Mẫu Phi, Người Đừng Quá Ngọt Ngào - Chương 8
21
Lệ Trì Lý đại nương ở đầu ngõ tới chơi trốn ở trong phòng cùng chuyện
“Lần ngươi nhờ bán đồ thêu bán chạy bán đến cả kinh thành Nhị cẩu nhà một quý nhân nhờ thêu hà bao thể nhờ ngươi thêu ”
Nàng đưa cho một túi tiền: “Đây là tiền đặt cọc Ngươi làm ”
Vừa mở thấy vàng óng ánh cần suy nghĩ : “Làm Một trăm cái cũng thêu cho ”
Mỗi lần đều thừa dịp ngoài mới tranh thủ thêu một đống lén lút để cho con trai Lý đại nương hỗ trợ bán giúp trợ cấp trong nhà nhanh chóng tích góp nhiều tiền một chút để cho nam nhân của an tâm ở Đào Hoa thôn cần quanh năm suốt tháng bôn ba bên ngoài
Ta ước lượng lượng vàng nặng trịch biết là kẻ coi tiền như rác nào ném tiền như : “Quý nhân yêu cầu gì ”
“Nói là thêu chữ Giang phối hợp với hoa văn phù dung”
Không biết vì thái dương đột nhiên giật giật một cơn đau đớn kéo đến sắc mặt trắng bệch mồ hôi lạnh toát
“Muội làm ”
“Không … Chỉ là biết vì cảm thấy hình như đã từng thêu qua hoa văn như …”
Ta xoa xoa huyệt thái dương lấy tinh thần: “Có thể cũng từng gặp qua kẻ coi tiền như rác như …”
“Có điều tốn nhiều tiền như chỉ để mua hà bao thôi Sẽ là lừa gạt chứ”
“Nhị Cẩu cũng hỏi thăm đối phương thêu pháp của ngươi giống với thê tử đã mất của vật nhớ cho nên mới nguyện ý dùng tiền mua niệm tưởng”
“Thấy vị đó trông đau khổ vì thế thức đêm vội vã giao hà bao đến cho giúp lấy tinh thần cũng coi như tích chút đức”
Không lâu đã thêu xong hà bao và giao cho Lý đại nương tới vài ngày đã nhận một túi vàng nặng
“Quý nhân hài lòng vốn tự tới cửa đáp tạ nhưng quy tắc của Đào Hoa thôn chúng cho ngoài Nhị Cẩu liền từ chối”
“Vậy là ngàn vạn lần thể để lộ danh tính của để Nhị Lang biết thèm để ý tới …”
Lý đại nương tấm tắc : “Phu quân của ngươi thật đúng là quản nghiêm”
22
Không lâu Nhị Cẩu cưới vợ tên là Lục Đại dung mạo xinh còn biết làm việc liên tục gọi tỷ tỷ mỗi ngày quấn quít lấy dạy nàng thêu thùa kiếm tiền cũng nhàn rỗi nên dạy cho nàng
Nàng báo đáp nên mang cho chút điểm tâm thật trùng hợp món điểm tâm nàng làm chính là bánh đào thích ăn nhất ngửi mùi thơm ngọt đã xông mũi thật thèm
Vừa đưa một cái bánh đào trong miệng Thanh Xuyên ở tường theo dõi thấy ném một viên đá tới ngăn cản : “Phu nhân công tử thể ăn đồ nhà khác”
“Thanh Xuyên công tử luôn luôn ai” ==Bạn đang truyện tại metruyenme==
“Phu nhân”
“Vậy ngươi công tử công tử ngươi cũng nên ”
Thanh Xuyên gãi gãi đầu
“Hơn nữa ngươi ở đây Ta ở mắt ngươi còn thể xảy chuyện gì”
Thanh Xuyên gật gật đầu: ‘ Nếu nàng hạ độc sẽ lập tức giet nàng ”
……
“Ta thể ăn ”
Thanh Xuyên trèo tường nhảy xuống lấy ngân châm chọt xác nhận xem thử : “Phu nhân mời ăn”
“…”
“Ta là nương nương kim tôn ngọc quý gì Ăn cái gì còn thử đ ộc”
Cứ như ở mắt Thanh Xuyên ăn chừng mười ngày chuyện gì cũng còn ăn đến nghiện
Vừa đến buổi chiều giống như sâu thèm ăn ở trong nhưng buổi chiều quanh cho đến khi trời tối Lục Đại cũng tới
Ta gãi tim gãi phổi nhớ nàng Nàng vẫn tới nhớ nàng nhớ nàng Đứng yên trốn tránh Thanh Xuyên tự đến nhà nàng chơi
“Đại Đại mấy ngày nay tới”
“A Nhị Cẩu ngoài buôn bán trong nhà bận rộn nên thời gian tìm tỷ tỷ”
Đang thoáng bàn một đĩa bánh xốp theo bản năng nuốt nước miếng Lục Đại giống như tâm linh tương thông với đẩy Đào Tô tới mặt : “Tỷ tỷ ăn một chút ”
Ta khách sáo : “A mới ăn cơm xong giữ ăn ”
“Một ăn hết mẹ chồng thích ăn ngọt Coi như giúp tỷ tỷ”
Ai sẽ từ chối một xinh như chứ Ta miễn cưỡng : “Vậy đây cung kính bằng tuân mệnh”
Vì thế cùng Lục Đại chuyện phiếm ăn bánh đào xong tự nhiên cảm thấy vô cùng mệt mỏi Ta lắc lắc đầu
“Tỷ tỷ làm ”
Ta dụi dụi mắt vịn bàn lên: “Buồn ngủ quá về nhà nghỉ ngơi một chút”
Vừa lên hai chân như mềm nhũn chuyện gì xảy khó chịu như Trước mắt dần dần mơ hồ Lục Đại như hai cái bóng
Nàng nắm lấy cổ tay của với : “Tỷ tỷ nên về nhà trở về nơi tỷ nên về ”
“Lục Đại” Một dự cảm lành thoáng hiện lên bỏ tay nàng nhưng một chút sức lực cũng
“Tỷ tỷ chủ tử đã chờ lâu mời lên đường ”
Giống như một lời nguyền rủa một sự hoảng sợ vô cớ bóp chặt cổ họng của tựa như chuyện gì nguy hiểm sắp xảy Ta đẩy lên xe ngựa một đường xóc nảy một cơn lạnh ùa đến đây là đang rời khỏi Đào Hoa thôn
Đào Hoa thôn một năm bốn mùa như xuân nhưng khi khỏi khỏi Đào Hoa thôn khí mùa xuân se lạnh làm khỏi rùng Không biết qua bao lâu xe ngựa mới dừng trong rừng hoa đào lạnh lẽo
Lục Đại hình như đang cùng nào đó chuyện với giọng của nọ nhỏ ý thức của vô cùng run rẩy giọng trầm thấp phảng phất như một con d ao sắc bén xuyên thấu qua tấm rèm vải dày xuyên đến da thịt khiến rét run
Một ý niệm nhảy biết tới lúc một bàn tay thon dài trắng nõn vén rèm xe lên Mặt nọ lạnh lùng giống như tuyết quanh năm tan ánh mắt nham hiểm của giống như một tấm lưới khổng lồ bao trùm lấy
“Kỷ Vân Phù cuối cùng cũng tìm nàng” Hà bao bên hông nhẹ nhàng lắc lư mới tinh đó thêu chữ ‘Giang’ hoa văn phù dung
Là quý nhân Trong chớp mắt thứ gì đó xâu chuỗi âm mưu đây là âm mưu Lòng bàn tay lạnh lẽo: “Rốt cuộc ngươi là ai Ngươi làm gì”
Hắn lắc đầu lạnh một tiếng: “Thật sự nhớ rõ”
Giống như thủy triều dâng lên ký ức tan vỡ đột nhiên hiện hỗn loạn vụn vặt cố gắng bắt lấy Thế nhưng chạm tựa như quái vật đáng sợ theo sát phía cắn thần kinh yếu ớt đau đớn thấu tim
“Đau” Ta thể cúi giơ cánh tay lên xoa huyệt thái dương đang đau nhức Khi tay áo rơi xuống cổ tay bóp chặt
Người nọ chằm chằm chỗ trắng như tuyết khuỷu tay ánh mắt lạnh lẽo đến đáng sợ: “Hắn đã chạm nàng”
Ta cắn răng tránh thoát: “Buông ngươi đừng chạm ”
Hắn yên lặng giây lát cả ngã lên hung hăng hôn lên: “Không chạm nàng Nàng là do một tay dạy dỗ ai tư cách chạm nàng hơn ”
“Đồ khốn…… Nam nhân của sẽ giet ngươi”
Hắn lạnh: “Nam nhân của nàng Được nàng nhớ rõ tới cho nàng biết nam nhân trong miệng ngươi là Thái tử Đông cung con nuôi của nàng mặt khác luôn gọi nàng một tiếng mẫu phi”
Giống như một cơn sóng to gió lớn đánh tới mặt cuốn trong vòng xoáy đó thể hô hấp
“Ta là ca nữ cung đình là nhạc sư cái gì mà Thái tử cái gì mà mẫu phi… Ngươi bệnh ”
Làm thể đang dối nam nhân của làm thể là con nuôi của đây là đại nghịch bất đạo thể nào Lệ Trì sẽ gạt đúng lúc một ít ký ức vụn vỡ đột ngột tập kích tới
“Mẫu phi giúp ”
“Mẫu phi ngoan ngoãn chờ trở về”
Giống như đang ở biển sâu thể thấy ánh mặt trời cả rét run Không đó chỉ là giấc mơ của là cơn ác mộng buổi chiều hôm đó sự thật
Nam nhân nhạo một tiếng vén rèm cửa sổ phía lên xa xa ánh lửa ngút trời tiếng giet chóc vang lên hai đội quân đang giao chiến ở một chỗ
“Một nhạc sư thể sai khiến tiểu tướng quân Thanh Xuyên và tư quân Đông cung Vì kim ốc tàng kiều cháu ngoại của thật sự đã nhọc lòng”
“Đáng tiếc hiện tại bản thân nó còn lo xong”
Máu cả lạnh xuống nam nhân ôm đang mệt mỏi trong ngực: “Kỷ Vân Phù nàng cuối cùng vẫn là của ”