân bế lên lưng ngựa nắm lấy sợi dây ở đầu ngựa chậm rãi đẩy cho ngựa gỗ lắc lư
“Ta ở nhà nàng thể dùng cái để giải khuây Ngày mai sẽ làm thêm một cái xích đu cho nàng”
“Tiền để cả trong tủ áo của nàng mua gì nhớ mang theo bạc Nếu đủ thì với ”
“Đã nhờ một tiểu nha đến hầu hạ sinh hoạt thường ngày cho nàng”
…
Ta ngẩn ngơ lắng tướng quân xong lúc mới chợt nhận — ngày sẽ lên đường đến doanh trại
Đêm ngày tướng quân rời tài nào ngủ Đếm tới con cừu thứ một trăm mà mí mắt vẫn chịu khép
Ta xoay thấy khó chịu đổi tư thế
“Động tới động lui cái gì ”
Tướng quân lẽ làm phiền liền đưa tay kéo ôm trọn lòng
Ta tiếng tim đập “thình thịch thình thịch” cũng thấy tiếng tim đập mạnh mẽ truyền đến từ phía lưng
Hai nhịp tim hòa quyện lấy chấn động đến chói tai
“Lâm Minh Nguyệt…”
Ta ngẩng đầu chờ đợi câu tiếp theo của tướng quân
“Trong cung bà vú dạy nàng khi thành thân cần làm những gì ”
Ta nhớ lời bà ma ma từng dặn nghiêm túc trả lời:
“Bà khi ngủ thì dậy sớm hơn một chút… để làm bữa sáng cho tướng quân… nhưng biết làm”
Tướng quân xoay lưng về phía
Ta thấy tiếng bật cả ván giường cũng khẽ rung theo
“Không biết làm điểm tâm thì gì đáng chứ Ta cũng thể học mà”
Chàng kéo lòng một tay đặt lên mắt giọng dịu dàng như nước:
“Không cần học Ngủ ”
Sau khi tướng quân rời phủ nửa tháng bà vú từ nhỏ đã chăm sóc tới thăm
Lần bà còn mang theo cả ngự y tới bắt mạch cho
Vị ngự y già lắc đầu với bà
Bà vú lo lắng hỏi:
“Sao Chẳng lẽ là còn quá sớm nên thấy”
Ngự y đáp:
“Tướng quân và công chúa đã thành thân hơn một tháng theo lý thì đã thể nhận Mạch tượng công chúa bình khả năng cao là ”
“Có cái gì Không cái gì”
Ta càng càng mơ hồ định mở miệng hỏi nhưng ngự y đã hiệu cho bà vú để lui xuống
Bà vú mang cho hai bộ áo dày còn mang theo nhiều thuốc bổ
Trước khi rời nỡ nhưng bà còn về cung bẩm báo
Bà nhét lòng một quyển sổ nhỏ dặn dặn :
“Công chúa hãy nhiều lần ngủ cũng mang theo”
“Ồ sẽ nhớ mà”
Bà vuốt nhẹ gò má :
“Công chúa giờ biên cương loạn lạc tranh thủ sớm để cho tướng quân một nối dõi”
Ta ngoan ngoãn gật đầu
Tiễn bà rời phủ mới mở cuốn sổ nhỏ
Chỉ liếc một cái mặt đã đỏ bừng tim cũng đập loạn
Ta hoảng hốt ném quyển sổ thật xa
Tại … những động tác kỳ quái như
06
Gần đến cuối năm Lệ Minh Kha nhận thánh chỉ từ hoàng thượng cho phép hồi phủ
Cùng với thánh chỉ còn một bức thư tay rõ ràng lẫn bóng gió đều nhắc nhở về nhà sinh con
Đây là lần đầu tiên hoàng thượng quan tâm đến chuyện riêng của đến mức — mà trông chừng cả việc chịu về phủ tạo kế nghiệp
Nghĩ đến Lâm Minh Nguyệt đang chờ ở nhà Lệ Minh Kha thấy bất đắc dĩ cảm thấy buồn
Tiểu công chúa lớn lên trong cung trong sạch tinh thuần như băng tuyết đến những kiến thức sống cơ bản còn chẳng biết huống chi là chuyện nam nữ thế gian
Nếu thẳng mấy lời như “về nhà sinh đứa nhỏ” Lâm Minh Nguyệt tám phần sẽ đỏ mặt hổ đến mức mấy ngày dám
Lệ Minh Kha lấy từ trong một chiếc vòng tay bạc tinh xảo ngón cái khẽ vuốt nhẹ hoa văn bên
Hắn đã tốn nhiều công sức cuối cùng cũng mài giũa chiếc vòng thành hình dáng như mong
Hắn nghĩ khi Lâm Minh Nguyệt thấy chiếc vòng nhất định sẽ vui đến mất ngủ
“Ồ đại tướng quân Lệ gia đây là đang nhớ vợ ”
Lệ Minh Kha liếc mắt Thẩm Cảnh Hiên bước tới liền thu chiếc vòng về trong ngực làm như thấy lời trêu chọc:
“Cút”
Thẩm Cảnh Hiên cợt vỗ vai :
“Như Thường cũng coi như là lần ngươi trở về cố sớm cho làm cữu cữu đấy”
Thẩm Cảnh Hiên chính là thái tử đương triều thêm danh phận công chúa của Lâm Minh Nguyệt đích thực là ca ca của nàng
“Muốn cái gì mà cút ”
Miệng thì thế nhưng trong lòng Lệ Minh Kha dâng lên một vị ngọt nhè nhẹ bất giác bắt đầu mong chờ cuộc sống về
Nếu thật sự một hài tử thì nên giống Lâm Minh Nguyệt một chút: xinh xắn đôi mắt to tròn long lanh chỉ cần liếc mắt một cái là khiến thương yêu
Rất nhanh đã đến buổi tối hôm nay là rằm
Vầng trăng tròn vằng vặc treo cao giữa trời ánh trăng thanh khiết rơi xuống phủ lấy bóng kéo thành một chiếc bóng dài thật dài
Lệ Minh Kha ngẩng đầu trăng lâu
Minh Nguyệt Minh Nguyệt…
Hắn đã thể chờ thêm nữa suýt chút nữa lập tức nhảy lên ngựa
Hắn trở về trở về mặt trăng của
Sau hai ngày đường dài khi về tới tướng quân phủ nơi đó trống vắng chẳng một bóng
Lệ Minh Kha vốn nghĩ Lâm Minh Nguyệt sẽ mím môi thẹn thùng : “Tướng quân về ”
Không ngờ đón chỉ là bà vú già mà từng gọi đến nấu ăn cho Lâm Minh Nguyệt
Tìm nàng thì thấy nàng đang cúi thổi lửa lò khói hun đến nỗi cả khuôn mặt đen nhẻm
Trong lúc nồi thuốc bếp bốc khói nghi ngút Lâm Minh Nguyệt ho sặc sụa dùng quạt phe phẩy
Lệ Minh Kha gì cứ đó yên lặng chờ nàng làm xong
Quả nhiên giây phút Lâm Minh Nguyệt thấy nàng kích động đến mức thành lời
Lệ Minh Kha giơ tay lau lớp tro đen mặt nàng:
“Sao mới xa một tháng nàng đã hóa thành mèo hoa ”
“Tướng quân về ” Lâm Minh Nguyệt khúc khích đó như khoe khoang:
“Chàng xem bây giờ lợi hại lắm biết băng bó còn biết sắc thuốc nữa”
Thì tháng qua nàng bái một lang y nổi danh làm sư phụ mỗi ngày đều dậy sớm thức khuya học hỏi từ một chẳng biết gì giờ đã thể xử lý đơn giản những vết thương
Lệ Minh Kha xoa đầu nàng dịu dàng :
“Ừ giỏi lắm”
Hắn tự nhiên nắm lấy tay nàng:
“Về nhà thôi”
Trên đường về phủ tiểu cô nương ríu rít kể cho về những thay đổi và tiến bộ của trong tháng qua Lệ Minh Kha chỉ lặng lẽ
Khi đến gần cổng phủ Lâm Minh Nguyệt bỗng dưng dừng bước ngập ngừng :
“Tướng quân giờ thể giúp chăm sóc binh sĩ lần trận thể mang theo ”
Ngay khoảnh khắc Lệ Minh Kha chợt hiểu mục đích nàng học y
Tất cả mệt mỏi mấy ngày đường bỗng chốc tan biến ngay cả hoàng hôn mắt cũng trở nên lạ thường
Thật nàng biết gì cũng quan trọng
Khi ở nơi nguy hiểm điều nhất vẫn là mang nàng theo bên
“Lần trận là biên cương quá nguy hiểm” Lệ Minh Kha dịu giọng dỗ dành nàng
“Chờ khi bình định chiến sự sẽ đưa nàng Khi thời tiết cũng dễ chịu hơn nàng cũng cần chịu khổ”
“Vâng”
Đêm xuống Lâm Minh Nguyệt nâng chiếc vòng tay bạc mà Lệ Minh Kha tặng yêu thích rời tay
Từ lúc đeo cổ tay nàng đến giờ nàng dường như lúc nào cũng lấy ngắm nghía một hồi
Lệ Minh Kha thấy tiếng xột xoạt khẽ vang bên tai cảm giác đôi tay nhỏ của nàng vòng ôm cổ
Hắn tưởng nàng cảm động nên ôm liền giơ tay định ôm
Không ngờ kịp kéo nàng lòng nàng đã về chỗ
Trên ngực thêm một vật gì đó nặng nặng
“Tướng quân đây là bùa bình an phụ thân tặng Giờ tặng để nó phù hộ bình an thuận lợi”
Lá bùa nàng đeo từ khi chào đời mép vải đỏ đã sờn cũ để lộ viên ngọc dương chi màu vàng nhạt bên trong
Khi còn nhỏ mới cung nàng các bà vú trong cung lừa mất ít trang sức đến cả chiếc vòng bạc nhỏ tay cũng lừa mất
Nàng tủi thân sợ hãi bốn bề tường cung sâu thẳm nơi nào là chốn dung thân
Chỉ lá bùa bình an là nàng giấu kỹ bên giữ đến tận bây giờ
Lâm Minh Nguyệt thấy Lệ Minh Kha nhắm mắt đáp cứ tưởng đã ngủ liền ghé sát tai hớn hở nhỏ:
“Tướng quân để một bí mật nhé”
“Mùa đông năm ngoái té xuống hồ mà cứu… là đó”
“Mỗi lần tham dự yến tiệc đều lén bao giờ biết cả”
“Rồi thầm cầu nguyện trong lòng giá mà… thể gả cho thì biết mấy”
“ là đại tướng quân thích thì nhiều như mây nào dám vọng tưởng…”
“Không ngờ… thật sự gả cho ”
“Bí mật của chính là… thích từ lâu Còn lâu hơn cả lúc thích nữa”
Lệ Minh Kha chậm rãi nhòe ướt đôi mắt
Lâm Minh Nguyệt cứ thế líu ríu thêm nhiều lời mãi đến khi mơ mơ màng màng ngủ
Lệ Minh Kha cảm nhận thở đều đặn bên cạnh mới dám hé mắt nhẹ nhàng vuốt tóc nàng
“Nguyệt Nguyệt cũng một bí mật”
Chỉ là… định dùng cả đời để kể nó cho nàng