Mẫu Phi, Người Đừng Quá Ngọt Ngào - Chương 12
30
Tân nương trong gương với đôi mày dài mặt trắng như tuyết đánh son đỏ rực rỡ tăng thêm phần vui vẻ
Nam nhân ôm nàng: “Kỷ Vân Phù trong ngày vui hãy lên ”
đôi môi của thể nổi Hắn lạnh lùng cảnh báo: “Lại quên số mạng của Lam Nhược số mạng của đứa bé đều trong tay nàng”
Ta nhếch môi : “Như là đủ ”
Nữ nhân trong gương dù giả tạo cũng hạnh phúc
“Rất hãy tiếp tục như ”
Giờ phút đã đến tiếng pháo nổ vang đỡ tay hỉ đường đèn lồng đỏ chiếu sáng hỉ nương hô to
“Nhất bái cao đường”
Trên mặt Giang phu nhân hề chút vui mừng
“Nhị bái thiên địa”
Tuyết rơi trắng xóa cả thiên hạ hề sự vui vẻ
“Phu thê…”
Giữa lúc ánh sáng chớp lóe những từ cuối cùng miệng hỉ nương một mũi tên hạ gục
Một tiếng nổ vang cửa đạp tung như một cơn bão tố thể cản kéo đến Một đội quân sát khí dồn dập nhanh chóng bao vây biệt phủ đầy niềm vui
Người dẫn đầu từ đêm tối bước đôi mắt tàn nhẫn qua hàng trong phòng ánh mắt như ngọn lửa đốt cháy khuôn mặt
“Phù Nhi đến đây”
Giọng trầm thấp đầy âm u và lạnh lùng mang theo sự kiêu hãnh đích thực của một vị Hoàng đế khiến thể thần phục
Ta choáng váng Giang Duật Ngôn lạnh bên tai : “Nàng cứ thử xem”
Trái tim đập mạnh một cái Lam Nhược đứa nhỏ … và ánh mắt của mọi trong hỉ đường
Ta xa xa về phía nam nhân trong bão tuyết
Ánh sáng và bóng tối như lưỡi dao khắc hình ảnh cứng rắn của đôi mày lạnh lùng vẻ mặt tàn nhẫn toát lên sát khí lông mày má trái bàn tay cầm cung đều là những vết cắt nhoè máu
Hắn bước từ một cuộc chiến Hắn đã thay đổi một chút
Dưới chiếc áo choàng lớn của là một bộ y phục màu đen họa tiết rồng bằng chỉ vàng xoắn quanh vai rộng của ánh mắt lạnh lùng cao ngạo xung quanh
Không nghi ngờ gì nữa đã chiến thắng trong trận chiến đó Hắn đã trở thành một vị vua tương lai sáng lạn
Chỉ cần tiến gần hơn đến danh nghĩa Phù Nhi vị vua sẽ mọi chê trong nghìn năm
Cuối cùng tỉnh táo : “Ngài đã nhầm ”
Ánh sáng từ tuyết lơ lửng hình bóng chia cắt giữa ánh sáng và bóng tối
“Cô ngay cả nữ nhân của cũng thể nhận nhầm ”
Đám đông ngạc nhiên Mặt tái nhợt dám mạo hiểm đến như
Sắc mặt Giang Duật Ngôn u ám: “Đây là thê tử đã qua cửa của là nữ nhân của ngươi”
Lệ Trì mặt mày âm trầm giơ cung trong tay lên chỉnh hướng đôi mắt như phượng nhắm thẳng họng của Giang Duật Ngôn
“Cữu cữu cơm thể ăn lộn nhưng thê tử thì thể nhận loạn Nếu …”
Hắn khinh thường : “Sẽ chet đó”
Giang Duật Ngôn thay đổi sắc mặt nhưng vẫn tự tin: “Ngươi tin thì thử hỏi nàng xem nàng là thê tử của ngươi là cữu mẫu của ngươi”
Lệ Trì về phía đôi mắt ẩn hiện nỗi buồn giống như chiều xuân hôm đôi bờ vai sát cánh nhỏ lời dụ dỗ
“Chúng yêu mà Nữ nhân của ”
Yêu Chỉ với tình yêu thể vượt qua miệng lưỡi đời
Vị vua trẻ tuổi thể phân biệt giữa cảm mến và tình yêu sâu đậm chỉ xuất hiện trong thời niên thiếu cô đơn và tuyệt vọng của xem như cả thế giới của
Yêu Có lẽ sẽ yêu một mỹ nhân kiều diễm và liệu còn yêu cái khuôn mặt già nua của
Hắn cách chỉ một bước chân nhưng chúng như cách cả một vách núi vô tận
“Xin biết ngài”
Ta là trưởng bối sai lầm nên do chịu Khí chất hung ác nham hiểm dần hiện lên đôi lông mày sắc nét của
Hắn với ánh mắt xa lạ hàm căng cứng
“Nghe Nàng biết ngươi”
Một lúc lâu cứ như trầm mặc rơi trong bóng tối trong mắt hiện lên sự lạnh lẽo khiến run sợ
nhanh nhếch mép như gì xảy chỉnh công tắc của cung
“Vậy thì sẽ cướp cữu mẫu ”
Giang Duật Ngôn lạnh: “Ngươi sợ đời chỉ trích ”
“Sợ Điều nên sợ là những chỉ trích cữu cữu” Hắn cư xử như một bạo quân khiến ai cũng run sợ
“Nếu cữu buông tay đừng trách vô tình”
Bầu khí căng thẳng nguy hiểm làm tỉnh táo ngay lập tức
Nếu Lam Nhược vẫn còn trong tay của Giang Duật Ngôn nếu Giang Duật Ngôn gặp chuyện sẽ để tìm Lam Nhược Ta ngay lập tức lên tiếng ngăn cản Lệ Trì: “A Trì ngươi tay với ”
Hắn nhắm mắt thể tin : “Nàng cầu xin cho ”
Hắn chế nhạo: “Thế thì càng giet chet ””
Ta hít một mũi tên đã sẵn sàng bắn Ngay trong thời khắc quan trọng một tiếng già cỗi vang lên phá vỡ cục diện bế tắc
“Thế thì ngươi hãy giet bà già ” Đó là Giang lão Phu nhân
Bà run rẩy chống ghế dậy dùng cây gậy bước chập chững đến thỉnh cầu Lệ Trì
“Ngươi tự tay bắn chet cữu cữu của ngươi ”
“Lão phu nhân” Lệ Trì lười biếng nhếch môi hàm ý chịu từ bỏ: “Người đừng quan tâm”
Giang lão Phu nhân mặt Giang Duật Ngôn chắn mũi tên của Lệ Trì: “Nếu ngươi giet hãy bước qua xác của ”
“Bà biết sẽ làm điều đó”
“Vậy hãy thu cung ”
Lệ Trì nhu thuận đáp: “Vậy bà hãy cho dẫn nàng ”
Giang lão Phu nhân mặt giọng tức giận gần như suy sụp: “Đi với ”
Giang Duật Ngôn nắm chặt cổ tay : “Mẫu thân con sẽ để nàng ”
“A Ngôn con đã thua vẫn cứ cố chấp như ”
Sắc mặt Giang Duật Ngôn lạnh lùng ảm đạm : “Nàng đã đồng ý làm thê tử của ”
Hắn còn bổ sung thêm: “Nàng chỉ cần bước một bước Lam Nhược sẽ sống ”
“Vì Lam Nhược sẽ…”
Giang lão phu nhân lạnh lùng ngắt lời : “Lam Nhược đã thả ”
Giang Duật Ngôn tức giận: “Mẫu thân”
“Nếu ngươi bản lĩnh thì giet mẫu thân ””
Ta nhanh chóng phản ứng nếu Lam Nhược đã an cũng cần giả vờ vui vẻ với Giang Duật Ngôn nữa
Ta nhanh chóng giải thoát khỏi tay và đồng thời lấy hà bao ở eo : “Giang Duật Ngôn chúng dừng ở đây ”
“Kỷ Vân Phù”
Gương mặt Giang Duật Ngôn như lá khô mùa thu nhanh chóng héo úa Hắn ngăn cản nhưng Giang lão Phu nhân đã vung gậy lên và ngăn cản
Ta về hướng của Lệ Trì vứt bỏ cung tên khẽ nhếch môi đưa tay về phía
Ta hề để ý ngang qua bước về phía cửa gió tuyết lạnh thấu xương Hắn ngớ một lúc từ phía gọi : “Phù Nhi”
Ta đáp Ta ý định theo
Ngón tay chạm nhẹ má bất lực đó nhanh như cắt bước tới chặn đường của
Ánh mắt sâu thẳm đường nét môi đầy uy nghi hung ác bướng bỉnh
“Đưa chiếc khăn”
Thái độ so với sự ngoan ngoãn đây thật là khác biệt thực sự đã lừa
Ta cố tỏ lạnh lùng cứng rắn: “Đừng cản đường ”
Hắn khẽ nhếch mày vẻ mặt cam chịu: “Vậy tự lấy”
Trước mắt bao bàn tay lớn của đưa Ta giật lập tức lùi vội vã lôi một chiếc khăn lụa từ trong ngực ném cho
Hắn nhận lấy cẩn thận lau tay quan tâm đến chỉ rời hiểu ý định của : “Chờ ”
Đây là giọng điệu chuyện với mẫu phi hả Ngay lúc thất thần nhanh chóng dùng khăn lụa quấn quanh tay bẩn đó nắm lấy cổ tay kéo về phía
“Đã sạch thôi”
Ta hít một lạnh: “Buông ”
Ta giãy dụa càng nắm chặt hơn giọng nặng nhẹ nhưng uy hiếp: “Nếu nàng còn gây rối nữa sẽ ôm nàng ”