Mẫu Phi, Người Đừng Quá Ngọt Ngào - Chương 4
12
Ta Giang Duật Ngôn tính sổ: “Kỷ Vân Phù ngươi đ iên ”
Đáy mắt nổi lên sóng gió chút hoài nghi khoảnh khắc đó thật sự giet chet Ta biết gì
Ta thể phủ nhận trong căn phòng tối tăm đó đã nổi lên ý niệm tội thể tha thứ
“Đại nhân xử trí như thế nào”
“Ngươi ngay cả một câu giải thích cũng ”
Ta cúi đầu trả lời Giang Duật Ngôn đột nhiên kéo một cái hôn mạnh lên môi : “Kỷ Vân Phù chỉ mới thể chạm ngươi”
Ta giãy dụa cắn một cái mùi máu tanh tràn ngập đau đớn buông Ta và chằm chằm
Hắn đang phát đ iên cái gì Ta phá lệ : “Muốn giet róc thịt tùy ngài”
Ta thật sự chịu đựng đủ chịu đựng đủ vì thao túng Hắn lau máu môi ánh mắt lạnh lùng: “A ngươi thật sự động tâm với Sao ngươi thể thích tất cả mọi ”
Hắn đã thành công hạ nhục Ta chẳng hề để ý : “ chính là kẻ từ thanh lâu ai cũng thể Không đại nhân đúng ai cũng thể chỉ ngài Thừa tướng đại nhân cao cao tại thượng thì thể”
Hắn chọc giận giơ tay lên cho rằng đ ánh theo bản năng nhắm mắt hồi lâu tay đ ập vách tường
Khớp ngón tay ch ảy máu trông chật vật Không khí rơi sự yên lặng Hắn lưng với giọng bình tĩnh lạ thường: “Cháu trai của thật giỏi Chỉ với một cung yến đã lấy quyền chỉ huy quân đội còn nhân tiện lừa gạt ngươi đến choáng váng đầu óc Là coi thường ”
“Hắn loại ngươi đừng vu hãm Lệ Trì là xem trọng làm thể lừa gạt ’
Giang Duật Ngôn từ tức giận chuyển sang bật : “Được Kỷ Vân Phù ngươi ở trong cung cũng vô dụng nên rời thôi”
“Ngài ý gì”
“Phụ thân ngươi ở Hoài Châu bệnh ngươi nên về nhà thăm hỏi”
Ta là một cô nhi nhà ở Hoài Châu là giả phụ thân cũng là giả đều là Giang Duật Ngôn an bài
Mà giờ trong cung cần nữa bảo về nhà thăm hỏi Tim đập mạnh Giang Duật Ngôn giet Một phi tử đã chet mới cần hồi cung
13
Thái hậu lập tức ân chuẩn cho về nhà thăm hỏi Lam Nhược thu dọn hành lý còn hăng hái bừng bừng: “Nương nương Hoài Châu lần nô tỳ sẽ theo nương nương mở mang kiến thức”
Ta cắt đứt ảo tưởng của nàng nhét một túi đầy ngân phiếu cho nàng: “Ngươi đừng theo tiền hãy giữ dùng cho bản thân”
“Hả” Lam Nhược khó hiểu
Lam Nhược là mang khỏi thanh lâu quan hệ với lúc đến Hoài Châu vẫn rõ Giang Duật Ngôn làm gì nếu như thật sự giet liên lụy đến Lam Nhược huống hồ một chạy trốn thì sẽ dễ dàng hơn
“Mẫu phi mà báo cho nhi thần một tiếng ” Một giọng cắt đứt dòng suy nghĩ của
Nhìn qua Lệ Trì đang ôm cánh tay nghiêng dựa bình phong lông mày đen nhánh và đôi mắt tuấn tú chìm trong bóng tối u ám khiến rùng
Trong lòng run lên đã còn mặt mũi nào để gặp kể từ đêm đó Hắn là thuốc điều khiển còn thể tìm lý do gì rượu Bất kể là lý do gì đều ghê tởm
Ta giật giật khóe miệng chút cứng ngắc gượng : “Sao thể Ta đang định tìm với ngươi một tiếng đây”
“Mẫu phi tại trốn tránh nhi thần Có đêm đó…”
Ta gấp giọng ngắt lời : “Ngươi cũng biết đêm đó ngươi uống nhiều rượu lúc nào cũng lời mẫu phi khuyên bảo”
Ta về phía Lam Nhược: “Ngươi ngoài Ta và điện hạ chút chuyện ”
Lam Nhược ngoài chỉ còn hai và Lệ Trì
“Ta trốn tránh ngươi chỉ là bận rộn” ==Đọc chính chủ và ủng hộ nhà dịch tại metruyenme==
“Nhi thần cứ tưởng rằng mẫu phi để ý chuyện đêm đó”
“Ta ”
Hắn tới cúi thẳng : “Mẫu phi tức giận thì đánh chửi nhi thần là cần để ý tới nhi thần”
“Ta ” Ta chuyển tầm mắt
“Vậy tại dám nhi thần”
Ta thể : “A Trì quên chuyện đêm đó đó chỉ là ngoài ý mẫu phi sẽ trách ngươi”
Hắn cúi đầu giọng cô đơn: “Người rõ ràng tức giận vì mới bỏ nhi thần mà ”
Giống hệt một con vật nhỏ sợ vứt bỏ Thật đóng gói mang theo
Suýt chút nữa thì mềm lòng điều là là thiên tử tương lai và là đứa nhỏ nuôi lớn
Hắn gọi là mẫu phi Mà gánh vác danh hiệu mẫu phi là suýt chút nữa dụ dỗ thiếu niên vô tri con thể làm loại chuyện
Ta mặt mũi ở bên cạnh cho dù Giang Duật Ngôn bảo cũng Ta thở dài “Ta chỉ về nhà thăm thân thôi”
“Về nhà thăm thân cần mang theo tất cả trang sức quý giá ”
“Cái gọi là áo gấm về quê ngươi hiểu ”
“Mẫu phi cũng mang nhi thần theo ” Trong mắt điều gì đó khiến sợ hãi cố chấp và nóng bỏng
Ta buồn; “A Trì ngươi thể lúc nào cũng theo mẫu phi như tiền đồ Lý hoàng hậu luôn kéo ngươi xuống khỏi vị trí Thái tử tuy rằng quyền chỉ huy quân đội đã chuyển cho ngươi nhưng trong quân đội bao nhiêu của bọn họ ngươi hẳn nên suy nghĩ nhiều một chút làm chỉnh lý quân đội củng cố quyền thế Một khi phụ hoàng ngươi băng hà ngươi thể thuận lợi đăng cơ đây đều là ẩn số”
Hắn suy nghĩ một lát: “Bọn họ đủ gây họa đăng cơ cũng việc gì khó mẫu phi nhi thần làm gì nhi thần đều thể làm mẫu phi cần lo lắng”
Ta á khẩu trả lời
“Thỉnh mẫu phi mang theo nhi thần nhi thần cùng mẫu phi vẫn thể xử lý công việc”
14
May mắn Thái hậu bảo Lệ Trì đến Nam quận điều tra án tham ô liên lụy đến phe phái của Hoàng hậu điều tra cần chút thời gian Ta thở phào nhẹ nhõm mọi chuyện cũng dễ làm hơn nhiều
thiếu niên mẫn cảm đa nghi khi vẫn cố ý dặn dò : “Ngoan ngoãn chờ nhi thần trở về”
Ta qua loa với một câu biết Hắn nhấn mạnh một lần nữa: “Mẫu phi đừng chạy loạn nếu ” Hắn híp mắt ánh mắt nguy hiểm: “Nhi thần sẽ tức giận”
“… Tức giận thì ”
“Mẫu phi thử xem”
Còn uy hiếp nữa nhịn rộ lên: “Chẳng lẽ ngươi còn thể ăn mẫu phi ”
“Nếu thật sự còn cách nào cũng chỉ thể như “ Hắn rõ ràng đang nhưng gáy thấy lạnh lẽo
Đứa nhỏ trời sinh đã mang khí chất đế vương là lọai khí chất đáng sợ thể tru di cửu tộc chỉ với một câu một nụ Ta lắc đầu đến mức đến mức……
Chính nuôi lớn còn sợ Nói sẽ chê ……
Lệ Trì chân chân đã đến phủ Giang Duật Ngôn thăm Giang lão phu nhân lớn tuổi Đương nhiên thăm lão phu nhân là giả gặp Giang Duật Ngôn mới là thật
Thư phòng của Giang Duật Ngôn Ta chủ động nhận sai với : “Xin ngài đại nhân đại lượng đừng so đo với ”
Khí tính quá cảm thấy xúc động nhưng chán sống làm dám chọc Giang Duật Ngôn…
“Kỷ Vân Phù ngươi giả vờ thế nào cũng vô dụng về Hoài Châu thăm hỏi gì để bàn’
Ta thể nghĩ cách khác lúc trong khe cửa lộ một đôi mắt ghen tị Ninh Chiêu Chiêu Ta nảy một ý tưởng
“Đại nhân ngài còn cần hà bao ”
Ta lấy một cái hà bao mới từ trong ngực : “Ta thức mấy đêm để làm cho đại nhân đó… Ngài xem vành mắt thâm quầng của …”
Là thức trắng mấy đêm để làm y phục cho Lệ Trì về phần hà bao nhờ Lam Nhược hỗ trợ Vành mắt thâm quầng và hà bao vẫn phát huy chút tác dụng
Sắc mặt Giang Duật Ngôn chút dao động nhưng còn đang cân nhắc vẫn là quá tin tưởng
Ta cô đơn bước đến mở cửa sổ: “Quên là do bổn cung tự đa tình”
Ta giơ tay lên giả bộ ném ngoài
“Đây là thành ý của ngươi’ Giọng buồn bực nhanh chóng cướp lấy hà bao của
“Buộc cho ” Hắn lạnh giọng lệnh cho
Ta thể nhếch môi Khi cúi thắt nút cho cẩn thận đụng chỗ đó Hắn rên rỉ một tiếng
Ta vô tội ngước mắt : “Ta cố ý…”
Lời còn dứt Giang Duật Ngôn một tay kéo lên đặt ở bàn sách vung tay lên sách đều hất xuống đất
“Kỷ Vân Phù hôm nay là tự ngươi đưa tới cửa”
lúc một giọng nữ mềm mại cắt đứt cảnh tượng kiều diễm trong phòng
“Duật Ngôn ca ca” Người tới là Ninh Chiêu Chiêu
Ta thấy nhẹ nhõm cuối cùng cũng gõ cửa Cơ thể Giang Duật Ngôn cứng đờ Ta cố ý ôm chặt Giang Duật Ngôn yêu kiều xinh : “Mặc kệ nàng ”
“Duật Ngôn ca ca bên ngoài trời mưa mang ô thể tránh mưa ”
Giang Duật Ngôn lập tức đẩy tay với bằng giọng trầm khiến an tâm
“Vào ”
Hay lắm như một thiên vị Ninh Chiêu Chiêu Ta giả vờ tỏ vẻ mất mát Giang Duật Ngôn liếc mắt một cái thôi
Ta nhún nhún vai sửa sang y phục cho khéo hiểu ý : “Đại nhân còn cưới Chiêu Chiêu cô nương Có cần bổn cung thay ngài tứ hôn ”
Giang Duật Ngôn hất tay sắc mặt âm trầm Ninh Chiêu Chiêu tiến tình cảnh chút hổ
Nàng xụ mặt tình nguyện thỉnh an Ta tính tình nên cùng nàng hàn huyên vài câu cố ý nhắc tới: “Ninh đến Hoài Châu chơi ”
Giang Duật Ngôn lập tức liếc mắt cảnh cáo Ta làm bộ phát hiện: “Đó là quê hương của non xanh nước biếc thú vị nha Vài ngày nữa bổn cung sẽ về đó thăm thân biểu ca cũng trở về cùng đó…”
Giọng của Ninh Chiêu Chiêu thay đổi: “Duật Ngôn ca ca cũng cùng ngươi”
Ta : “Biểu ca cho Ninh cô nương biết ”
“Kỷ Vân Phù” Giang Duật Ngôn tức giận gọi tên
Ta che miệng: “A chuyện thể Ta còn cùng với Ninh đường nhiều dù cũng vui hơn”
Ninh Chiêu Chiêu tủi thân Giang Duật Ngôn giống như đang lên án vì giấu diếm nàng Giang Duật Ngôn sắc mặt xanh mét thể kiên nhẫn giải thích cho Ninh Chiêu Chiêu: “Đường xá xa xôi trèo đèo lội suối sẽ vất vả Chiêu Chiêu nàng cũng đừng theo”
Ninh Chiêu Chiêu thoáng cái vành mắt đỏ lên: “Duật Ngôn ca ca thấy phiền ”
Giang Duật Ngôn xoa xoa mi tâm “Ta ý ”
“Muội cũng theo thể ”
Ta nhanh chóng thổi gió đốt lửa: “Ninh cứ mãi ở trong phủ cũng buồn bực dù đường biểu ca bảo vệ cũng sẽ xảy chuyện gì Hơn nữa đường nếu buồn chán cũng thể dạy Ninh thêu hà bao là biểu ca thích đồ thêu nhất ”
Ta cố ý chỉ chỉ hà bao mới thắt lưng Giang Duật Ngôn: “Như cái hà bao nè cứ luôn đòi làm cho một cái Người biết còn tưởng Giang phủ lớn như mà một thợ thêu nào thể làm hà bao đó chứ”
Ninh Chiêu Chiêu mặt trắng bệch Nước mắt yếu ớt cùng với hạt châu đứt dây tí tách tí tách rơi xuống Ta thấy mà thương
Giang Duật Ngôn hết cách chỉ thể thỏa hiệp: “Được Chiêu Chiêu nàng thì ngày mốt lên đường nàng về thu dọn đồ đạc ”
Rất rõ ràng đuổi Ninh Chiêu Chiêu để tiếp tục tính sổ với Ta nhanh chóng kéo cánh tay Ninh Chiêu Chiêu : “Đã lâu gặp Ninh cùng ôn chuyện cùng thôi Ta mang ô”
Giang Duật Ngôn trừng mắt sắc mặt so với bầu trời bên ngoài còn âm trầm hơn Ta quyến rũ: “Biểu ca cần tiễn”
Cách thứ hai thành công xúi giục Ninh Chiêu Chiêu theo chúng cùng trở về Hoài Châu đường chỉ cần nàng còn ở đây nàng so với còn hăng hái hơn Giang Duật Ngôn sẽ thời gian quản đây sẽ cơ hội chạy trốn