Màu Ngụy Trang Nguy Hiểm Nhất - Chương 1
1
Khi tin nhắn mới từ bệnh viện phụ sản về n/ạo h/út t/hai xong
Tôi đang uống canh gà ác do dì Ngô – giúp việc nấu
Điện thoại bất chợt hiển thị một tin tức: “Người thừa kế nhà họ Tần ở nước ngoài bồi sinh chào đón tiểu công chúa”
Lồng ngực nghẹn bát canh tay rơi xuống đất
Mảnh sứ vỡ bắn lên cứa rách bắp chân máu như giun bò men theo bàn chân chảy xuống
“Tôi đưa cô bệnh viện nhé”
Dì Ngô cuống quýt bỏ mặc đống mảnh vỡ định gọi tài xế
Tôi đè tay dì
“Không cần dì đỡ lên lầu là Tôi mệt ”
“ khi gì với dì ”
Dì Ngô là Tần Kiện lớn lên tin bà
Nên hỏi thẳng xem bà biết chuyện “ công tác”
Quả nhiên
Ánh mắt dì Ngô thoáng dao động : “Cậu chủ… chủ dặn chăm sóc cô thật Dặn cô đừng khỏi nhà tĩnh dưỡng cho khỏe trong nửa tháng ”
Tôi sững “Anh đừng khỏi nhà nghỉ ngơi cho ”
Nghĩa là Tần Kiện đã biết chuyện sẽ xảy
Anh khả năng tiên đoán tương lai
Tôi tin tất cả chỉ là trùng hợp
Chẳng lẽ… cái cht của đứa bé trong bụng — là tai nạn
2
Hai năm vẫn chỉ là một nhân viên kinh doanh nhỏ trong công ty
Mỗi ngày cố gắng kiếm tiền để chữa bệnh cho mẹ – bất ngờ tai biến mạch máu não
Một năm công ty thay sếp mới điều lên làm thư ký
Thường xuyên theo Giám đốc Tần tham dự các buổi tiệc tùng
Thay chắn rượu
Tần Kiện phong lưu đào hoa thường xuyên giao cho xử lý mấy mối rắc rối
Lâu dần trong công ty bắt đầu râm ran những lời đồn
“Thư ký Hứa chẳng là đang để ý Giám đốc Tần ”
“Chỉ với cái vẻ ngoài mà biết soi gương ngoài khuôn mặt với thân hình còn gì chứ”
“Còn da mặt dày giỏi luồn cúi đó”
“Lần còn ăn cơm cùng Giám đốc Tần cả lên đùi ảnh cơ mà”
“Tôi còn thấy cô lên xe của Giám đốc Tần đấy”
…
Sau đó và Tần Kiện kết hôn chớp nhoáng
Điều đáng hận là chẳng buồn quan tâm đến những lời đồn đó
Còn cho công khai mối quan hệ của cả hai
Có lẽ giới nhà giàu đều như Tôi hiểu cho lắm
Dù cũng chẳng rụng mất miếng thịt nào để họ
3
Lễ tân gọi điện tới
Cô bé còn non nớt giọng run rẩy đầy hoảng loạn
“Chị Hứa ơi em thật sự cản vị khách cô xông ạ”
Tôi đặt điện thoại xuống khẽ lắc đầu
Cô bé là thực tập sinh mới e là vẫn cần hướng dẫn thêm
Vừa dậy tiếng giày cao gót dồn dập vang lên
Một phụ nữ mặc váy đỏ rực khí thế hung hăng từ thang máy riêng dành cho tổng giám đốc bước
Tôi bước lên đón
“Xin Giám đốc Tần đang họp Nếu việc cô thể với sẽ chuyển lời ”
Ánh mắt cô chằm chằm tràn đầy khiêu khích
“Nói với cô Cô xứng Ra ngoài mà hỏi thử xem ai dám cản đường – Lâm Oanh”
“À đúng cô là thư ký mới của ”
“Hứa Vi Vi Nghe cô giỏi cản lắm Sao Cô nghĩ thể cản ”
Đây là lần đầu tiên gặp Lâm Oanh
Trước từng đồng nghiệp cô là đối tượng liên hôn của Giám đốc Tần
Nhà họ Lâm là đại gia ở Hải Thành kinh doanh lớn con cháu hiếm Lâm Oanh là con gái độc nhất trong nhà
Hai nhà Lâm – Tần quan hệ làm ăn chằng chịt dây mơ rễ má
Hai bên từ lâu đã ngầm đồng ý chuyện liên hôn
hiểu
Nếu đã như
Tần Kiện tại còn cầu xin ở bên
4
Tôi thẳng mặt Lâm Oanh hèn kém cũng chẳng cao ngạo ngăn cô xông
Cô tức giận vung tay tát một cái
“Dám cản Cô đang tự tìm đường chết đấy ”
“Tin thể khiến Tần Kiện đuổi cô ngay hôm nay”
Khoảnh khắc trông cô thật khó coi chẳng còn chút phong thái nào của một thiên kim tiểu thư nhà giàu
Cái tát đó mạnh khiến đầu choáng váng
Tôi đưa tay sờ khóe miệng máu đã rỉ
chẳng lùi nửa bước vẫn vững cửa phòng
“Xin cô hẹn Giám đốc Tần đang bận”
“Ha mà cũng cần hẹn để gặp ”
Thấy vẫn nhượng bộ Lâm Oanh lập tức túm tóc kéo đầu đập mạnh tường bên cạnh
“Hẹn Nói cho cô biết dù nửa đêm gọi cũng chạy đến gặp đấy”
“Cô là cái thứ gì Ngay cả con chó của nhà họ Tần cũng bằng”
lúc cửa phòng bật mở từ bên trong
“Đủ ”
Giọng quát giận dữ của Tần Kiện vang lên
“Đây là công ty ai cho phép các làm loạn ở đây”
Anh thậm chí liếc lấy một cái đầu hiệu cho Lâm Oanh trong
“Hứa thư ký mang hai ly cà phê Một ly đường”
5
Khi bưng cà phê bước phòng thấy Lâm Oanh đang ghế chủ tịch của Tần Kiện
Tần Kiện bên cạnh cô cả hai cùng máy tính
Tôi đặt cà phê lên bàn
Lúc mới thấy màn hình là mấy mẫu váy cưới
Tần Kiện ngẩng đầu liếc một cái
Vết bàn tay in rõ mặt lúc nãy ở phòng pha trà đã thấy trong gương
Thế mà cứ làm như chẳng thấy gì
Đưa tay cầm lấy ly cà phê đưa cho Lâm Oanh
“Cho em đường”
Lâm Oanh đầy khiêu khích
Vừa đưa ly lên miệng cô đột nhiên xoay ngược tay hắt thẳng về phía
“Nóng định hắt chết ”
Chất lỏng màu nâu chảy từ trán xuống mắt rát đến mức mở
Tôi nhắm mắt
Chưa kịp mở miệng
Bên tai vang lên giọng khàn khàn trầm thấp
“Ra ngoài pha một ly”
Bộ váy trắng ướt loang dính da nhầy nhụa vô cùng khó chịu
Tôi lảo đảo bước khỏi phòng tổng giám đốc
Bảo trợ lý Tiểu Lệ pha một ly cà phê đường
Âm thanh thông báo tin nhắn vang lên
“Tối nay tiệc xã giao về nhà ăn cơm”
Tôi còn kịp trả lời
Đã thấy Lâm Oanh khoác tay Tần Kiện hai cùng về phía thang máy
6
Tối đó Tần Kiện về nhà
Nửa đêm
Tiểu Lệ chuyển tiếp một bài đăng vòng bạn bè của Lâm Oanh
“Vòng vòng vẫn ở bên em Thật ”
Hình đính kèm là bữa tiệc tụ họp hai bên gia đình
Lâm Oanh dựa sát cánh tay Tần Kiện hai gương mặt gần kề
Dưới phần bình luận thả tim để lời chúc
“Lễ đính hôn Cuối cùng hai cũng đến với ”
“Ha đáng lẽ ở bên từ lâu Thanh mai trúc mã cưới luôn còn đính làm gì”
“Tôi theo dõi cặp đã lâu đúng là trai tài gái sắc trong truyền thuyết”
“Người xa cách lâu năm về bên bắt đầu tin tình yêu ”
“…”
Cả đêm ngủ yên
Lúc thì tỉnh táo lúc mơ màng
Khi tỉnh tự dặn
Phải vui lên chứ dù lấy cũng vì tình yêu cần gì coi trọng mối quan hệ đến
Anh yêu cũng chẳng yêu
Anh cần một vợ danh nghĩa để bịt miệng nhà
Tôi thuận mắt tính tình hiền hòa
Tôi cần bỏ tiền chữa bệnh cho mẹ ở viện điều dưỡng
Đôi bên đều nhu cầu chẳng hợp
Thế nhưng… tại đau lòng đến
Thì trong từng bữa ăn giấc ngủ trong vô số đêm cuốn quýt bên
Tôi đã trót động lòng
Trong tình cảm ai nghiêm túc đó sẽ thương
Tôi thể để vấp ngã thêm lần nữa
Mẹ đã còn chồng
Bà cần
7
Sáng hôm đến văn phòng Tần Kiện để đưa tài liệu
Đặt xong tài liệu chuẩn rời ngẩng đầu
“Chuyện hôm qua… xin ”
Tôi ngẩn một chút mới nhớ đến chuyện hắt cà phê hôm qua
“Anh đang thay vị hôn thê của xin ”
Giọng đều đều ánh mắt cũng phẳng lặng
Anh rõ ràng sững
“Vị hôn thê Em đang đến ”
“Anh đã kết hôn làm gì còn vị hôn thê Chuyện đó em rõ nhất ”
Tôi cúi đầu giấu sự cay đắng trong mắt
“Giám đốc Tần nếu định kết hôn làm ơn báo với một tiếng để còn kịp làm thủ tục ly hôn”
Ánh mắt trở nên khó lường
Trầm mặc một lúc lâu
Mới hỏi: “Em ly hôn đến ”
“Không ” Tôi vội vàng giải thích
“Hồi đó là cần giúp còn cần tiền thể vì tiền mà trói buộc cả đời ”
“Anh đã làm như đã biết ơn”
Anh vòng qua bàn làm việc rộng lớn mặt
Một tay nâng cằm lên
“Em ở bên chỉ vì tiền của thôi ”
“Chứ còn vì cái gì Chẳng lẽ vì Giám đốc Tần yêu Chính còn tin nổi câu ”
Tần Kiện dùng tay còn ôm lấy eo kéo mạnh một cái liền giữ chặt trong lòng
Ánh mắt thẳng cảm nhận thở gấp gáp bầu khí như đông cứng
Đôi môi ấm nóng của áp xuống
Mang theo vị gấp gáp phần cưỡng chế
Tiếng giày cao gót gấp gáp vang lên càng lúc càng gần
lúc đó cửa văn phòng bật mở