Mẫu Phi, Người Đừng Quá Ngọt Ngào - Chương 2
5
Việc tuyển phi cho Lệ Trì Giang Duật Ngôn xử lý nhanh ngày hôm Lễ bộ đã đưa danh sách tới
“A Trì ngươi thử xem thích nào”
Lệ Trì dựa cửa sổ ngoảnh mặt làm ngơ thờ ơ bóc vải Hắn hiếm khi thô lỗ như Ta chút mất hứng gọi một tiếng: “A Trì”
Hắn ngước mắt ánh hoàng hôn chiếu lên khuôn mặt lạnh lùng diễm lệ của mang cảm giác vụn vỡ tiêu hồn đoạt phách
“Muốn giống mẫu phi”
“Được thì cần thanh thuần xinh ”
Ta chọn một hỏi : “Người thế nào”
Hắn gì cứ dựa nghiêng như tư thái tản mạn: “Mẫu phi đây”
Trong bóng tối lờ mờ giọng âm trầm như một con rắn đ ộc Ta cảm nhận một cảm giác áp bức vô cớ khi mặt
Đến giờ mới nhận năm tháng trôi qua nhẹ nhàng đã điêu khắc cơ thể thằng nhóc cao lớn mạnh mẽ thế Hắn đã cao hơn nhiều
Lệ Trì nhân nhượng cúi xuống giọng uể oải: “Nhi thần đều thích mẫu phi cần uổng phí tâm tư”
Ta đang gì đó đột nhiên đút thịt quả trong suốt tay tới
“Há miệng”
Ta theo bản năng lui về phía : “Không cần… ”
Hắn dễ dàng kéo trở về: “Ngoan”
Trên môi truyền đến cảm giác lạnh lẽo thật ngọt Đầu ngón tay chạm về phía : “Ngọt ”
Bóng đêm chìm xuống ngay khoảnh khắc đó Ta thấy yết hầu của thiếu niên chậm rãi trượt lên trượt xuống
Cắn nát thịt quả nước tràn trong khoang miệng Là vị ngọt thấm đến hàm răng cũng mềm nhũn
Ta bất tri bất giác nuốt nước miếng trả lời: “Ừ…”
Trong mắt hiện lên nụ đạt đến đáy mắt giống như dụ dỗ chậm rãi : “Không khác Con sẽ đem mọi thứ nhất cho mẫu phi”
Đó như một lời thề Ta hoảng hốt suýt chút nữa đã cuốn đó Ta xoa xoa mi tâm: “Ngươi dỗ thế nào cũng vô dụng ngươi đã còn nhỏ nên cưới vợ sinh con ”
“Vậy cữu cữu thì ”
“Hả”
“Cữu cữu so với con lớn hơn mười tuổi tới nay cũng thành hôn ”
là bất chính hạ tắc loạn ai biết vì đến giờ mà Giang Duật Ngôn còn thành hôn chẳng lẽ vì Ninh Chiêu Chiêu gả cho
Trong lòng bực bội: “Chuyện của cữu cữu con quan tâm chuyện của con quản”
Chẳng biết vì Lệ Trì nheo mắt ý tràn ngập: “A nhi thần còn tưởng rằng mẫu phi quan tâm đến cữu cữu đó”
Hắn vô thức liếm đầu ngón tay
“Đương nhiên là ”
Ta lấy khăn lụa giúp lau tay: “Bẩn quá cho miệng ”
“Không bẩn”
Lệ Trì về phía : “Cữu cữu tới ”
Ta xoay Giang Duật Ngôn biết đã tới từ lúc nào
“Nương nương và điện hạ thật đúng là mẫu từ tử hiếu nha” Hắn lạnh chằm chằm tay Lệ Trì ánh mắt sắc bén
Lệ Trì ngoan: “Cữu cữu ăn vải Vải năm nay cực kỳ ngọt”
Không biết ảo giác Lệ Trì nhưng trong mắt rõ ràng một chút ý
6
Giang Duật Ngôn tới tìm Lệ Trì đàm phán chính sự Ta thấy sắc trời còn sớm liền hỏi Giang Duật Ngôn: “Thừa tướng đại nhân đã dùng bữa tối Có cùng ăn ”
Ta bảo cung nhân bày hai bộ bát đũa nghĩ biết đây là ý gì
“Làm phiền ”
Ta đã đánh giá cao Giang Duật Ngôn Lệ Trì như một hiếu thuận gắp thức ăn cho : “Cái ăn ngon mẫu phi thử xem”
Mẫu từ tử hiếu cũng gắp thịt cho Lệ Trì: “Ngươi cũng ăn nhiều một chút bây giờ đang là lúc phát triển thân thể”
“Bốp” một tiếng dọa giật Giang Duật Ngôn thô lỗ ném đũa
Nhìn khuôn mặt âm trầm của biết đắc tội chỗ nào nữa ở mặt A Trì là trưởng bối thể miễn cưỡng duy trì khí ấm áp: “Làm Đồ ăn hợp khẩu vị ”
Giang Duật Ngôn lạnh lùng liếc một cái về phía Lệ Trì sắc mặt nghiêm khắc hỏi : “Thái tử phi chọn thế nào ”
Lệ Trì bỏ đũa xuống dựa về phía : “Không thích”
Giang Duật Ngôn lạnh: “Vậy ngươi như thế nào Ta tìm cho ngươi”
Lệ Trì cũng : “Cữu cữu cũng tìm ”
Giang Duật Ngôn tức giận sắc mặt xanh mét: “Ta và ngươi thể giống ”
Lệ Trì nhạo: “Đương nhiên giống trẻ tuổi hơn cữu cữu vẫn còn nhiều thời gian cứ từ từ chọn là ”
Trên bàn cơm tràn ngập mùi thuốc súng giương cung bạt kiếm Ta đau đầu xoa xoa huyệt thái dương ai thể nghĩ đến Thừa tướng đại nhân ngày thường nghiêm túc cùng Thái tử điện hạ trầm cãi như trẻ con như
Ta vốn định ngoài quan sát nhưng chiến hỏa thoáng cái đã ch áy đến
“Nương nương cảm thấy thế nào” Giang Duật Ngôn đột nhiên hỏi
Ta nghĩ Đối với chung thân đại sự của Giang Duật Ngôn quyền lên tiếng nhưng đối với Lệ Trì ít nhiều chút liên quan
Ta hắng giọng Lệ Trì tận tình khuyên bảo: “Cữu cữu của ngươi cũng là vì cho ngươi”
Lệ Trì rũ mắt xuống khuôn mặt trắng như tuyết hiện vẻ âm trầm lời chút châm biếm: “Mẫu phi đối với cữu cữu thật sự là gì nấy”
Hắn lập tức lên đẩy ghế phất tay áo bỏ Ta chút bối rối Sao tức giận chứ
Sắc mặt Giang Duật Ngôn vốn xanh mét hòa hoãn ít nhặt đũa: “Dùng bữa”
“ A Trì …… ”
Giang Duật Ngôn nhướng mày chằm chằm giọng điệu vui: “Kỷ Vân Phù cùng ăn cơm mặc kệ ”
Ta nhịn phỉ báng đây chính là Đông cung chủ nhân ở đây thì chim cu chiếm tổ chim khách còn làm như chuyện đương nhiên
7
Một bữa cơm ăn thật tẻ nhạt vô vị khi tiễn ôn thần Giang Duật Ngôn vội vàng dỗ Lệ Trì
“Dậy ăn cơm”
“Mẫu phi còn quản làm gì” Lệ Trì trùm chăn buồn bực
“Đã lớn như giận dỗi cái là tuyệt thực”
Ta thầm cảm thấy buồn đưa tay kéo chăn của : “Ta mặc kệ thì ai quản ngươi nữa đây”
Lệ Trì nắm chặt chăn khiến dao động một chút
“Muốn cứng đời với mẫu phi ”
Giọng trong chăn vẫn buồn bực như cũ: “Không dám Nhi thần mệt mỏi mẫu phi ngoài ”
“Không lên ” Ta xắn tay áo lên cởi giày bò lên giường nửa quỳ: “Thật sự lên”
Người trong chăn yên tĩnh
“Ta tin còn trị ngươi”
Lệ Trì sợ nhột nhột một chút thôi cũng chịu nổi nhất là chỗ thắt lưng đặc biệt mẫn cảm Ta cách một lớp chăn cù lét chỉ là nhẹ nhàng chọc một cái chăn rên rỉ một tiếng
“Còn cố chịu đựng ”
Hắn từ trong chăn vươn một tay giữ : ‘Mẫu phi chơi nữa”
Giọng của chút run rẩy còn chịu đựng Ta mỉm đắc thắng đẩy tay : “Muộn ”
“Mẫu phi” Giọng điệu cảnh cáo
Ta càng hăng hái khặc khặc hai tiếng cù lét mạnh hơnBỗng nhiên chăn bông đá văng cổ tay túm chặt trời đất cuồng
Hắn đè một tay nắm lấy hai tay đặt lên đỉnh đầu tay thì chống đỡ đường gân cánh tay hiện lên rõ ràng Khí tức mãnh liệt như gió mạnh nơi hoang dã ùn ùn kéo đến chỉ ở một thiếu niên
Đầu óc choáng váng tê dại thân thể cứng đờ Bóng đêm sâu thẳm
“Sao chơi nữa Hả” Mắt sáng lên như một con sói hoang
Tim đập thình thịch giọng bất giác run lên: “A Trì ngươi buông mẫu phi đã”
Khóe môi nhếch lên so với pháo hoa còn tươi hơn
“Muộn ”
Dường như thứ gì đó đang vỡ vụn khống chế Ánh mắt nóng bỏng của dừng ở môi
Trong lòng hoảng hốt nên lời giãy dụa: “A Trì ngoan”
“Mẫu phi…” Giọng trầm xuống: “Người sợ cái gì”
Ta siết chặt chăn Trong màn đêm mờ mịt mùi Long Diên Hương thoang thoảng một bên Thụy Thú Kim Lô khói mỏng lượn lờ ngoại trừ mưa thì hình ảnh cực kỳ giống giấc mộng
Đáy lòng dâng lên sự sợ hãi Hơi nóng bốc lên phả mặt Hắn gần gần đến đáng sợ cảm giác hô hấp dồn dập
Ta hoảng sợ quát: “A Trì đừng làm bậy mẫu phi sắp tức giận ”
Thời gian như ngưng đọng Thiếu niên nhúc nhích thân thể bất động
“Tức giận thì sẽ như thế nào”
“Mẫu phi sẽ để ý đến ngươi nữa”
Sự trầm mặc lan tràn trong bóng đêm tịch mịch Không biết qua bao lâu lực kiềm chế cổ tay cuối cùng cũng nới lỏng Lệ Trì xoay xuống đưa lưng về phía nhạo một tiếng
“Mẫu phi thật sự là kẻ nhát gan mới thế đã dọa ”
Lúc mới thở phào nghĩ đến mà sợ Ta luôn quên năm tháng trôi qua nhanh thiếu niên gầy yếu năm nào giờ đây đã trưởng thành cho dù là thân thiết cũng chú ý chừng mực
Ta nên giữ cách với Lệ Trì Khoảng thời gian kế tiếp luôn mượn cớ trốn tránh Lệ Trì
Ăn một cô đơn Ta mệt mỏi gắp một miếng rau trộn thói quen thật sự là đáng sợ mà……
Thị nữ bên Lam Nhược vén rèm : “Nương nương điện hạ bảo nô tỳ chuyển vài lời”
“Hả”
“Điện hạ ngài xin nhận sai ngài sẽ chọn Thái tử phi Xin nương nương đừng giận ngài nữa”
Ta đột nhiên cảm thấy với nhịn mềm lòng: “Đi gọi điện hạ đây dùng bữa ”