Minh Nguyệt của Tướng Quân - Chương 1
01
Gả cho một xa lạ từ đến nay từng gặp mặt
Lòng bàn tay rịn mồ hôi siết chặt gấu váy cưới nơi đầu gối
Khăn đỏ đội đầu vén lên tầm mắt trong chớp mắt trở nên sáng rõ
Trước mắt là chân dung tướng quân đôi mắt sâu thẳm đồng tử đen nhánh Chân mày bên vết sẹo chém đứt một đoạn khiến vẻ ngoài vốn đã lạnh lùng càng thêm vài phần hung hãn
Tướng quân từ bàn rót hai chén rượu đưa cho một chén
Ta thấp thỏm ngập ngừng hy vọng nâng chén rượu giao bôi ngọt ngào uống cạn
Sau rượu giao bôi giúp phu quân thay y phục…
Ta vẫn nhớ kỹ lời dặn dò của ma ma liếc bờ vai rộng của tướng quân nhưng tay vẫn đủ dũng khí đưa lên
“Không biết ”
Tướng quân dang hai tay với ánh mắt nửa nửa chờ giúp thay y phục
Ta nhẹ tay cởi ngoại sam của khuôn mặt đỏ bừng lời cũng lắp bắp: “Biết biết mà”
Đây quả thực là lần đầu tiên thay y phục cho khác
Trước là đại tiểu thư của tiền Tướng quân phủ hoàng thượng ban tước vị công chúa từng hầu hạ ai cũng từng ở gần một nam nhân xa lạ như
Chờ thu dọn mọi thứ xong tướng quân đã giường chừa một nửa chỗ cho
Ta nhẹ tay nhẹ chân bò lên giường rõ ràng tiếng tim đập thình thịch Từ bên cạnh truyền đến ấm liên tục xa lạ mà khiến khao khát
Nằm lâu mới mơ hồ chút buồn ngủ nhưng đầu óc vẫn thanh tỉnh vô cùng
“…Tướng quân”
“Hửm”
“Ta bên trong…”
Lúc còn nhỏ ham chơi chịu ngủ phụ thân thường doạ rằng gầm giường một lão yêu đen kịt chuyên bắt những đứa trẻ chịu ngủ
Khi luôn dán tường trong lo lắng sợ hãi mà chìm giấc ngủ
Đến khi lớn nỗi sợ vẫn in sâu khiến chỉ dám phía trong sát vách tường
Chỉ tướng quân “chậc” một tiếng ngay đó một bàn tay vòng qua eo dễ dàng đem kéo trong
Chỗ tướng quân từng quả thật ấm áp hơn nhiều
Ta lặng lẽ nghiêng đầu liếc dường như linh cảm kéo chăn che luôn cả đôi mắt khẩu khí hung dữ: “Phiền phức ngủ ”
Khi mơ mơ màng màng còn :
“Về đừng gọi là tướng quân gọi là Lệ Minh Kha hoặc là phu quân”
Vâng tướng quân
Ta lặng lẽ đáp lời trong lòng
02
Sáng hôm tỉnh dậy cả chăn bông quấn kín từ đầu đến chân Còn tay chân cùng phần lớn thân thể của tướng quân thì phơi bên ngoài
Ta vội vàng kéo chăn chia về phía nào ngờ tướng quân đã tỉnh ánh mắt mang theo ý trêu chọc mà
“Nhìn thì nhỏ xíu mà giành chăn thì dữ dằn lắm”
“Thật xin …” Ta cũng là hôm nay mới biết tật giành chăn
Tướng quân dậy chỉ dám hé một bên mắt mà Thấy chuẩn thay y phục liền vội chui tọt trong chăn
Chẳng bao lâu một bàn tay to lớn vỗ nhẹ lên chăn của : “Không dậy nữa thì lát nữa cơm sáng ăn ”
A… Trong phủ tướng quân hạ nhân tướng quân còn tự nấu ăn
Trên bàn cơm đặt mấy thứ đen sì sì
Tướng quân bưng cháo kê nóng bước vẫn còn đang trợn mắt mấy thứ mà biết đó là gì Chàng hỏi : “Sao ăn”
Thứ … là để ăn
Ta cầm lên một củ khoai lang đen như than ngơ ngác đáp: “Ta biết cái ăn ”
Tướng quân cầm lấy một củ bẻ làm hai: “Ăn phần ruột bên trong nếu quen thì uống cháo”
“Ta ăn mà”
A ma từng tướng quân sống thanh bần gả đến đây sẽ chịu khổ một khi đã lấy chồng thì học cách dung nhập cuộc sống của
“Như Thường chuyện bàn với nàng”
Lời Lệ Minh Kha đã nghĩ suốt một thời gian thậm chí từ khi thành thân đã nhen nhóm trong lòng
“Thánh thượng ở bên nàng đến mùa xuân năm nhưng biên cương nguy cấp nghĩ…”
“Được”
Ta biết điều gì trong mắt và trong lòng đều là vị ngọt của khoai lang “Tướng quân cứ theo ý mà làm”
Về tướng quân với đến ngày Đông chí sẽ lên đường doanh trại
Ta đếm ngón tay tính còn mười lăm ngày
Đến ngày thứ ba thì lai mặt bèn dẫn tướng quân về Lâm phủ
Trong phủ chỉ còn vài lão bộc làm công việc quét dọn dù nhiều năm ai lui tới nơi vẫn sạch sẽ vướng chút bụi
Mười năm vì dẹp loạn trong triều Lâm gia vì nước tuẫn trung chỉ còn khi đó mới bảy tuổi
“Cha mẹ các vị trưởng bối Nguyệt Nguyệt đến thăm mọi đây”
Ta quỳ gối đệm cỏ trò chuyện suốt một lúc lâu chẳng lúc nào tướng quân đã bước từ đường
Chàng giống như đó dập đầu dâng hương với từng vị trưởng bối của Lâm gia đó lặng lẽ bên
Trong khoảnh khắc lòng bỗng trở nên bình yên Tựa như con thuyền nhỏ trôi dạt bao năm cuối cùng đã tìm bến đỗ
Cũng từ đó hiểu vì lúc ma ma tiễn xuất giá trong ánh mắt thoải mái lời nhẹ nhàng như thế bà biết còn là đứa trẻ nương nhờ khác mà sống nữa
Ta đã một gia đình của riêng
Rời khỏi Lâm phủ trăng tròn treo giữa trời ánh trăng trong vắt rọi xuống đất kéo dài bóng của và tướng quân
Ta hai chiếc bóng quấn lấy khẽ hỏi : “Tướng quân về … thể đừng gọi là Như Thường nữa ”
“Như Thường ” là tên hoàng thượng ban cho khi tiến cung mười năm trong cung ai ai cũng gọi là “Như Thường công chúa” dần dần chính cũng quên tên thật của
“Vậy gọi nàng là gì Nương tử”
Ta xong đỏ bừng cả tai: “Có thể gọi là Minh Nguyệt… hoặc nương tử cũng ”
03
Tướng quân dậy luyện kiếm từ khi trời còn sáng
Khi thức dậy bàn bát cháo nóng và mấy củ khoai lang đỏ
Nam tử chịu xuống bếp vốn đã hiếm mà tướng quân chẳng những biết nấu nhiều món ngon còn luôn kịp thời bỏ đầy bạc túi tiền lép kẹp của
Những ngày còn ở trong cung tựa như chim sẻ sổ lồng đối với mọi thứ bên ngoài tràn đầy hiếu kỳ mua về vô số đồ ăn vặt và vật lạ mà giờ từng thấy Phòng tân hôn của và tướng quân cũng dần bày đầy những búp bê đất đủ kiểu dáng mua
Đồ mua càng nhiều túi tiền của càng nhanh trống rỗng
Chỉ là mỗi sáng tỉnh dậy bàn trang điểm luôn một túi tiền căng đầy
Tướng quân đối xử với thực sự
Ít nhất trừ cha mẹ là với nhất đời
Một bên hưởng thụ sự dịu dàng của tướng quân một bên trong lòng dâng lên cảm giác áy náy đối với một cô nương khác
Trước khi gả đến đây đã nhiều tiểu thư danh môn tranh gả cho tướng quân nhưng từng ai thành công
Có một lần tình cờ mấy cô nương cung dự yến đang bàn luận về tướng quân rằng sở dĩ cưới ai đến giờ là vì trong lòng đã thầm mến từ lâu
Nếu tướng quân cưới nhất định sẽ yêu thương nàng hết mực còn hơn cả đối xử với
“Tướng quân nếu cô nương thích … thể đưa nàng về phủ”
Động tác gắp thức ăn của Lệ Minh Kha thoáng dừng một câu của làm cho hiểu đầu đuôi
Cô nương đối diện gần như chôn cả gương mặt nhỏ nhắn trong bát giọng cũng lí nhí:
“Ta sẽ đối xử với nàng cũng sẽ quấy rầy hai …”
Vừa dứt lời trán liền gõ một cái rõ đau
“Ở cô nương thích chứ”
Tướng quân thoạt hung dám thẳng chỉ lặng lẽ cúi đầu xúc cơm
Trong bát bỗng thêm một chiếc cánh gà tướng quân :
“Đầu óc rảnh rỗi quá mới nghĩ mấy thứ linh tinh phạt nàng quét hậu viện”
“Dạ…” Ta nghĩ cô nương sớm muộn cũng sẽ xuất hiện thôi chỉ là ngờ nàng đến nhanh đến thế hơn nữa còn là chủ động đến phủ
Ngay khoảnh khắc cầm lấy chổi cổng lớn đã gõ “bốp bốp” mấy tiếng
“Lệ Minh Kha”
Ta mở cửa mặt là một cô nương búi tóc cao thành một lọn
“Ngươi là…”
Nàng vòng qua thẳng chính sảnh
04
Lệ Minh Kha đang thu dọn bát đũa bữa tối Trong bát của tiểu cô nương vẫn còn sót mấy miếng cà tím nàng thích ăn chẳng suy nghĩ gì liền bưng bát lên ăn nốt phần còn thay nàng
Lý Huyền lưng thấy cảnh Lệ Minh Kha thu dọn sạch sẽ bàn ăn
“Đường đường là đại tướng quân Lệ gia mà khi thành thân còn làm những việc hầu hạ khác thế ”
Lệ Minh Kha đối với sự xuất hiện của Lý Huyền cũng lấy làm bất ngờ càng buồn đáp những lời châm chọc của nàng
Chỉ là bước một bước ngoài trường thương tua đỏ trong tay Lý Huyền đã đột ngột chắn ngang mặt cắt đứt đường của
Lý Huyền căn phòng cưới vẫn kịp tháo dải lụa đỏ hàng búp bê đất xếp ngay ngắn giá vành mắt trong thoáng chốc đã đỏ hoe
Rõ ràng hai năm khi nàng đến đây nơi còn lạnh lẽo hoang vu trong phòng cũng chỉ một cái bàn đơn độc
Khi nàng đã quyết tâm tương lai nếu gả cho Lệ Minh Kha nhất định sẽ tự tay trang trí tướng quân phủ thành dáng vẻ nàng yêu thích
Thế mà chỉ chớp mắt nơi đây đã thêm thở của một cô nương khác Chỉ một cái liền biết hai họ đã sống cùng như thế nào
“Lệ Minh Kha ngươi cưới khác chẳng lẽ cảm thấy thẹn với ”
“Ta thật hiểu ý của Lý cô nương” Lệ Minh Kha bật lạnh “Nếu chỉ vì ngươi từng cứu mạng mà cưới khác khiến ngươi vui thì cứ để Lệ mỗ tùy ý cô xử trí coi như trả mạng cho cô”
Lý Huyền là con gái của một y quan theo quân Từ khi Lệ Minh Kha trận nàng luôn cùng đại quân để cứu chữa binh lính thương
Một lần Lệ Minh Kha trúng tên hôn mê sâu trong núi chính Lý Huyền là đầu tiên tìm thấy và kịp thời cầm máu mới giữ mạng sống cho
Sau đó Lý Huyền từng thổ lộ tình cảm nhưng đã từ chối Khi trong lòng chỉ chiến trường và biên cương
Hắn cũng biết Lý Huyền từng mặt bao tiểu thư khuê các rằng cảm tình với nàng còn hứa sẽ lấy nàng làm thê tử Những lời hư cấu Lệ Minh Kha từng để tâm Hơn nữa chúng giúp từ chối ít rắc rối cần thiết nên cũng vạch trần nàng
Lý Huyền ngờ Lệ Minh Kha những lời như trong mắt là kinh ngạc cùng cam lòng
“Lệ Minh Kha đã theo ngươi bao năm như thế chẳng lẽ ngươi từng động lòng lấy một lần Ta… cũng thể làm mà…”
“Không cần” Lệ Minh Kha đáp “Lý cô nương mời về Không tiễn”
Hắn xoay liếc thấy bên cửa sổ một cái đầu nhỏ đang rụt rè thò
Không biết nàng đã bao lâu cũng biết đã những gì