Mẹ Chồng Trọng Sinh - Chương 7
“Thanh Lan của chúng thật khổ Khi đó là Võ thị sợ nhà họ Thẩm coi trọng Thanh Châu dù Thanh Châu cũng chỉ là một võ phu hữu dũng vô mưu nên cố ý bắt Thanh Lan đến Thẩm gia cầu thân”
“Thậm chí còn lệnh cho Thanh Lan bỏ trốn ngay ngày thành hôn chỉ để mượn cớ ép buộc Thẩm Phù gả cho Thanh Châu”
137
Ánh mắt của các triều thần chúng bỗng chốc thay đổi
Người Cố gia thực sự đang bôi nhọ Cố Thanh Châu và nâng cao Cố Thanh Lan quên dẫm đạp Thanh Châu xuống mỗi khi cơ hội
Chúng còn nghĩ xem hôm nay vì ai mà chúng hỏi tội và vẫn đây
138
“Vớ vẩn thật là vớ vẩn Nếu Cố Thanh Châu là một võ phu hữu dũng vô mưu thì chúng là cái thá gì”
Một vị lão giả dậy đó chính là một trong những đại nho của triều đình nổi tiếng đam mê học thuật và nể mặt bất kỳ ai
Lần lượt từng vị đại nho khác cũng lên đồng loạt khẳng định rằng Cố Thanh Châu là tài hoa nhất mà họ từng gặp
139
Ta kinh ngạc về phía Cố Thanh Châu Ta biết tài học nhưng từ khi nào nhiều đại nho công nhận đến
Ta theo ánh mắt của sang phía khác của yến tiệc nơi cha và ba đang nháy mắt đầy ẩn ý
Ngay lập tức hiểu nguyên nhân Cố Thanh Châu công nhận
140
Các đại nho mang những bức thư pháp và sách luận do Cố Thanh Châu từng gửi tặng cha
Hoàng đế xem qua ánh mắt Cố Thanh Châu càng thêm đầy vẻ tán thưởng
141
“Bởi vì so với một vị đại tướng quân chỉ dũng mà mưu trẫm càng thích một vị tướng dũng mưu hơn”
Hoàng đế những lời khiến sắc mặt cả nhà Cố gia trở nên cực kỳ khó coi
Bọn họ vẫn hiểu tại Cố Thanh Châu đột nhiên công nhận là một tài hoa xuất chúng
Khi thấy ánh mắt cảnh cáo của Hoàng đế bọn họ đành nuốt những lời phản bác dám hé răng thêm một lời
họ hề biết chính ngay khoảnh khắc họ hạ thấp Cố Thanh Châu họ đã làm mất thiện cảm của Hoàng đế
142
Bà mẫu thừa cơ mặt mọi lấy một chồng chứng cứ
“Thánh thượng thần phụ hòa ly chỉ vì Cố Trường Trung và gia đình họ Cố lừa gạt mà còn vì bọn họ đã bí mật hạ độc thần phụ và che giấu việc chuyển giao của hồi môn của thần phụ”
“Ngay ngày thành thân Cố Trường Trung với thần phụ rằng thương nghiêm trọng trong chiến dịch tiêu diệt sơn tặc và còn khả năng nam nhân”
“Vì thể diện của thần phụ đã đồng ý với và lão phu nhân Cố gia nhận nuôi ba nữ một nam mất cha đồng thời mang mẹ ruột của bọn trẻ Yêu Vân về phủ để nuôi dưỡng”
“Thần phụ đối xử với bọn chúng như con đẻ nuôi dưỡng bằng tất cả sự cao quý và yêu thương”
“ thần phụ ngờ rằng bốn đứa trẻ đó thực chất là con riêng của Cố Trường Trung và Yêu Vân”
143
Khi bà mẫu những lời cả nhà Cố gia lập tức bối rối lão phu nhân Cố gia hét lên:
“Võ thị ngươi đang vu khống”
Bà mẫu nao núng trình chứng cứ lên mặt Hoàng đế
“Có là vu khống chỉ cần thánh thượng cho phép thái y kiểm tra Cố Trường Trung là sẽ rõ Mong thánh thượng làm chủ cho thần phụ”
“Vừa nãy lão phu nhân Cố gia đã trách thần phụ rút từ bên cạnh Cố Trường Trung và cung cấp lương thảo dẫn đến thất bại khi chiến tranh biên giới xảy chính Cố Trường Trung đã hạ độc thần phụ ép thần phụ thu hồi của Làm như thần phụ đã sai ”
144
Một vị phu nhân dậy tiếp lời:
“Chuyện cũng qua Các trà lâu lớn ở kinh thành còn đang kể chuyện nữa Nếu là Võ thị đừng là rút về còn giết sạch cả nhà Cố gia”
“Lừa gạt khác như thể họ là kẻ ngốc đúng là thể chấp nhận ”
145
Bà mẫu tiếp tục:
“Thần phụ cung cấp lương thảo cũng là chuyện bất đắc dĩ Thần phụ sợ rằng lương thảo đưa đến rơi tay kẻ địch”
Hoàng đế lập tức thay đổi sắc mặt nghiêm túc hỏi:
“Võ phu nhân lời của khanh ý gì”
Bà mẫu sang Cố Thanh Châu ánh mắt hiệu cho lên tiếng
146
“Cố Trường Trung vì ngươi mà chịu đựng bao nhiêu năm ngươi vì giữ mạng mà đích thân giết Ngươi thật nhẫn tâm”
Dứt lời Yêu Vân ngã xuống mặt vẫn còn đọng sự cam lòng
Cố Trường Trung buông cây trâm trong tay quỳ xuống đất dập đầu về phía Hoàng đế:
“Thần đáng chết Thần Yêu Vân mê hoặc gây tội lớn xin Hoàng thượng định tội”
147
Hoàng đế lạnh lùng ánh mắt băng lãnh:
“Cố Trường Trung ngươi phụ lòng trẫm nhiều năm tín nhiệm để giặc vùng trong quân doanh thông đồng phản quốc hại đến cả trẫm và triều đình Tội thể tha thứ”
“Người lập tức bắt giam Cố Trường Trung đưa về đại lao đợi xử lý”
148
Các thị vệ lập tức tiến lên trói Cố Trường Trung
Hắn dám phản kháng mặt cắt còn giọt máu chỉ lẩm bẩm:
“Ta lừa là nàng lừa …”
Hoàng đế sang bà mẫu và Cố Thanh Châu
“Võ thị khanh đã chịu bao khổ nhục vì Cố gia nhưng vẫn giữ lòng trung trẫm thật đáng khen Từ nay Cố gia còn liên quan đến khanh và Thanh Châu nữa”
149
Bà mẫu cúi đầu cảm tạ nhưng ánh mắt lạnh lùng quét qua đám Cố gia đang run rẩy
“Thần phụ đa tạ thánh ân Chỉ mong từ nay Cố gia còn cơ hội làm liên lụy đến và Thanh Châu”
Lời của bà mẫu như một nhát dao đâm thẳng lòng những kẻ trong Cố gia đặc biệt là Cố lão phu nhân và ba tỷ Cố Thanh Duyệt
Họ theo bóng lưng bà mẫu ánh mắt tràn ngập sự hoảng loạn và tuyệt vọng
150
Sau yến tiệc Cố Thanh Châu kéo dạo trong hoa viên
Hắn ánh mắt dịu dàng nhưng sâu xa
“Phù nhi từ nay sẽ để bất kỳ ai cơ hội làm tổn thương nàng nữa”
Ta mỉm ánh mắt sáng lên trong màn đêm yên tĩnh
“Được thôi nhưng lần tới đừng để rơi nước mắt vì lo lắng cho nữa”
Hắn nhẹ nhàng ôm lấy thấp giọng khẽ:
“Đây là lời hứa cả đời của dành cho nàng”
151
Ta xong lời báo cáo trong lòng hề dao động
Những như Cố Thanh Duyệt ba tỷ đã từng sống trong nhung lụa quen việc giẫm lên khác để trèo cao Nay rơi cảnh khốn cùng đương nhiên chẳng tiếc thân để đổi lấy chút dễ chịu
Chỉ là hề thương hại ngược cảm thấy bọn họ đang tự nhận lấy báo ứng
152
Bà mẫu khi xong cũng tức giận chỉ hờ hững :
“Những con cho dù đến tận cùng vẫn chịu sống cho tử tế thật đúng là cái loại nuôi uổng phí cả đời”
Bà để tâm thêm sang hỏi :
“Fù nhi con đã báo tin vui cho Thanh Châu ”
Ta đỏ mặt nhẹ nhàng lắc đầu
“Chưa kịp con định đợi đến tối về mới ”
Bà mẫu xong ha hả ánh mắt đầy vẻ mong chờ:
“Tốt Vậy và mẹ con sẽ chuẩn một bữa tối thật thịnh soạn Phải báo hỷ sự cho mọi cùng chung vui”
153
Tối hôm đó Cố Thanh Châu trở về bước sân đã ngửi thấy mùi hương thơm ngát từ phòng bếp
Hắn đôi mắt sâu thẳm đầy sự dịu dàng
“Phù nhi hôm nay là ngày gì Sao mẹ và bà mẫu vui đến ”
Ta bước đến gần nắm lấy tay nhẹ nhàng đặt tay lên bụng
“Thanh Châu sắp làm cha ”
154
Khoảnh khắc đó ánh mắt như ngưng đọng
Hắn cúi đầu xuống bụng
“Phù nhi nàng thật chứ”
Ta mỉm gật đầu nước mắt lăn dài má vì hạnh phúc
Hắn bỗng ôm chầm lấy giọng chút run rẩy:
“Phù nhi cảm ơn nàng Cảm ơn nàng đã cho một gia đình thực sự”
Trong vòng tay cảm nhận sự ấm áp lan tỏa trái tim tràn ngập niềm vui
Bắt đầu từ giờ phút biết rằng những ngày tháng phía sẽ đầy ắp hạnh phúc và bình yên
155
Nghe cả bà mẫu và Cố Thanh Châu đều sững sờ một lúc đó ánh mắt tràn ngập sự dịu dàng và vui mừng
Bà mẫu đưa tay ôm lấy giọng chút nghẹn ngào:
“Phù nhi cảm ơn con Cảm ơn con vì đã để ý những điều kỳ lạ mà vẫn đối xử với chúng ”
Cố Thanh Châu cũng kéo lòng giọng trầm thấp:
“Phù nhi thề đời dù xảy chuyện gì cũng sẽ bảo vệ nàng yêu thương nàng cả đời”
Ta tựa đầu ngực cảm nhận nhịp đập trái tim trong lòng tràn đầy cảm giác bình yên và hạnh phúc
156
Từ ngày hôm đó cuộc sống của chúng trở nên yên và tươi
Bà mẫu vui vẻ chuẩn cho đứa cháu sắp chào đời thường xuyên đến nhà bếp thử nghiệm các món ăn mới để bồi bổ cho
Cố Thanh Châu thì luôn theo sát lo lắng cho từng bước từng bữa ăn giấc ngủ của
Ta cũng còn lo lắng bất kỳ điều gì chỉ cần tận hưởng những ngày tháng ấm áp bên cạnh những yêu thương nhất
Những ngày tháng đen tối của kiếp đã là quá khứ
Bây giờ là hạnh phúc mà chúng cùng xây dựng
157
Còn về phần Cố Thanh Lam và đám Cố gia cuối cùng bọn họ cũng nhận lấy quả báo mà họ xứng đáng
Cố Thanh Lam trở thành một kẻ điên dại ngày ngày chìm trong hối hận và những ảo tưởng bao giờ trở thành sự thật
Yêu Khói thì chết một cách thê thảm chẳng ai thương xót
Cố gia tan rã tất cả tài sản tịch thu thì lưu đày kẻ thì chết thảm
tất cả những điều đó còn liên quan đến nữa
Ta gia đình của riêng một chồng yêu thương một mẹ chồng bảo bọc và một tương lai đầy ánh sáng
Dù là kiếp kiếp cuối cùng cũng đã tìm niềm hạnh phúc trọn vẹn của
-HẾT-