Mẫu Phi, Người Đừng Quá Ngọt Ngào - Chương 15
35
Lúc đã chạng vạng tối giống như tường vi mệt mỏi dù rực rỡ nhưng vẫn mệt mãi cũng thôi miên cảm giác buồn ngủ ập đến
Ta chống cằm nhắm mắt một lúc dần dần chìm giấc ngủ sâu
Trong giấc mơ môi bao phủ bởi một sự mềm mại
Không biết đã qua bao lâu đối phương bóp nhẹ phần thịt mềm eo Giọng khàn khàn thấp trầm vẻ bối rối: “Mập lên nhiều ”
Ta trong giấc mơ tức giận phản bác: “Liên quan gì đến ngươi”
Đối phương thầm một tiếng: “Sờ mềm thích”
Ta nhỏ giọng : “Ngươi hơn tên khốn đó”
“Tên khốn nào”
“Tên khốn mập đó”
Hắn nhưng nụ bất đắc dĩ: “Tên khốn đó sai xin thay ”
Ta đỏ mắt: “Hắn sai”
Đối phương im lặng hồi lâu
“Hắn như là điều nàng thấy đúng ”
Ta khịt mũi: “Phải quan tâm đến chút tình cảm nào với vui mọi đều đúng thật sự đây chính là sống sót hoạn nạn”
Đối phương nâng mặt lau nước mắt: “ nàng đã ”
Ta bướng bỉnh : “Vì điều đúng đắn nhất định làm vui vẻ mà” Nước mắt tí tách tiếp tục rơi “Không vui vẫn làm đây chẳng là cuộc sống ”
Hắn hôn lên nước mắt giọng điệu thỏa hiệp: “Ta nàng vui nhưng nàng thể hiểu cũng cách nào chỉ thể vui cùng nàng”
Hắn dừng một lúc giọng khàn khàn: “Thôi ít nhất nàng ở đây nhớ nàng thể gặp một lần cũng mà”
…
Khi tỉnh dậy bên cửa sổ hoa hải đường vẫn nở trà đã nguội bánh đào đã cắn một miếng trầm mặc trong bóng tối
Ta hoảng hốt đó đã đến Khi nào Đi mà một lời thật là khốn nạn
…
Thanh Xuyên bày tỏ tình cảm với Lam Nhược nhưng Lam Nhược từ chối cô nương ngốc quyết tâm theo
“Làm ơn nô tỳ mới quen Thanh Xuyên bao lâu quen nương nương bao lâu tất nhiên là nô tỳ theo ”
“Qua thôn sẽ cửa hàng khác Thanh Xuyên đơn thuần trẻ trung tài giỏi như nhiều ”
“Chủ tử như nương nương giàu rộng lượng cũng nhiều”
“…”
Cứ như một đêm đen gió lớn khi lầu các chúng phóng hỏa nhưng ai thương giả chet trốn thoát
36
Thời gian trôi qua nhanh như chớp mắt tiếng pháo nổ vang lên đến dịp cuối năm
Ta gương trang điểm Lam Nhược đẩy cửa bước thúc giục
“Ôi chao nương nương đừng làm nữa cầu Tương Tư đã đông kín nếu muộn thêm chút nữa thì sẽ chỗ để xem pháo hoa ”
Ta tô thêm chút son: “Chờ thêm chút nữa thôi”
Đoàn Tử đang đùi chơi với chuỗi ngọc Lam Nhược vẻ mặt nghiêm túc: “Lam di pháo hoa năm nào cũng năm nay xem thì năm xem cũng mẫu thân vui là quan trọng nhất chúng đừng thúc giục mẫu thân nữa ”
Lam Nhược xoa trán: “Được cháu cứ chiều mẫu thân cháu ”
Đoàn Tử lắc đầu thở dài : “Mẫu thân ơi năm ngoái mẫu thân bỏ lỡ pháo hoa buồn cả một ngày lần chúng sớm một chút để mẫu thân hối tiếc nữa ”
Tim như tan chảy lập tức ôm lấy nhi tử của : “Đi mẫu thân để Đoàn Tử của chúng xem pháo hoa nhất”
Chợ đêm Lạc Thành nhộn nhịp đèn đuốc sáng trưng tiếng sáo trống rộn rã khung cảnh thịnh vượng thái bình
Lệ Trì đã làm trách nhiệm của một đế vương trong ba năm qua đã nỗ lực quản lý đất nước tạo nên một thời đại thịnh trị
Thứ dân chúng nghênh đón năm mới so với năm cũ càng náo nhiệt hơn
Ta cảm thấy chút may mắn may mà năm đó quyết định dứt khoát mỗi đều con đường của thành trách nhiệm và nghĩa vụ của
Ừ vẻ chút lạc lõng nhưng hối tiếc
Dòng đông đúc ôm chặt Đoàn Tử: “Đi theo mẫu thân con vui ”
Thằng bé ôm chặt cổ hôn một cái: “Mẫu thân xem”
Lam Nhược thở dài: “Ta thừa ”
Đoàn Tử ghé mặt sang hôn Lam Nhược một cái: “Tất nhiên là ”
Đây lẽ là món quà thần linh ban tặng cho tặng một nhi tử siêu ngọt ngào một siêu ấm áp
Trên cầu Tương Tư đông đúc giống như đang chống dòng bùn lũ bao nỗ lực cuối cùng ba chúng cũng lên cầu Tương Tư thở phào nhẹ nhõm
Lúc quan binh vung đại đao hô to mở đường: “Mọi cầu đều xuống hết”
Dưới cầu là xe ngựa hoa lệ tiếng nhạc nhẹ nhàng trận thế rầm rộ Bên cạnh xì xào bàn tán: “Ai đây nhỉ”
“Tiểu thư nhà Thái Thú”
“Kiêu ngạo ”
“Nghe là thân thích của Thái Hậu cung làm nương nương”
Mọi xung quanh như thủy triều rút đều xuống hết
Chỉ còn ba chúng Tiểu thư nhà Thái Thú xuống xe ngựa bước lên cầu thấy chúng vẫn đó lập tức nhíu mày
Nàng đánh giá từ đầu đến chân: “Ngươi là ai”
“Mẫu thân dẫn nhi tử nhà xem pháo hoa”
Nàng ngần ngại: “Người đuổi mấy tên tiện dân xuống”
Mấy tên quan binh cầm đao tiến đến đuổi chúng Lam Nhược bước lên chắn : “Ai dám động đến chủ tử của ”
Ta đẩy Lam Nhược : “Tiểu thư ngươi xem pháo hoa của ngươi chúng xem pháo hoa của chúng ai ảnh hưởng đến ai đúng chứ”
“Các ngươi cũng xứng” Nàng quan binh giận dữ quát: “Còn đó làm gì đuổi xuống”
“Ai dám” Một giọng lạnh lùng non nớt vang lên
Ta toát mồ hôi lạnh Giọng phát từ miệng Đoàn Tử trong lòng
Mấy tên quan binh ngẩn Tiểu thư nhà Thái Thú tức giận đỏ mặt: “Các ngươi bệnh hả Một đứa trẻ ba tuổi mà cũng làm các ngươi khiếp sợ”
Mấy tên quan binh cuối cùng cũng tỉnh lập tức giương đao tiến tới
“Cút” Đoàn Tử nheo đôi mắt phượng lạnh lùng giống hệt phụ thân nó giọng lạnh băng: “Các ngươi thử động đến mẫu thân xem”
Sự uy hiếp của đứa trẻ tác dụng Tên quan binh dẫn đầu tức giận vung tay định đánh xuống
Trong chớp mắt nhanh chóng bảo vệ Đoàn Tử thân nhắm mắt tiếng gió lạnh lẽo rít qua tai
Cái tát mà tưởng tượng rơi xuống Ta thấy tiếng kêu đau đớn của tên quan binh
Ngẩng đầu lên biết từ một chiếc phi tiêu xuyên thẳng qua lòng bàn tay thủng một lỗ đầy máu
Khi còn đang ngẩn ngơ Lam Nhược xuống cầu sắc mặt thay đổi
“Sao ”
Ta nghi ngờ xuống cầu theo ánh mắt Tim lập tức như một bàn tay to bóp chặt suýt ngạt thở
Dưới cầu tấp nập đó trong ánh đèn lờ mờ áo bào đen đỏ mày sâu mắt lạnh lùng
Ánh mắt sâu thẳm u ám như cơn bão đang âm thầm dâng trào Thế giới xung quanh dường như đang rơi hỗn loạn
Ta tự chủ lùi một bước
“Bùm”
Màng nhĩ rung lên Pháo hoa rực rỡ bùng nổ bầu trời đêm nở rộ dữ dội nhiệt tình vô cùng
Khuôn mặt đó thỉnh thoảng chiếu sáng bởi pháo hoa cảm giác tuyệt mỹ đến choáng ngợp nhưng khiến sợ hãi
Dân chúng bắt đầu hoan hô cầu sôi động
Đoàn Tử trong lòng cũng pháo hoa thu hút vỗ tay: “Mẫu thân ơi kìa năm nay chúng kịp xem pháo hoa ”
Ta như đang ở trong một thảm họa khủng khiếp: “Ừ pháo hoa năm nay chúng đã kịp xem”
Người đó bước lên cầu từng bước tiến về phía Nốt ruồi lệ mặt như một giọt nước mắt cố níu kéo thời gian mang theo một nỗi buồn sâu thẳm
Pháo hoa nở rộ lưng nở tàn Mỗi bước chân của như dẫm lên trái tim đạp nát trái tim mong manh của
Ta nín thở ôm chặt Đoàn Tử chậm rãi lùi trong ánh pháo hoa rực rỡ liều mạng chạy về hướng khác: “Mẫu thân ơi tại chúng chạy”
“Vì đây là trò chơi đầu năm mới ai chạy nhanh thì sẽ gặp may mắn”
“Kỷ Vân Phù ”
Ta thấy gì chỉ một suy nghĩ trong đầu chạy
“Nàng chạy thoát ”
Như một lời tiên tri đáng sợ thể dừng
Một chiếc phi tiêu sượt qua tóc cây trâm vàng lấp lánh rơi xuống đất Đoàn Tử ôm chặt cổ : “Mẫu thân ơi cây trâm vàng của rơi ”
“Nàng bước thêm một bước nữa thứ rơi xuống chắc là cây trâm vàng ”
Đôi chân giọng đầy uy hiếp đóng đinh tại chỗ Ta dám nhúc nhích mồ hôi lạnh chảy ròng ròng thân run rẩy
“Chạy Sao chạy nữa” Tiếng lạnh từ phía vang lên cực kỳ tra tấn
“Mẫu thân ơi tại chúng chạy nữa”
“Mẫu thân ơi thúc thúc là ai”
“……”
Ta thực sự mệt mỏi còn sức lực để trả lời bất kỳ câu hỏi nào
Người đó đã mặt cái bóng cao lớn che phủ cả và đứa bé: “Nhi tử của ai ”
Ta hít một lạnh “Dù cũng của ngươi”
Bàn tay to lớn của vươn tới bắt đứa bé khỏi vòng tay
“Đừng”
“Buông nếu sẽ khoan nhượng với ngươi ”
Thằng bé cắn chặt cánh tay nhưng vẫn hề động lòng
Thằng bé cuối cùng vẫn chỉ là một đứa bé nhanh chóng dọa lớn
“Kẻ bỏ … Kẻ ngươi mẫu thân”
“Mẫu thân của ngươi hiện tại thuộc về ” Người đó lạnh lùng
Hắn ném đứa bé cho hộ vệ đó bước đến gần ôm ngang eo : “Lệ Trì kẻ hèn hạ”
Hắn lạnh ặt: “Còn những kẻ còn hèn hạ hơn nữa phía ”
Chưa mấy bước đột nhiên nhớ điều gì đầu gọi hộ vệ: “Vừa nãy cô nương thích ngắm pháo hoa một Ném xuống sông cho nàng thưởng thức thoải mái”