May Mắn Cũng Là Một Loại Năng Lực - Chương 2
3
Sau khi huấn luyện viên Lưu dạy bọn tư thế cơ bản cầm súng và cách bắn ông bảo bắt đầu thực hành luôn
“Bộ đội tụi yêu cầu tư thế miễn là bắn trúng là dùng tư thế gì cũng quan tâm nhớ kỹ một điều: đầu súng tuyệt đối chĩa phe Được bắt đầu ”
Vừa dứt câu đám liền háo hức lao
Mấy từng đóng phim liên quan chọn tư thế bắn
Một số khác thì bắn
Tôi thuộc nhóm bắn
Vừa diễn cho dáng mệt khi cầm súng giả vờ là biết gì
Thế là bắn bừa chín phát phát nào cũng lệch tâm mà lệch theo kiểu trăm hoa đua nở
Có phát bắn trúng thân cây ngoài bãi bắn Có phát găm chai nước đất Có phát… chẳng biết bay về luôn…
Nên mỗi lần bắn lệch là làm bầu khí rôm rả hẳn lên
Mấy xem mà sảng
Huấn luyện viên Lưu chịu nổi nữa ánh mắt rơi xuống hai tay đang run lẩy bẩy bất lực mở miệng:
“Nếu giữ súng thì bắn như cũng mà”
Tôi mím môi liếc xuống bãi cát cố tỏ ghét bỏ gượng một chữ: “Dơ”
Không ngờ lý do là thế huấn luyện viên Lưu cau mày thật chặt trầm ngâm há miệng gì đó nhưng thôi
Cuối cùng giơ ngón cái lên với
Tôi cũng nhíu mày
Mệt chết … giữ tay run liên tục đúng là tốn sức thật
Đang định kết thúc phát cuối cho nhanh thì—
Một con thỏ rừng đột nhiên từ trong rừng phóng lao ngang qua phía bia bắn
Cả đám bật thốt lên kinh ngạc
Tôi phản xạ theo bản năng điều chỉnh tư thế nheo mắt bóp cò
“Mười điểm”
Từ phía đối diện truyền đến giọng thông báo vòng điểm đầy khó tin
Cả đám phắt mặt ai cũng ngơ ngác
Lập tức xúm hỏi dồn làm thế nào bắn
Huấn luyện viên Lưu cũng bằng ánh mắt kỳ lạ
Tôi gượng: “Hên thôi bắn đại mà”
Rồi về hướng con thỏ chạy vô thức liếm môi một cái
Tôi đói … thèm thịt thỏ nướng quá…
4
Mấy vẫn mê mẩn khẩu súng dù đã bắn xong nhưng vẫn cứ nấn ná sờ nắn chẳng nỡ rời tay
Thấy huấn luyện viên Lưu bật cầm loa hét to: “Đã thích súng đến thế thì mang nó theo Hôm nay sẽ dẫn các làm một việc lãng mạn Bây giờ còn một tiếng rưỡi nữa là mặt trời lặn tất cả vác súng lên mà chạy Đỉnh núi cách đây chỉ … mười cây số”
“Tôi sẽ lái xe lên chờ các đỉnh cùng ngắm hoàng hôn”
Huấn luyện viên Lưu gian bước lên xe tải cao xuống
Tay mấy đang sờ súng lập tức khựng trố mắt tin nổi
phản ứng cũng nhanh lắm ôm lấy súng ùa chạy theo xe
Tôi chạy chậm rãi theo giữ tốc độ định nhanh chậm
“Báo cáo huấn luyện viên con gái mà chạy liên tục 10 cây chắc chịu nổi Mình thể nghỉ giữa chừng ạ” Tạ Tri Hành chạy hét lớn
Mấy khác cũng nhao nhao hùa theo
Tôi cúi đầu im lặng
Người vẫn chim đầu đàn thường bắn
Ở trong quân đội chẳng ngại “đập” kẻ dám chống đối
Nghe xong lời Tạ Tri Hành ánh mắt huấn luyện viên Lưu lập tức sắc như dao quát lớn: “Trong quân đội phân nam nữ Trên chiến trường càng phân biệt”
Sau đó ông sang đám con gái đã thở hổn hển lớn giọng hỏi: “Các cô chịu nổi ”
Câu hỏi dứt cả đám lặng ngắt như tờ
Ai mà trả lời “chịu ” thì chẳng khác gì tát mặt Tạ Tri Hành
Mà trong giới giúp đỡ thì ít chơi lưng thì nhiều
“Được” – Tôi và Tống Hà đồng thanh đáp
Ánh mắt Tống Hà kiên định dù thở đều nhưng giọng cô rõ ràng vang dội khí thế ngời ngời
Còn … ánh mắt bình thản giọng điềm đạm chẳng chút khí thế nào
Mấy còn thấy thế cũng vội vàng hô theo
Huấn luyện viên Lưu hài lòng liếc Tống Hà loa về phía Tạ Tri Hành hét lớn:
“Là con gái chịu nổi chịu nổi”
Tạ Tri Hành mặt mày khó coi gì
“Cậu là ca sĩ mà nhớ nhầm thì hát cũng tốn sức đấy Trước khi đến đây fan của tin tưởng thể lực của lắm mà Giờ thế nào chịu thua Nếu nổi nữa sẽ báo đạo diễn cho rút ngay lập tức”
Huấn luyện viên Lưu xong thì toe toét nhưng nụ đó đầy áp lực khiến Tạ Tri Hành im bặt
“Còn mấy nữa Chỉ cần một câu ‘ chịu nổi bỏ cuộc’ cho rút ngay lập tức”
Ông quét mắt cả bọn nhe răng — Mà nụ đó… lạnh đến sống lưng
Không khí lập tức đổi hẳn
Mọi dọa đến im phăng phắc
Tôi ngẩng đầu ông ngờ bắt gặp ánh mắt lạnh như rắn độc
Trong mắt ông sát ý cả như toát khí thế đằng đằng sát khí… Tim khựng âm thầm dời mắt
Thấy đã “ép nhiệt” đủ huấn luyện viên Lưu bắt đầu lên giọng cổ vũ: “Giờ thì cho Các chịu nổi ” – Ông hét lớn giọng đầy khí thế
“Chịu ” – Mọi thở dốc đáp ông kéo theo nhịp
Âm thanh vang dội cả con đường nhỏ
Sau đó là những tiếng hô “Một hai một” vang vọng đều đặn
Tôi chạy cùng thỉnh thoảng cũng hô vài câu
bụng đói nên cứ mải nghĩ đến đồ ăn
Vừa mới thoát khỏi dòng suy nghĩ thì đã thấy tên gọi
“Mấy chẳng gì thở như sắp đứt Nhìn Hà Vãn Thanh xem chạy nãy giờ mà thở vẫn định chút mệt mỏi”
Huấn luyện viên Lưu đặt một chân lên thành xe toe toét
Tôi sững ánh mắt trêu chọc chiếu liền bật một tiếng “Á” ngã phịch xuống đất
Lần đến lượt ông sững
Mấy chạy phía tiếng ngã liền dừng đỡ dậy
Tôi nhân cơ hội trổ tài bóp giọng giơ bàn tay trầy da lên làm nũng: “Chảy máu làm bây giờ Có ai băng cá nhân Phải rửa qua chỗ mới ai nước Không thì khăn ướt cũng …”
… Mấy xúm nâng tay vẻ mặt lo lắng sốt ruột
Tôi còn cố ép vài giọt nước mắt
Sau đó ngẩng đầu lên đối mặt với ánh mắt đầy ẩn ý của huấn luyện viên Lưu cùng khóe miệng đang khẽ giật giật của ông
5
Huấn luyện viên Lưu đúng là biết cách hành hạ
Mọi vắt kiệt sức mới leo lên đỉnh núi thở hồng hộc trong ánh chiều tà đắm chìm trong khung cảnh núi rừng vàng rực ráng hoàng hôn
Khi còn đang trầm trồ cảnh của núi non bạt ngàn rừng cây bạt ngàn…
thì nụ gian trá của huấn luyện viên Lưu xuất hiện
“Hoàng hôn ” – ông hỏi
Mọi còn nhận nguy hiểm đang đến vẫn tươi đáp: “Đẹp ạ”
Giây tiếp theo—
“Đẹp là Từ giờ đến lúc ăn tối còn một tiếng ai chạy về kịp trong một tiếng thì khỏi ăn cơm”
“Á thầy Lưu thầy ác quá đấy” – Tạ Tri Hành nhăn nhó than thở nhưng cũng dám cãi thêm câu nào
“Huấn luyện viên Lưu em nhớ mặt thầy đấy” – Ôn Hải ôm súng mặt mũi méo xệch nhưng vẫn cắn răng chạy
Bên nhóm nữ chúng vài thể lực kém dìu mà chạy xuống
Cao Duy chạy nửa đường đã kiệt sức thở hổn hển vẫy tay:
“Tôi chịu chạy nổi nữa Tôi tin họ dám cho ăn thật”
Thấy cô xuống mấy khác cũng theo chẳng màng hình tượng mà bệt xuống đất nghỉ ngơi
Mà cũng chẳng còn gì để giữ hình tượng nữa—
Lớp trang điểm mồ hôi làm trôi sạch nào nấy ướt nhẹp mồ hôi ai cũng lôi thôi nhếch nhác như
Thấy họ đất đùa bày trò nhịn mà nhắc: “Không đùa cơm thật đấy Xuống núi nhanh lắm chạy chậm thôi cũng vẫn về kịp”
“Không chạy nổi nữa mệt lắm luôn Bọn tới đây là để show chứ lính ”
“Huấn luyện viên Lưu đúng là giết luôn cứ như coi bọn là lính của ông đáng sợ thật sự”
… Xem họ ý định tiếp tục trừ Tống Hà
Cô buộc mái tóc rối do chạy bộ ngẩng đầu chào mọi một tiếng chạy tiếp
Tôi thì giữ đúng nhân vật chờ Tống Hà chạy một đoạn mới lấy cớ chịu nổi bộ đồ dơ bẩn nên đành chạy về
Có lẽ đói quá chân tự dưng nhanh hơn
Thế là bỏ cả phim lưng
Rồi chạy qua luôn cả Tống Hà
Kết quả chỉ mất đúng nửa tiếng để về căn cứ
Huấn luyện viên Lưu cầm máy bấm giờ cổng thấy liền nhướng mày: “Thời gian: 30 phút 20 giây Phá kỷ lục của căn cứ đấy”
… Không cẩn thận dùng sức quá đà