Mẫu Phi, Người Đừng Quá Ngọt Ngào - Chương 7
18
Cảm thấy bất mãn với vành mắt thâm quầng ôm một chậu quần áo đến bên suối giặt Bên cạnh nước chảy róc rách đã tụ tập nhiều phụ nhân đang buôn chuyện trong nhà
Ta buồn ngủ ngáp dài lúc thấy một tỷ tỷ : “Nam nhân đều thích cố gắng chống đỡ bệnh khó nhưng cũng cố nhịn nhục giả bộ thanh tâm quả dục”
Ta thấy tình trạng giống dứt khoát vứt chậu quần áo sang một bên vểnh tai lên chăm chú lắng
“Nhà cũng xảy chuyện như nhưng hề để ý hiện tại thì dính ”
“Vẫn nên sớm bồi bổ cải thiện tình hình ”
“Nên bồi bổ như thế nào”
“Rau hẹ dương vật hươu…”
Tỷ một đống thức ăn nhanh chóng nhớ kỹ Có đột nhiên hỏi : “Này Nhị Lang nhà ngươi thế nào ”
Nam nhân của khuôn mặt trêu hoa ghẹo nguyệt phụ nhân trong thôn đều thích tán gẫu về Việc trong nhà thể truyền ngoài cúi đầu ngượng ngùng : “Không ui da chân mềm nhũn cả …”
“Chậc chậc…”
“Trách vành mắt của ngươi thâm quầng nặng như …”
Ta gượng vài tiếng lúc bên tai truyền đến giọng chậm rãi trầm thấp của nam nhân
“Chân mềm nhũn”
Ta sững đầu Nam nhân của ở phía ôm cánh tay đôi mắt phượng rực rỡ cứ như như
“…” Ta đỏ mặt tía tai theo bản năng lui về phía một bước nhưng trong giây tiếp theo mạnh mẽ xách trở về ôm ngang eo
“Giờ về nhà nghỉ ngơi ở đây tiếp tục lải nhải”
Xung quanh che miệng che mắt nhịn kêu vài tiếng Ta hổ che mặt: “Đừng nữa hổ chet mất Thả xuống”
Cánh tay càng siết chặt hơn: “Không chân nương tử mềm nhũn Nói như thế nào đây Ở đây là về nhà”
Ta ở trong lòng vặn vẹo run rẩy :” Về về nhà… ”
Hắn sải bước ôm về nhà
“Ơ chờ một chút chậu quần áo chày còn lấy …”
“Mất thì mua cái khác”
Ta xót tiền kéo kéo tay áo : “… Về nhà gấp như làm gì”
“Có chuyện quan trọng cần thương lượng với phu nhân”
Trực giác mách bảo với sắp chuyện nguy hiểm xảy Cửa sân rầm một tiếng đá văng rầm một tiếng khép Thậm chí còn kịp nhà đã ấn mạnh lên cửa hôn mạnh
Ta hôn đến đầu óc mơ màng Hôm nay làm Như biến thành khác Nhìn ánh mắt như sói của đột nhiên sợ hãi
Ta thở hồng hộc giãy dụa một chút: “Ta bệnh nặng mới khỏi thể …”
“Lang trung thân thể của nàng hiện tại chịu đựng ”
“…” Ta kịp phản ứng mặt đỏ nhỏ máu Hắn chằm chằm ánh mắt như nuốt bụng: “Đây là điều Phù Nhi chúng quan tâm nhất ”
Gió xuân nhiệt liệt cuốn theo mùi hương của cây lê hoa tới Xa xa núi non thanh tú gần đó bầu trời quang đãng xanh thẳm xuân sắc vô biên nhưng diễm sắc bằng một phần của nốt ruồi nhỏ hình giọt nước mắt mặt nam nhân
Hắn thấp giọng dụ dỗ: “Phù nhi thích Nhị Lang ”
Ta cắn môi ánh mắt liễm diễm: “Ừ…”
“Mặc kệ Nhị Lang thân phận gì ”
“Phải”
Giống như nhận sự chấp thuận lập tức xé bỏ lớp ngụy trang mạnh mẽ và tàn nhẫn phá bỏ hết mọi chướng ngại Trâm cài rơi đầy đất sa mỏng màu trắng ném bay lên đầu cành lê gió lay động sa mỏng bay tới che khuất cảnh xuân
Mèo nhỏ thân hình tròn vo lao tới hiểu thế sự ôm lấy đôi chân dài của nam nhân meo meo tranh sủng Nam nhân yêu mèo như mạng bất vi sở động thở dốc : “Niếp Niếp bây giờ Bây giờ là của nàng”
Sắc mặt ửng hồng che miệng Hắn nhẹ nhàng cảnh xuân vò nát rơi đôi mắt vốn cô lãnh của
Trong khoảnh khắc đó tâm tình lay động phân biệt là vì ý kiều diễm trong mắt là vì nốt ruồi nhỏ đỏ tươi mặt
19
Cho đến khi khói bếp bốc lên cách đó xa tia nắng ban mai biến thành mặt trời chói chang Ta trong lòng mơ màng ngủ
Giống như cá tình cờ nhảy khỏi mặt biển lấp lánh ánh vàng một số mảnh vỡ hiện trong giấc mơ buổi chiều
“Muốn mẫu phi như ”
“Mẫu phi thơm quá”
“Mẫu phi giúp ”
“Chẳng lẽ ngươi thật sự thể ‘ăn’ cả mẫu phi ”
“Thật sự còn cách nào khác cũng chỉ thể như ”
Lò hương Thụy thú khói mỏng lượn lờ trong rèm châu một nam một nữ Nam nhân miễn cưỡng nhấc đôi mắt lạnh lùng lên về phía Nốt ruồi nhỏ đuôi mắt làm mắt đau nhói
Ánh mắt khóa chặt chậm rãi mở miệng: “Mẫu phi”
Ta giật tỉnh giấc Kinh hồn bạt vía mồ hôi lạnh chảy ròng ròng Lệ Trì siết chặt giờ ngọ giọng khàn càng mệt mỏi
“Làm ”
Ta lau mồ hôi mặt nuốt nước miếng
“Gặp ác mộng” Ta lắng nhịp tim nặng nề của
“Chúng quan hệ huyết thống đúng chứ”
Lệ Trì buồn : “Nàng loại nào”
Ta thốt “Mẫu tử”
Lúc hỏi miệng bỗng cảm thấy ngốc Lệ Trì trầm mặc Mặt trắng bệch về phía
Hắn chậm rãi : “Ngủ đến phát mộng Phù Nhi chúng là phu thê”
Ta thở phào nhẹ nhõm: “Làm sợ chet mơ thấy gọi là mẫu phi”
Hắn chăm chú lời nào Ta tiếp tục hỏi: “Trước đây chúng như thế nào”
Hắn lấy tinh thần: “Cũng gì đặc biệt chỉ là nam nữ tình cờ gặp trong cung tình cờ yêu ”
Ta ghét bỏ trừng mắt một cái: “Đơn giản như Chẳng lãng mạn chút nào”
Hắn xoa xoa tóc : “Phù Nhi việc chúng yêu đã là chuyện lãng mạn ”
Tim đập mạnh một cái Ta đột nhiên biết thêm về những kỷ niệm của chúng
Ta đuổi theo để lấp đầy những ký ức còn thiếu: “Ai yêu ”
Hắn cần nghĩ ngợi: “Ta”
Ta khỏi nhếch môi: “Vậy là ai chủ động”
“Vẫn luôn là ”
“Vì là ”
“Theo bản năng”
Khá chút ngượng ngùng: “Vậy làm cưới ”
Hắn thay đổi tư thế khí định thần nhàn: “Vừa dỗ lừa”
“…… Chàng thật đê tiện chi tiết”
Hắn duỗi lưng một cái: “Buồn ngủ”
“Không ngủ”
Hắn nhắm mắt giả ngủ Ta lắc : “A a a ngủ hỏi đủ ”
Hắn bất đắc dĩ mở mắt: “Câu cuối cùng”
“Ở bên khi nào thì hạnh phúc nhất”
Giọng của đột nhiên trịnh trọng: “Giờ khắc ”
“Hả”
Hắn đỡ bằng một tay bước đến bên cửa sổ đẩy nhẹ thấy bầu trời trong xanh trong tầm mắt: “Chúng đã cùng ngắm ánh mặt trời”
“Chúng đây khó cùng ngắm ánh mặt trời ”
Ánh mắt lên trời cao đỏ rực Hắn nghiêng đầu nốt ruồi nước mắt đong đưa: “Bởi vì Phù Nhi là kẻ nhát gan dám cùng hướng với ”
“…”
Chắc là sợ phạm cung quy chăng
“ ” Hắn đặt ở bên cửa sổ ghé tai nhỏ: “Phù nhi cứ tại chỗ về phía nàng là ”
Trong lòng bỗng thấy sợ hãi nhịn hỏi: “Vậy mệt ”
Ánh sáng lóe trong mắt sự cuồng nhiệt: “Sẽ chỉ cần nàng ở đây là ”
Nói xong giở trò ánh mắt như sói làm hoảng hốt Ta cắn môi: “Không buồn ngủ ”
Giọng khàn khàn: “Phù Nhi thể giúp hết buồn ngủ”
20
Chim bồ câu trắng bay qua bầu trời quang đãng gà con líu ríu trong sân mèo nhỏ ăn vụng trong bếp ánh mắt chúng nó đều trong sạch Nam nhân biết tiết chế thật sự đáng sợ…… Ta xem như tự ăn hậu quả
“Đi nổi hả Nhị Lang ôm nàng”
Ta nhấc đôi chân mềm mại như bông gòn lên hung hăng đá một cái: “Một ngón tay của cũng đừng chạm ”
Cái gì mà ôn nhu cái gì mà cấm dục đều là giả bộ…… Hắn chính là một con sói đói Tuy nhiên cảnh báo của tác dụng với
Hắn làm ngơ trực tiếp nắm lấy chân : “Vậy tặng cho Phù Nhi một cái vòng mắt cá chân thì ”
Hắn vuốt ve kích thích từng cơn tê dại Trong lòng run lên theo bản năng rút siết chặt ánh mắt nóng rực khóa chặt : “Hả”
Anh càng giữ chặt hơn cắn môi giọng khỏi run rẩy: “Mang…… Cái làm gì”
“Lúc lắc lư trông mắt còn dễ ”
Ta cắn cắn đầu ngón tay chỉ cần giày vò thì đa số yêu cầu của đều làm hết khả năng thỏa mãn ai cưng chiều nam nhân của chứ
Hai má ửng đỏ: “ thôn chúng bán”
“Lần ngoài Nhị Lang sẽ mang về cho nàng”
Ta ngẩn ngoài Lại ngoài Lệ Trì vì để nuôi sống gia đình thường xuyên chạy khắp trời nam đất bắc mua bán là đến mấy tháng
Long tràn ngập thất vọng Hắn nhanh đã phát hiện tâm tình của : “Làm Không nỡ”
Mũi chua xót: “Tiền thiếu nhiều lắm đủ tiêu là cần chạy khắp nơi buôn bán ”
“Nếu lần thành công Phù Nhi của chúng sẽ làm phu nhân phú quý nhất thế gian”
“Chàng làm cái gì Giet c ướp của Một chuyến thể kiếm nhiều tiền như ”
Hắn hù dọa : “Cũng nhiều lắm”
Hừ cả ngày chỉ biết trêu chọc Ta đầu Hắn xoay mặt trở về nhẹ nhàng hôn dần mãnh liệt hơn: “Lần sẽ lâu một chút nàng ngoan ngoãn ở nhà tự tiện khỏi thôn một bước cũng ngoài”
“Nếu chuyện gì tiên hãy đến tìm Thanh Xuyên bên cạnh”
Thanh Xuyên là gia nô Lệ Trì mua
“Biết biết …”
Mỗi lần đều lặp lặp lời còn nhấn mạnh vô số lần Ta thật sự hoài nghi là giang hồ ác phỉ gây nhiều thù hận giống như sợ làm cho tới cửa trả thù
Có cái gì sợ Đào Hoa thôn trận pháp ngoại trừ trong thôn ngoài căn bản biết cách