Mẫu Phi, Người Đừng Quá Ngọt Ngào - Chương 1
1
“Mẫu phi thơm quá” Lệ Trì vùi đầu cổ giọng chút mệt mỏi
“Làm càn” Ta đẩy
Hắn nắm lấy cổ tay của đôi mắt phượng lạnh lùng híp giống như thấu lòng : “Mẫu phi rõ ràng cũng thích…”
Đêm vẫn còn khuya tiếng mưa rơi róc rách Gió tràn lay động Phù Dung trướng Ta khàn giọng: “Bổn cung ”
Trên danh nghĩa gọi một tiếng “mẫu phi” Làm thể đ iên cuồng như
Hắn nhẹ mặt mày chút ngang ngạnh: “Nói dối”
Ta bất ngờ kịp đề phòng nụ hôn của rơi xuống cơ thể run rẩy thôi vô lực chống cự
“Ngoan quá”
Đêm sâu thẳm giọng khàn khàn của xẹt qua vành tai như châm lửa
“Mẫu phi luôn ngoan như là ”
2
Một tia sét từ trời giáng xuống đánh thức cả toát mồ hôi lạnh Ta mơ thấy Thái tử… Thật xa vô sỉ mà
Ta vỗ vỗ ngực cũng may cũng may chỉ là một giấc mộng
Trời mưa to mây đen dày đặc cả điện tối tăm
“Răng rắc”
Ánh lửa yếu ớt xuyên qua bóng tối Một bóng dáng cao ngất giá nến mạ vàng thấy động tĩnh xoay
“Mẫu phi tỉnh ’
Lệ Trì sinh đã một khuôn mặt cao ngạo trong trẻo lạnh lùng Thân hình của cũng thật đường nét lưu loát rõ ràng và đầy lạnh lùng
Một đôi mắt phượng với độ cong kiều diễm là đôi mắt xinh nhưng ánh mắt trong trẻo lạnh lùng khiến nghẹt thở dám thẳng
Hắn chỉ tùy ý lướt qua khí thế đó cũng đủ khiến vô thức thần phục và sợ hãi Đó là sự cao quý và uy nghiêm bẩm sinh
Ký ức về giấc mơ vẫn còn sót thiếu niên mắt trong đầu vô thức nhảy hai chữ “Đáng khinh”
Ta âm thầm phỉ nhổ chính
“Mẫu phi” Lệ Trì nhướng mày chăm chú ánh mắt lóe lên
Ta lấy tinh thần hít một Ta lúc y phục chỉnh tề tóc mai rối bù… Ta nhanh chóng khép chặt cổ áo hắng giọng
“A Trì tự tiện xông tẩm điện của mẫu phi”
“Vì ”
Ta cũng biết nên mở miệng như thế nào xoa xoa mi tâm : “Ngươi cũng một đứa trẻ chẳng lẽ còn mẫu phi dỗ ngươi ngủ ”
“Không thể ”
Trong tiếng mưa gió giữa ánh sáng mờ ảo bình tĩnh Lộ biểu tình đương nhiên
Ta hít sâu một : “Đương nhiên thể”
“Ngươi ngoài cho ”
Hắn tình nguyện: “Được ”
Hắn im nhúc nhích đột nhiên thẳng mắt thấp giọng hỏi: “Mẫu phi mơ thấy nhi thần ư”
Tim lỡ nhịp: “Ngươi cái gì”
“Người nãy liên tục gọi tên A Trì”
…
“Ngươi lầm ” Y phục của ướt đẫm mồ hôi lạnh thật hổ
3
Ta tên là Kỷ Vân Phù là một đứa trẻ bỏ rơi nuôi ở thanh lâu lúc mới trưởng thành Giang Duật Ngôn đã mua về
Giang Duật Ngôn là Thừa tướng cũng là cữu cữu của Lệ Trì sắp xếp cho một thân phận là biểu bà con xa đưa cung
Khi cung Lệ Trì do Lý Hoàng hậu nuôi dưỡng Lý Hoàng hậu nhi tử của Cẩm Vương bà cũng thấy Lệ Trì đứa con mà tiên Hoàng hậu để
Lệ Trì khi đó thường xuyên xảy chuyện Giang Duật Ngôn sợ Lệ Trì Lý Hoàng hậu hại nghĩ cách để nhận nuôi Lệ Trì
Chuyện khó đủ xinh nhanh đã khiến Hoàng thượng say mê thuận lợi nhận nuôi Lệ Trì
Lệ Trì khi đó là một đứa bé gầy gò u ám để ý tới khác Kỳ thật cũng để ý đến thân là một quân cờ thể làm theo yêu cầu của Giang Duật Ngôn dỗ dành thằng nhãi tính cách cổ quái
Ta tự nấu cơm cho may y phục cùng thức đêm sách…… Làm một mẹ hiền thật chuyện con làm
Hắn cảnh giác chất vấn lấy cái gì từ chỗ Đương nhiên phí nhiều công sức như chắc chắn gì đó từ
Ta nhận sự tín nhiệm của đây là mệnh lệnh của Giang Duật Ngôn
Giang Duật Ngôn cũng thật sự đau lòng cho đứa cháu trai Lệ Trì đối với mà cũng chỉ là một công cụ dùng để tranh quyền đoạt thế công cụ chảy dòng máu của Giang gia
Để cho nuôi nấng cũng là giám sát Thiên tử tương lai trong kế hoạch của Giang Duật Ngôn sẽ trở thành một Hoàng đế bù mặc cho thao túng
Chỉ kẻ ngốc mới sự thật ==Bạn đang truyện tại metruyenme==
Ta lừa : “Bởi vì ngươi đáng yêu đó mẫu phi thích nhất là đứa trẻ đáng yêu như ngươi”
Thằng nhóc trưng khuôn mặt lạnh lùng: “Ngươi cũng chỉ lớn hơn năm tuổi Cô là đứa trẻ thì ngươi cũng là đứa trẻ”
Mười bảy tuổi và mười hai tuổi cũng cách đó nha Nếu như phụ thân cũng thể sinh cho
Ta bày tư thế trưởng bối híp mắt sờ đầu : “Được mẫu phi cùng ngươi làm đứa trẻ A Trì của chúng vui vẻ là ”
Hắn kiêu ngạo hất tay Thật dễ lừa mà
Ta phát hiện thằng nhóc đang âm thầm quan sát thể là xem lúc nào sẽ lộ bộ mặt thật
Hắn thành công kích thích ham thắng thua của thấy giở trò hết lần tới lần khác đối với
Sách lược của khi đối phó với thằng nhóc là cưng chiều nó cưng chiều nó cưng chiều nó đến chet
Ta mỗi ngày nghiên cứu làm đồ cho những đứa nhỏ khác trong cung gì cũng thứ đó Người khác cũng
Nếu khác bặt nạt sẽ trả gấp bội Cẩm vương ném mèo của sẽ ném rắn chăn của Cẩm vương
Hoàng hậu âm dương quái khí Lệ Trì mẹ sinh mẹ nuôi liền đến mặt Thái hậu tố cáo Hoàng hậu đ ộc á c xúi giục Thái hậu đích thân triệu Hoàng hậu đến tát nàng một bạt tai mặt mọi
Ta còn : “Bổn cung là thích bao che khuyết điểm nhất ai dám bắt nạt A Trì nhà chúng sẽ giet chet kẻ đó”
Từ đó những giẫm thấp nâng cao trong cung cũng dám khinh thường Lệ Trì nữa đương nhiên ngoại trừ Hoàng hậu xa Cũng chỉ mới một năm rưỡi thôi thằng nhóc đã mua chuộc
Hắn bắt đầu gọi là mẫu phi còn thể làm nũng với Sét đánh sẽ ôm gối chăn dụi đôi mắt còn ngái ngủ ở đầu giường : “Nhi thần thể ngủ với ”
“Mẫu phi sợ sét đ ánh ”
Ta vạch trần nhẹ nhàng gọi : “Lại đây mẫu phi sợ chet A Trì nhà chúng ngủ cùng”
Thời gian trôi qua thật nhanh cứ như đã qua năm năm Ban đầu là ngụy trang nhưng bất tri bất giác sủng ái Lệ Trì đã trở thành một loại bản năng
Mà hiện tại thằng nhãi con rốt cục cũng đến tuổi thành thân Giang Duật Ngôn gặp cùng thảo luận về hôn sự của Lệ Trì
4
“Chịu tới gặp ” Giang Duật Ngôn từ trong một đống công văn ngẩng đầu lên thần sắc lãnh đạm
Nếu thể gặp chút nào Hắn hề cho sắc mặt mỗi khi gặp Ta định ôn chuyện với trực tiếp thẳng vấn đề
“Tìm cho A Trì một nhất thông minh nhất đúng còn hiểu lòng biết cách săn sóc chu đáo”
Hắn căn bản lời trực tiếp hỏi: “Đêm đó vì tới”
Ta lúc mới nhớ Thất Tịch vài ngày sai đưa thư tới gặp Ta đêm đó Lệ Trì bệnh chăm sóc nó suốt đêm
Có chuyện gì mà nhất định gặp mặt đêm Thất Tịch mới chứ nghĩ nhưng thể trực tiếp đắc tội
“Đêm đó A Trì bệnh”
Hắn bỏ tấu chương tới lạnh : “Kỷ Vân Phù đừng quên chủ tử chân chính của ngươi là ai”
“Bổn cung cũng chỉ là dựa theo sự phân phó của đại nhân chăm sóc thật ……”
Giang Duật Ngôn cắt ngang lời : “Muốn suốt đêm trò chuyện với mà mặc gì ”
“Ý ngài là gì thưa đại nhân”
“Kỷ Vân Phù ngươi dành quá nhiều tâm tư cho ”
Giang Duật Ngôn đang cảnh cáo Ta chỉ thể là quân cờ của thể tâm tư riêng của
“Ta đối với A Trì mới thể tin mới thể lời ”
“Thật ”
Giang Duật Ngôn nắm chặt hàm của nâng lên ép thẳng
“Vậy đại nhân còn biểu lộ lòng trung thành như thế nào nữa”
Hắn ý vị sâu xa Đầu ngón tay nắm chặt lòng bàn tay
Hắn nắm lấy tay : “Giúp ”
Sắc mặt trắng bệch: “Đại nhân thiếu nữ nhân như Nơi chính là Văn Uyên Các nếu để cho bắt gặp và ngài đều…”
Giang Duật Ngôn nhạo: “Ngươi cho rằng làm gì”
Hắn đặt tay ở hà bao bên hông : “Cũ thêu cho một cái mới”
Ta thật đen tối
Hà bao thắt lưng đã phai màu mép túi đã hở Đó là món quà khi cung tặng tuy rằng xuất thân thấp hèn nhưng đó trở ngại từng trèo cao vị Thừa tướng đại nhân cao cao tại thượng
Đáng tiếc chướng mắt loại nữ nhân xinh như thích loại cô nương thanh thuần như Ninh Chiêu Chiêu
Ninh Chiêu Chiêu là nữ nhi của ân sư của Giang Duật Ngôn ân sư khi chet đã giao phó Ninh Chiêu Chiêu cho
Hà bao tặng ngày hôm đã xuất hiện Ninh Chiêu Chiêu
“Hà bao của ngươi ở ”
“Là của Duật Ngôn ca ca thấy mắt nên đã xin cho chơi đùa”
Hắn thật sự cưng chiều Ninh Chiêu Chiêu phàm là thứ nàng hề từ chối Ta chút hâm mộ tuy nhiên mỗi đều số mệnh riêng thứ thuộc về cũng cần
Ta chuốc say Ninh Chiêu Chiêu trộm hà bao về Từ khi đó trở đã hết hy vọng đối với Giang Duật Ngôn
Sau đó cung cái hà bao cũng biến mất cũng biết mất ở kết quả là ở Giang Duật Ngôn
Một cảm giác hổ dâng lên Ta vươn tay cướp Giang Duật Ngôn nhanh bắt lấy cổ tay của
“Muốn làm cái gì”
Ta cắn cắn môi: “Đây là của ”
“Tặng thì chính là của ” Hắn cố ý làm nhục
“Nhớ thêu cho một cái mới”
Giang Duật Ngôn thật sự là vô liêm sỉ