Mẹ Đơn Thân Đỉnh Cấp - Chương 1
1
Năm thứ tám bên cuối cùng sự nghiệp của và Diệp Thuần cũng dần định
Chúng bắt đầu tính đến chuyện kết hôn
Thật ba mẹ đã hối thúc từ mấy năm
Lúc đó để bịt miệng họ còn mua tạm cho họ một con chó để chăm
theo thời gian đến cả con chó đó cũng trở nên già dặn chín chắn
Thế là ba mẹ sang bắt đầu lải nhải về
Cứ cách vài hôm là nhắc
Tôi cũng cảm thấy đến lúc nên cho họ một lời giải thích đàng hoàng
Tôi và Diệp Thuần yêu từ thời đại học cùng phấn đấu sống chung nhiều năm hợp
Cả hai cũng từng về mắt hai bên gia đình hiểu khá rõ
Tôi cứ tưởng buổi gặp gỡ chính thức giữa hai bên phụ lần chỉ là một nghi thức
Sau đó sẽ vui vẻ ấn định chuyện cưới hỏi
Không ngờ mẹ Diệp Thuần dành tặng một cú “bất ngờ lớn”
Sau vài câu xã giao ngắn ngủi bà bất ngờ nắm lấy tay giọng thân thiết sâu xa:
“Tĩnh Tĩnh nhà bác thật sự quý cháu nhưng cháu cũng biết đấy nhà bác chỉ mỗi Diệp Thuần là con trai còn nối dõi tông đường”
“Nên bác vẫn mong hai đứa bầu hẵng tính đến chuyện kết hôn”
Tôi còn kịp phản ứng mẹ đã chịu nổi nữa
Bà ngạc nhiên hỏi : “Mẹ Diệp Thuần ý chị là gì ”
“Giờ thanh niên hiếm muộn nhiều nhà chỉ là cẩn thận một chút thôi” – bà giọng chắc nịch “Chờ đến khi mang thai mới cưới như hai bên đều yên tâm Chỉ cần chứng minh con bé vấn đề gì về sinh sản nhà chắc chắn sẽ tổ chức lễ cưới linh đình”
Mẹ tức phát hỏa
vì giữ thể diện bà cố nén giận lựa lời phân tích: “Công ty hai đứa năm nào cũng tổ chức khám sức khỏe báo cáo đầy đủ vấn đề gì Chị đưa yêu cầu thế quá đáng ”
Mẹ Diệp Thuần mà như : “Vậy sống chung với lâu như thế mà một lần dính bầu ngoài ý ”
Thấy mẹ suýt nữa lật bàn bà nhanh chóng chữa lời: “Ây da nhà cũng chỉ yên tâm thôi Huống hồ nếu đã định cưới thì thai sớm cũng là chuyện mà chuyện vui nhân đôi đúng ”
Lúc đó ông bố ít của Diệp Thuần cũng lên tiếng phụ họa
Ông rót cho ba một tách trà hề hề : “Chuyện đại sự mà nhà chỉ dám làm tiểu nhân quân tử thôi Mong chị thông cảm ha”
Ba thẳng tay hất tách trà nóng mặt lạnh tanh: “Theo thấy ba nhà chị cứ đóng cửa sống với là yên nhất Ra ngoài làm gì cho khổ khác”
Nói xong ông kéo mẹ dậy gọi rời
Tôi nhúc nhích chỉ hiệu cho ba mẹ về bảo là còn chút chuyện cần giải quyết
Từ nhỏ đã độc lập và chính kiến
Ba mẹ hiểu rõ tính nên cũng ép chỉ tức tối rời
Tôi đầu sang bạn trai – từ đầu đến giờ vẫn hé miệng lấy một câu
Không thể phủ nhận năm sáu năm lăn lộn trong xã hội Diệp Thuần bây giờ càng thêm chững chạc bảnh bao hơn hồi đại học nhiều
Nhờ học trường top chuyên ngành ưu thế cộng thêm tính cách ôn hòa nhã nhặn thật sự như cá gặp nước thương trường – tiền đồ rộng mở
Cha mẹ dám đưa yêu cầu quá quắt cũng là vì chỗ dựa như thế
Dù gì mỗi lần đến đón công ty đều khiến mấy chị em xung quanh nhốn nháo bàn tán
Ai cũng bảo gặp may bạn trai trai tương lai còn dịu dàng yêu chiều hết mực
Việc lớn việc nhỏ đều để quyết lúc nào cũng nghĩ cho
Dù ở công ty cũng thiếu mấy cô nàng thầm gửi tín hiệu tình yêu
để cắt đứt mọi hy vọng ảnh đại diện mạng xã hội là ảnh chụp chung của cả hai chúng
Bài đăng cũng là những khoảnh khắc ngọt ngào bên
Chỉ tiếc rằng… hôm nay im lặng một cách bất thường
2
Nhân lúc ba mẹ nhà vệ sinh nghiêm túc hỏi:
“Anh nghĩ ”
Anh đặt điện thoại xuống thở dài giọng đầy áy náy :
“Bạo bạo mẹ đột nhiên đưa yêu cầu cũng chuẩn gì … mà đã thì em cứ chiều ý bà ”
“Dù em vốn cũng định cưới sẽ chuẩn mang thai chỉ sớm hơn hai tháng thôi mà đừng chấp nhặt với lớn làm gì”
Từng năm bên từng nhận — thì là một đứa trai bám váy mẹ
Chẳng trách bình thường lời răm rắp hóa là vì coi như mẹ
Giờ mẹ ruột xuất hiện cái “mẹ kế” lập tức xếp xuống hàng
Đang chuyện ba mẹ Diệp Thuần bàn ăn
Ba mẹ mặt họ nghiễm nhiên là bậc trưởng bối duy nhất trong phòng càng buông lời thoải mái
Mở miệng là khen Diệp Thuần của họ xuất sắc thế nào lấy là phúc phần ba đời
Mẹ Diệp Thuần hứa hẹn chỉ cần thai là lập tức tổ chức đám cưới
Đến lúc đó cả nhà bốn cùng mong chờ đứa nhỏ chào đời hạnh phúc ấm áp biết bao
Diệp Thuần mẹ vẽ tương lai tươi cũng tươi rói cả mặt
Anh khoác vai :
“Bạo bạo em đồng ý mà”
Tôi nhấp một ngụm trà cúi mắt khẽ:
“Đã … thì em còn thể gì nữa”
Nhận tín hiệu Diệp Thuần lập tức chốt hạ:
“Mẹ Tĩnh Tĩnh đồng ý ”
Mẹ Diệp Thuần lập tức rạng rỡ như hoa bắt đầu chỉ dạy chúng cách chuẩn mang thai
“Biết tính ngày rụng trứng chứ”
“Muốn sinh con trai thì mang thai tháng chẵn biết ”
“Thời gian uống rượu thức khuya ăn uống thanh đạm đủ chất biết ”
…
Cuối cùng bà còn dạy cách về nhà lóc ăn vạ dọa chết để thuyết phục ba mẹ đồng ý và ủng hộ chuyện
Tôi bao nhiêu chăm chú bà càng vui mừng bấy nhiêu
Lúc chia tay còn quên dặn dặn
Bắt Diệp Thuần giám sát thật kỹ mấy tháng sống đúng như những gì bà
Cho đến khi thật sự mang thai
3
Diệp Thuần xem lời mẹ như thánh chỉ chuyện lớn chuyện nhỏ đều làm đúng như lời bà căn dặn
Những gì cho sức khỏe thì cũng làm theo
Còn những điều trái ý Xin miễn bàn
Rất nhanh đó đã thử que và thấy mang thai
Mẹ Diệp Thuần khỏi vui mừng đến phát rồ
mang thai tháng lẻ bà lập tức bùng nổ
Sáng hôm đã lặn lội từ quê lên thẳng chỗ và Diệp Thuần đang sống mắng cho một trận vì chịu lời bà tính đúng ngày để “làm chuyện đó” tháng chẵn
Tôi âm thầm trợn mắt lười đáp về phòng tiếp tục ngủ
Ngoài cửa phòng Diệp Thuần kiên nhẫn kéo mẹ giải thích rằng chuyện sinh con trai tháng chẵn cơ sở khoa học
Nói mãi bà mới tạm tin tạm ngờ ngưng mắng
Rồi bà dọn tới sống luôn
Nói là để tiện chăm sóc sinh hoạt cho
ngay tối hôm đó bàn ăn chỉ đúng một đĩa khoai tây xào xì dầu
Và bà ngay mặt cái đĩa khoai chính thức thông báo với :
“Ban đầu định mang thai là làm đám cưới liền giờ thì đợi sinh xong hãy cưới”
Tôi biết chứ vì lời chọn tháng chẵn để mang thai
Nhà họ Diệp cứ như ngai vàng chờ kế thừa bắt buộc sinh con trai mới cưới
Quả nhiên bà ngẩng mặt đầy kiêu căng:
“Nếu đứa là con gái thì tiếp tục đẻ Bao giờ đẻ con trai thì mới đăng ký kết hôn”
Tôi gật đầu âm thầm tự thưởng cho một bữa tiệc thịnh soạn
Món ngon từ nhà hàng năm bày kín bàn trà
Mắt mẹ Diệp Thuần trợn tròn hét lên:
“Con ăn nổi hết chừng đó hả”
“Tất nhiên là ” Tôi chớp chớp mắt vô cùng khoái chí
“ thôi cũng đủ vui”
Tiện thể cũng chính thức thông báo với bà : từ nay về mỗi bữa đều sẽ tự đặt đồ ăn theo tiêu chuẩn bà đừng nấu cho nữa
Bà tức đến mức ném luôn đũa đập cửa chạy về phòng
Diệp Thuần thấy lập tức bưng bát xuống đối diện
Miệng thì giục mau xin mẹ nhưng tay thì… thật lòng gắp tới mấy món ngon gọi đầy bàn
Hừ
Thấy Ngay cả khoai tây xào xì dầu cái đồ cẩu nam bám váy mẹ còn chẳng buồn đụng đến
________________________________________
4
Xin là chuyện bao giờ
Không những xin còn chính thức bước thời kỳ phản nghịch
Từ ngày hôm đó bà vàng cho đồng Tôi đông bà chỉ tây nhất quyết lộn ngược
Bà bảo nấu cơm đổ muối nồi cho vui
Bà bảo rửa bát rửa một lần vỡ hết phân nửa chén đĩa
Công việc đã đủ mệt mỏi mỗi ngày khi tan làm thú vui duy nhất của là chọc cho bà tức đến gào thét lên
Rồi thong thả bà diễn “trà xanh cổ đại” mặt Diệp Thuần
Còn Diệp Thuần — cái gã trai bám váy mẹ ẩn nấp bên bao nhiêu năm trời — cũng dần dần lộ bộ mặt thật sót chút nào
Không hổ phụ nữ chỉ cần mang thai và sinh con mới thấy rõ lấy quỷ
Tôi quả nhiên… lầm
Hôm đó tan làm về phát hiện mẹ Diệp Thuần mời mấy bà bạn thân đến nhà chơi mạt chược
Vừa thấy bước cửa mấy bà đó lập tức bắt đầu mỉa mai đá xéo
Khi thì chê giới trẻ thời nay chẳng biết kính nhường
Khi thì phụ nữ sinh con trai thì học cao kiếm nhiều tiền cũng vô dụng
Lại còn khoe khoang hồi xưa họ phục tùng mẹ chồng đánh đánh mắng cãi lời
Tôi khựng ở cửa mẹ Diệp Thuần liền lớn giọng gọi:
“Trời ơi con làm gì đơ thế Mau đây chào các dì một tiếng sách vở hết bụng chó ”
Tôi đặt túi xách xuống kịp thay giày đã thẳng nhà lên tờ lịch để bàn đặt tủ
Sau đó cầm tờ lịch lên đối diện ánh mắt soi mói từ một bàn yêu tinh già nhẹ nhõm thốt lên:
“Trời ơi làm hết hồn mấy chuyện mà tưởng xuyên về thời phong kiến May quá may quá vẫn là năm 2024”
Mẹ Diệp Thuần hiểu nhíu mày lầm bầm:
“Nói năng lảm nhảm gì thế Mau cắt đĩa trái cây đây”
“Tâm trí còn quấn băng vệ sinh thời Thanh đòi ăn trái cây cái gì Thứ đồ ăn đó dành cho mấy bà thánh mẫu tâm thần như mấy đấy hả”
Tôi ném tờ lịch “cạch” một tiếng xuống bàn
Mẹ Diệp Thuần giật nảy hét toáng lên:
“Con định làm gì đấy hả”
Tôi bước thẳng tới mặt bà giơ tay lật tung bàn mạt chược:
“Xin nha hồi xưa bà mẹ chồng đánh giờ đến lượt mấy bà con dâu đánh Ai bảo mấy bà cổ hủ biết thời thế mà thay đổi”
Một đám yêu tinh già gào rú thảm thiết nhưng đã nắm thế chủ động thứ gì sờ là ném hết lên họ
Cho đến khi đuổi sạch cả lũ khỏi nhà
Thật sự là một trận đại chiến thỏa lòng hả
Phải là — làm văn minh hơn hai mươi năm lâu lâu hóa thân thành bà chằn đanh đá giải phóng bản năng một chút…
Sướng tới tận óc