Mẹ Chồng Giả Bầu - Chương 1
1.
Mẹ chồng cầm tờ giấy khám thai, nghiêm túc thông báo với cả nhà rằng bà đang mang thai.
Chồng tôi nghe xong tức đến nỗi gân xanh nổi đầy trán, đấm mạnh xuống bàn:
“Của ai? Ai là cha đứa bé?!”
Mẹ chồng không nói, chỉ lấy viên axit folic ra nuốt vào miệng.
Chồng tôi tức đến mức nhảy dựng lên:
“Quá mất mặt! Bà làm tôi xấu hổ muốn ch .t! Đứa trẻ này nhất định phải phá!”
Mẹ chồng không chịu, chỉ vào mặt chồng tôi mắng:
“Đồ nghịch tử! Đó là em ruột con! Sao con có thể độc ác đến mức muốn giết chính em mình!”
Bà ta còn dọa, ai dám ép bà phá thai thì bà sẽ nh ảy lầ.u 44.
Không khí trở nên căng thẳng, em trai chồng lên tiếng hòa giải.
Anh ta quay sang nói với chồng tôi:
“Ba đã mất năm năm rồi, mẹ vẫn sống một mình. Chúng ta nên bao dung với mẹ, tôn trọng quyết định của mẹ.”
Rồi lại nhìn mẹ chồng:
“Con nít không thể không có cha. Nếu mẹ đã muốn sinh, vậy thì phải lấy cha của đứa bé.”
Mẹ chồng gật đầu ngay, ánh mắt đăm chiêu chuyển sang nhìn tôi.
Cái ánh mắt đó khiến tôi nổi da gà.
Kiếp trước, cũng chính ánh mắt đó, bà ta cười tươi rói nhìn tôi và nói:
“Linh Linh, đứa trẻ này là của ba con, là em ruột cùng cha khác mẹ của con đó. Việc mẹ cưới ba con, con sẽ không phản đối chứ?”
Khi ấy tôi ngu như bò, bị lừa đến mức chỉ biết giận ba mình mà chẳng hề kiểm chứng.
Mãi đến lúc sắp ch .t tôi mới biết, mẹ chồng căn bản không hề mang thai.
Vậy thì hôm nay, để xem bà ta làm sao “đẻ” ra đứa con không tồn tại đó.
Tôi biết bà ta định nói gì nên cướp lời trước:
“Mẹ à, trùng hợp quá. Con cũng đang mang thai. Nhưng mà…”
Trương Chí Cường chồng tôi mừng rỡ ngắt lời tôi:
“Em mang thai rồi? Khi nào vậy?”
Tôi không trả lời, tiếp tục nói:
“Nhưng nếu mẹ cũng muốn sinh con, thì con sẽ phá thai vậy. Để lo chăm sóc mẹ trong thời gian ở cữ.”
Trương Chí Cường sững người, nắm tay tôi đầy kích động:
“Em phá thai làm gì? Chuyện mẹ sinh con thì liên quan gì đến em?”
2.
Ừ đấy, liên quan gì nhỉ?
Kiếp trước, em trai chồng dẫn lưu manh đến uy hiếp ba tôi, không rõ đã nói gì mà khiến ba tôi đột quỵ, liệt nửa người.
Tôi muốn báo cảnh sát, Trương Chí Cường lại chặn tôi lại, quỳ xuống ôm chân tôi cầu xin:
“Vợ ơi, ba đã bị liệt rồi, chuyện đó không cứu vãn được nữa. Em trai anh còn trẻ, là em ruột anh đó. Nếu nó vào tù, mẹ sẽ không chịu nổi đâu. Anh xin em, hãy tha cho nó.”
Rồi anh ta còn giơ ba ngón tay lên thề độc:
“Anh thề, sau này sẽ làm trâu làm ngựa bù đắp cho em, chăm sóc ba chúng ta thật tốt.”
Lúc đó tôi nói: “Em trai anh thì sao, ba tôi chẳng phải cũng là ba sao?”
Anh ta lập tức lấy đoạn video giả mạo ba tôi và mẹ chồng làm chuyện xấu ra đe dọa, hù tôi rằng nếu báo cảnh sát, ba tôi sẽ thân bại danh liệt, còn bị tống vào tù.
Tôi ngu ngốc tin thật.
Kết quả, lúc tôi sinh con, bọn họ lén sa thải bảo mẫu, khiến ba tôi ch .t đói trong chính ngôi nhà mình.
Bây giờ ngẩng đầu lên, nhìn Trương Chí Cường đang mơ màng nhìn bụng tôi, tôi thấy thật nực cười.
Gia đình tôi lấy là, bố chồng trăng hoa, mẹ chồng thiên vị, em chồng ích kỷ, chồng thì yếu đuối vô dụng – một gia đình đầy đủ các loại gen xấu.
Làm sao tôi có thể để con mình ra đời và chọn gen từ cái bãi rác này chứ?
Dĩ nhiên, những lời này tôi sẽ không nói ra.
Tôi cố nén cảm giác buồn nôn, ôm lấy chồng, khẽ nức nở:
“Sau này nhà mình có đến hai người sinh, hai đứa trẻ sơ sinh, làm sao chăm hết được…Em sẽ bỏ cái thai để lo cho mẹ trong thời gian ở cữ.”
Trương Chí Cường nghe xong liền cau mày, lẩm bẩm:
“Làm gì có chuyện con dâu phá thai nhường chỗ cho mẹ chồng đẻ con…”
Anh ta lại quay sang hỏi mẹ:
“Mẹ nghĩ sao về chuyện vợ con định phá thai?”
Mẹ chồng vốn dĩ chẳng tin tôi định phá thai thật. Bà ta trừng mắt:
“Mày chỉ không muốn tao sinh con nên mới nói vậy đúng không? Chúng ta có thể vào trung tâm dưỡng sinh mà ở cữ.”
Tôi nhíu mày thắc mắc:
“Trung tâm tốt thì mỗi tháng hai vạn bảy (~92tr). Lấy tiền đâu mà ở?”
Mẹ chồng không suy nghĩ, buột miệng:
“Mẹ mày trước khi ch .t chẳng để lại ít tiền sao? Lấy ra mà xài đi!”
Cái gì mà “lấy ra mà xài đi”? Dựa vào đâu chứ?
Nhìn bà ta mặt mày đắc ý như thể điều đó là lẽ đương nhiên, tôi tức đến nghẹn thở.
Tôi bèn nói thẳng luôn:
“Mẹ không có lương hưu, chẳng có tiền tiết kiệm. Em chồng học cao đẳng xong thì không chịu đi làm. Vậy nếu mẹ sinh con, ai nuôi?”
Câu trả lời là ánh mắt lạnh như băng của mẹ chồng và cái nhíu mày chậm chạp của chồng tôi.
Thấy chưa? Mâu thuẫn bắt đầu rồi.
Nhưng vậy vẫn chưa đủ đâu.
3
Trong ấn tượng của tôi, Trương Chí Cường đối với mẹ mình vừa yêu vừa hận.
Yêu là bởi vì đó là mẹ ruột, máu mủ tình thâm.
Hận là vì bà luôn thiên vị, trong lòng chỉ có em trai.
Nếu không như vậy, anh ta đã chẳng vì sợ mẹ buồn mà quỳ xuống cầu xin tôi, lại càng không để mẹ anh ta lừa mất toàn bộ tiền.
Đó là năm triệu đấy! Đúng là đồ vô dụng!
Để đẩy mâu thuẫn lên cao trào, tôi lập tức lên tiếng như một kẻ si tình:
“Đã phải nuôi con, lại còn phải nuôi cả em trai, em gái, em không muốn tạo áp lực quá lớn cho anh.”
“Em yêu anh, thì cũng phải yêu luôn gia đình của anh.”
“Em quyết định rồi, vì để em trai hoặc em gái sinh ra thuận lợi, đứa bé này… em nhất định phải bỏ.”
Vừa nói tôi vừa mở túi xách, định lấy điện thoại ra đặt lịch khám.
Không ngờ, trong túi rơi ra một tờ giấy —
Giấy xét nghiệm máu.
Trên đó ghi rất rõ, đứa bé trong bụng tôi là con trai.
Phải biết rằng, sinh được con trai là chấp niệm của Trương Chí Cường, đến mơ cũng nhắc tới.
Kiếp trước, bị ảnh hưởng bởi anh ta, tôi luôn sợ mình không sinh được con trai.
Vì vậy, ngay khi biết mình mang thai, tôi đã lập tức đến trung tâm y tế tư nhân làm xét nghiệm máu.
Lúc đó còn lo không chính xác, nên không dám nói với Trương Chí Cường, không nỡ để anh ta mừng hụt.
Không ngờ, giờ lại phát huy tác dụng.
Quả nhiên, anh ta vừa nhìn thấy dòng chữ trên giấy xét nghiệm liền hoảng lên.
Anh ta hét với mẹ mình: “Mẹ, Linh Linh đang mang thai con trai! Đây là cháu đích tôn của nhà chúng ta mà!”
“Mẹ đã có hai con trai rồi, con thì vẫn chưa có lấy một đứa!”
“Xin mẹ đấy, hãy bỏ đứa bé kia đi!”
Mẹ chồng đương nhiên không chịu, theo kế hoạch thì đứa bé đó không thể bị bỏ lúc này.
Thế là, lịch sử lặp lại.
Mẹ chồng nhìn tôi, cười rạng rỡ nói: “Linh Linh, đứa bé này là của ba con, là em ruột cùng cha khác mẹ của con đó. Việc mẹ cưới ba con, con sẽ không phản đối chứ?”
4
Da đầu tôi tê rần.
Em trai chồng bắt đầu diễn trò.
“Ồ, đúng là song hỷ lâm môn, chuyện vui lớn trời ban đó nha!”
Hắn ta vỗ tay khoa trương, rồi quay sang khuyên tôi: “Chị dâu à, đứa bé trong bụng mẹ tôi vừa là em ruột của anh tôi, lại vừa là em ruột của chị. Gần gũi biết bao, chẳng khác gì con ruột.”
“Hơn nữa, nếu chẳng may mẹ tôi mang thai con trai, thì nhà họ Trương coi như có người nối dõi rồi!”
Tôi cau mày, cũng học theo mẹ chồng, giữ im lặng không đáp lời.
Hắn chẳng hề để tâm, cứ thao thao bất tuyệt.
Mười phút sau.
Hắn ta bắt đầu vòng vo nói đến sính lễ, vừa mở miệng đã đòi sáu trăm ngàn.
Còn cãi ngang:
“Mẹ tôi tuổi cao sinh con chẳng dễ dàng gì, với lại chú cũng có tiền mà.”
“Cả nhà với nhau, thân thiết như thế, cho ít thì chẳng phải là coi thường người ta sao.”
Tôi cười nhạt, “Lúc tôi gả cho anh trai cậu, mẹ cậu chỉ đưa ba ngàn tiền sính lễ, còn nói là cưới xin sống chung, cả nhà không nên nói chuyện tiền bạc. Hóa ra, lúc ấy là xem thường tôi sao?”
Mẹ chồng lập tức lắc đầu, nói không phải.
Tôi không thèm nghe.
Giả vờ như xúc động đến sụp đổ, tôi xách túi bước ra ngoài.
Vừa đi vừa khóc:
“Nếu đã xem thường tôi, vậy thì tôi càng không xứng sinh con cho nhà họ Trương.”
“Ngày mai tôi sẽ đi phá thai!”
5
Lúc Trương Chí Cường đuổi theo, tôi đã lên taxi.
Anh ta gọi cho tôi hơn chục cuộc, tôi chẳng bắt máy cái nào.
Hiện giờ, tôi chỉ muốn được gặp ba tôi.
Tôi nhất định phải hỏi cho rõ chuyện mà kiếp trước tôi không dám hỏi.
Ba và mẹ chồng tôi, rốt cuộc đã đến mức nào?
Mang theo tâm trạng bất an, tôi bấm chuông cửa.
Chẳng bao lâu, cửa mở ra.
Ba tôi vẫn khỏe mạnh, đứng thẳng trước cửa với vẻ mặt đầy nghi hoặc.
“Linh Linh, sao con đến muộn vậy?”
Rồi ông ngó ra ngoài, “Con đi một mình à? Có chuyện gì sao?”
Tôi lắc đầu, trong đầu lại hiện lên hình ảnh ba tôi sau khi bị đột quỵ, vành mắt cay xè.
Ba tôi là giáo viên trung học đã nghỉ hưu, là người rất coi trọng thể diện.
Kiếp trước, sau khi ông bị đột quỵ vì tức giận, mặt bị liệt, méo miệng, cả người nằm liệt một chỗ không nhúc nhích được.
Tôi cứ nghĩ, miễn là ông còn sống, tôi chăm sóc ông là được rồi.
Cho đến khi tôi bị nhiễm virus, nằm trong phòng ICU được cứu chữa.
Ba ngày ba đêm, khi tôi nằm đó, phải nhờ hộ lý giúp tiểu tiện và lau người, tôi mới nhận ra — sống một cuộc đời không còn chút tôn nghiêm nào, ba tôi đã phải chịu bao nhiêu tủi nhục.
Sau khi vào nhà, nhìn chậu cây xanh tốt trong ký ức vốn đã héo úa từ lâu, nước mắt tôi không kìm được mà tuôn rơi.
Ba à, con xin lỗi.
Tôi lau khô nước mắt, ngồi xuống sofa, cố gắng nặn ra một nụ cười.
“Ba, con có chuyện muốn nói với ba.”
“Nhưng ba phải hứa với con, giữ bình tĩnh, đừng nổi giận. Nếu thấy khó chịu thì cứ bịt tai lại, được không ạ?”
Vẻ lo lắng trên mặt ba tôi càng hiện rõ, ông gật đầu lia lịa.
Tôi dự định sẽ kể hết mọi chuyện của kiếp trước ra một lần.
Nhưng chưa kịp nói được mấy câu, chuông cửa lại vang lên.
Vang mãi không dứt.
Ba sợ làm phiền hàng xóm nên ra mở cửa.
Tôi bỗng thấy có điềm gở.
Quả nhiên, ba mẹ con nhà đó lại tới.
Tiểu thúc cười toe toét, không ngừng chúc mừng ba tôi:
“Chúc mừng nha chú, mẹ cháu mang thai rồi, đứa bé là của chú đó.”
“Chú xem, mẹ cháu đâu thể không danh không phận mà sinh con cho chú được, chú là người coi trọng thể diện mà, chi bằng làm thủ tục trước đi?”
Ba tôi nhìn họ không thể tin nổi, còn chưa kịp nói gì thì đã bị cắt lời.
Tôi lặng lẽ mở điện thoại, bấm vài nút.
Em trai chồng nhanh chóng báo giá:
“Sính lễ sáu trăm ngàn, một xu cũng không được thiếu.”
“Tiền gọi ba với má cho cháu và anh cháu, mỗi người hai chục ngàn.”
“Còn nữa…”
Tôi chăm chú quan sát nét mặt ba, ông không có vẻ chột dạ hay lảng tránh.
Chỉ là, ông giận đến mức cơ mặt run rẩy không kiểm soát được.
Tôi lập tức chạy đến, bịt tai ông lại.
Quay sang hét vào mặt tên vô dụng kia: “Trương Chí Cường! Anh đúng là vô dụng đến thế sao? Tôi là con một, tiền của ba tôi sau này đều là của chúng ta. Vậy mà anh trơ mắt nhìn em trai anh cướp à? Anh biết nó đang cướp tiền của ai không? Là tiền của con trai chúng ta đó!”
Mẹ chồng thấy thế liền vội chen vào: “Linh Linh, con nói thế là sao? Chí Phú với Chí Cường là anh em ruột, tiền của con, của mẹ, chẳng phải đều là người một nhà sao, nói ra nghe xa lạ quá.”
Tôi phì một tiếng!
Rồi tiếp tục dồn ép Trương Chí Cường: “Đồ vô dụng không xứng có con trai!”
Trương Chí Cường cau mày, liếc nhìn mẹ mình, lại nhìn em trai, bộ dạng tiến thoái lưỡng nan.
“Vợ à, con của chúng ta là con, nhưng con của mẹ cũng là con mà…”
Vớ vẩn!
Vừa mới đó còn bắt mẹ phá thai, giờ lại đổi giọng cho sinh rồi, chắc tìm được con gà để vặt lông nên lật mặt luôn chứ gì?
Tôi rút điện thoại ra, gọi cảnh sát.
“Alo, đồng chí cảnh sát, đây là căn hộ 1304 tòa 3 khu Kim Cảng Thành, có người xông vào nhà, uy hiếp đòi sáu trăm ngàn, làm ơn đến ngay. Ba tôi là người già sáu mươi tuổi, tôi lại đang mang thai, chúng tôi rất sợ hãi…”