Mẫu Phi, Người Đừng Quá Ngọt Ngào - Chương 11
Lệnh bài giao cho nội ứng đã mua từ để họ giả làm của Giang Duật Ngôn lấy cớ chuyển con tin để cứu Lệ Trì và Lam Nhược ở xe ngựa chờ họ
Tuyết bắt đầu rơi cho đến khi phủ đầy mặt đất vẫn ai
Trong lòng bắt đầu bồn chồn khỏi siết chặt áo choàng: “Lam Nhược ngươi ở đây đợi xem thử”
Lam Nhược chịu nàng giữ : “Nương nương nghỉ chút nô tỳ nhanh nhẹn hơn để nô tỳ xem nếu chuyện gì nô tỳ sẽ chạy ngay”
Thời gian trôi trong tuyết rơi dày đặc cho đến khi cây mai bên cạnh cũng phủ đầy tuyết vẫn ai trở về
Nỗi sợ hãi vô hình tra tấn khiến cái lạnh thấm xương bụng vì căng thẳng mà đau âm ỉ thể chờ đợi thêm nữa chỉ thể ôm bụng khó khăn bước về phía tháp nơi Lệ Trì giam giữ
Dưới tháp lính canh trâm cài của Lam Nhược rơi nền tuyết trắng nổi bật như máu một cảm giác kinh hoàng bóp chặt tim Nhìn những dấu chân lộn xộn nàng kéo dấu vết dẫn đến cửa tháp
Mọi việc bại lộ
Ngọn tháp sừng sững giữa màn tuyết dày đặc như thần linh xuống thế nhân nhưng lúc thần linh quá xa xôi cứu ai trong tháp chứa đựng quỷ dữ địa ngục mà tự nguyện hiến tế
Tháp cao bảy tầng như bước một cơn ác mộng thể tỉnh dậy mỗi bước đều kinh hoàng
Cuối cùng bước lên bậc thang cuối cùng tầng bảy ánh sáng chói lòa đâm mắt
Ngược sáng một cửa sổ kính màu thân tỏa khí lạnh ai dám đến gần
Bên trái một hàng vệ binh dùng dao kề cổ ba nội ứng Lam Nhược đẩy đến một cửa sổ kính màu khác nửa đã lơ lửng đáng sợ chỉ cần giữ nàng buông tay nàng sẽ rơi từ tầng bảy xuống tan nát thân thể
Trái tim như thắt Tuyết rơi dày đặc khiến lạnh run Ta nhanh chóng nhận đã chạm giới hạn của Giang Duật Ngôn đã chọc giận
Hắn đang trả thù Ta lập tức quỳ xuống: “Giang Duật Ngôn sai hãy thả họ ”
Người lưng với một lời khí lạnh lan tỏa Ta bò tới ôm lấy chân giọng run rẩy: “Giang Duật Ngôn làm ngươi mới thể thả họ”
“Buông tay”
“Không buông Giang Duật Ngôn”
Hắn lạnh giọng khàn khàn: “Nàng lời nỡ giet nàng Vậy làm Phải chịu tội thay nàng”
Hắn thờ ơ gõ ngón tay lên bệ cửa sổ trong chốc lát lưỡi dao lạnh lẽo chặt đứt xương thịt một cái đầu lăn xuống đất
Móng tay cắm lòng bàn tay lạnh buốt nhưng ngoài run rẩy dường như làm gì
Ta dám thêm sợ làm tức giận hơn
cúi xuống bóp chặt má thẳng mắt : “Kỷ Vân Phù nàng đem tặng cho nữ nhân khác Nàng dám làm thế Hửm”
Áo choàng của lỏng cổ áo mở lộ vết đỏ tươi cổ Bị bóp chặt má đau nhức cắn môi nước mắt trào
“Sao gì Không gì để ”
Hắn lắc đầu hiệu cho vệ binh bên trái Một dòng máu nóng đổ lên cột chạm trổ
Ta như con chó ôm lấy tay tuyệt vọng cầu xin: “Giang Duật Ngôn xin ngươi đừng thế chúng chuyện Là sai xin bù đắp thể bù đắp cho ngươi thế nào Ngươi ”
Ánh mắt đáng sợ: “Kỷ Vân Phù nàng giỏi đoán lòng Nàng đoán xem thế nào”
Giang Duật Ngôn điên cuồng nên đối phó thế nào Trong lúc chần chừ
“Quá chậm”
Hắn rút tay khỏi làm động tác giet chóc cổ
Nội ứng cuối cùng ngã xuống
“Chỉ còn Lam Nhược” Hắn nhắc nhở
Máu trong đông Ta siết chặt tay : “Ta sẽ dâng cơ thể cho ngươi Giang Duật Ngôn ngay bây giờ”
Hắn lạnh: “Được thôi nàng cởi ”
Trước mặt mọi
Lam Nhược bịt miệng nức nở lắc đầu với
“ là tình sâu nghĩa nặng chủ tớ tình thâm”
Hắn lạnh dường như rút tay khỏi : “Nàng thử xem chậm thêm chút nữa thì sẽ thế nào”
Ta dồn sức giữ tay : “Giang Duật Ngôn cởi”
Ta tức giận xé bỏ tấm vải lụa áo choàng Vô số đôi mắt thèm thuồng
Chỉ còn một chiếc áo choàng Khi chiếc áo rơi xuống còn gì che đậy nữa Ta nhắm mắt nước mắt rơi “Giang Duật Ngôn trong lòng ngươi mãi mãi là kỹ nữ thanh lâu”
Tay dừng dây buộc áo choàng nhẹ nhàng kéo
Trong đầu hiện lên cảnh Giang Duật Ngôn mua ở thanh lâu
Đêm đầu tiên nhảy múa đài cao kẻ giàu biến thái dùng vàng ném : “Cởi cởi một món một trăm lượng”
Ta trong ánh đèn rực rỡ dừng bước ngơ ngác quanh Vô số đôi mắt thèm thuồng
Tú bà đài thúc giục: “Kỷ Vân Phù cởi thấy ”
Ánh mắt như dao xé nát thành nghìn mảnh Tay run rẩy cởi chiếc cúc đầu tiên
ngay lúc đó từ lầu cao ném xuống vạn lượng bạc: “Nàng là của cởi”
Và từng cởi lúc lệnh bắt cởi
Cứu rỗi và hủy diệt Giang Duật Ngôn đóng cả hai vai trò trong cuộc đời
Áo choàng rơi xuống như vô số ánh mắt đang làm nhục
Ta run rẩy ngừng cảm giác tuyệt vọng bóp nghẹt cổ họng
Kỷ Vân Phù dù rời khỏi thanh lâu bao lâu vẫn chỉ là đồ chơi của đám nam nhân
……
Rất bất ngờ giây tiếp theo kéo áo choàng lạnh lẽo của
Có lẽ lương tâm Giang Duật Ngôn lúc đột nhiên trở về trong chốc lát
“Ai chet thì mặt tất cả cút hết ngoài”
Tiếng bước chân hỗn loạn cầu thang gỗ rung rinh Ánh sáng trong tháp dần mờ chỉ còn và Giang Duật Ngôn
Ta ngửi thấy mùi hương của nữ nhân một cảm giác sợ hãi lan tỏa
Hắn giật mạnh kéo rách chiếc áo choàng vết tích lộ hết
Mắt như nhuốm máu đáng sợ: “Nhờ phúc của nàng bẩn nhỉ”
Ngọn lửa giận dữ thiêu đốt con Ta sợ hãi lùi
Hắn thô bạo kéo chân : “Chạy gì chứ chúng đều bẩn chẳng hợp ”
Ta lắc đầu nghẹn ngào: “Giang Duật Ngôn ngươi tha cho lần chúng sắp thành thân tôn trọng lần cuối chúng còn cơ hội mà”
Hắn : “Tôn trọng Khi tôn trọng nàng nàng quý trọng bây giờ đòi tôn trọng Quá muộn ”
“Nếu hôm nay ngươi làm sẽ bao giờ tha thứ cho ngươi”
“Không cả”
Hắn thái độ cứng rắn : “Ta chỉ cần nàng trở thành của là đủ ”
……
Ánh sáng vỡ nát bởi cửa sổ kính màu tan thành từng mảnh
Chuông chùa mái tháp phát tiếng rên rỉ trong tuyết dày
Ta cắn môi đến chảy máu cơn đau từ bụng bùng lên: “Giang Dụ Ngôn đau… tha cho ”
Trước mắt dần tối dường như chất lỏng ấm áp chảy từ đùi xuống
Trong tầm mờ mịt mặt Giang Duật Ngôn trở nên trắng bệch: “Kỷ Vân Phù nàng giở trò gì…”
Thế giới xa dần vỡ nát sụp đổ giọng hoảng loạn: “Ta chạm nàng nữa đừng…”
Tia sáng cuối cùng tắt hẳn
29
Dù cho trải nghiệm khủng khiếp đến nó cũng sẽ qua Ta vẫn còn sống chỉ là khi tỉnh dậy Giang Duật Ngôn cầm lưỡi dao nhẹ nhàng lướt quanh bụng
Ta thở một lắng giọng điệu bình tĩnh đến đáng sợ của : “Nàng đã mang thai”
Định mệnh khiến thế giới của sụp đổ thêm một lần nữa
Ta chằm chằm lưỡi dao trong tay Giang Duật Ngôn tim đập loạn nhịp: “Ngươi định làm gì”
Hắn : “Còn nàng thì nàng định làm thế nào”
Ta biết nên phá bỏ đứa bé coi như chẳng gì xảy nhưng thật đáng tiếc thể Đây là một sinh mạng bé nhỏ mà đã tạo khi tạo nó trong tràn đầy tình yêu mãnh liệt ánh nắng mùa xuân rộng lớn giữa những cánh hoa lê…
Nó liên quan đến tình yêu và lãng mạn nó là của riêng Có nó sẽ còn một nữa sẽ một sinh mạng mới chảy cùng dòng máu với Ta để nó mất trong im lặng
Rất tội ích kỷ nhưng cứng đầu một lần Ta mệt mỏi nhắm mắt đầu hàng: “Nếu ngươi giet nó hãy giet luôn cả ”
“Nếu nhận nó thì ”
Ta mở mắt từ từ: “Ngươi ý gì”
Giọng của Giang Duật Ngôn lạnh lùng
“Kỷ Vân Phù lúc đẩy nàng cho bọn thổ phỉ còn ở Đại Chiêm Tự nàng đẩy cho Ninh Chiêu Chiêu đã hòa ”
“Ta vẫn cưới nàng và đứa con ngoài giá thú cần một phụ thân”
Dường như đã bình tĩnh điên cuồng nữa
“Nó cần phụ thân”
Giang Duật Ngôn vân vê lưỡi dao trong tay: “Còn Lam Nhược thì nàng quan tâm đến nàng nữa ”
Ta nhạt: “Ngươi xem Giang Duật Ngôn ngươi ép cần gì giả vờ tỏ lãng mạn”
Giang Duật Ngôn cũng giả vờ nữa: “Hoặc là cưới nàng hoặc là coi như Lam Nhược đã chet”
“Ta biết đã sai ở ”
“Vì giam trong tháp phật Lệ Trì Hắn đeo mặt nạ da tiếp xúc gần nên nàng cũng nhận Cho nên khi nàng cho dùng lệnh bài của dời mọi chuyện mới phát hiện”
“Ngươi thật đê tiện”
Giang Duật Ngôn mấy quan tâm: “Ta cũng chỉ hy vọng nàng đừng gây rối cứ làm thê tử của Nếu biết Lam Nhược tác dụng kiềm chế nàng như cần làm vòng vòng như ”