Mang Thai Tám Tháng, Chồng Vẫn Bắt Tôi Vào Bếp - Chương 2
3
Mỗi một câu đều đang phơi bày sự rẻ mạt và thảm hại của – vợ danh chính ngôn thuận
Cũng đúng thôi kết hôn năm năm đăng ký giờ còn đang mang thai tám tháng đúng là quá rẻ mạt
Chẳng trách chẳng hề trân trọng
Tôi bật tự giễu tắt điện thoại phòng khách sạn nghỉ ngơi
Trước mỗi lần sợ tiệc tùng về muộn gọi đón chẳng dám để chế độ im lặng
bây giờ thẳng tay bật “ làm phiền”
Một giấc ngủ kéo dài đến trưa hôm mở mắt đã thấy vô số tin nhắn gửi tới:
“Em về nhà Rốt cuộc em đang ở Gửi định vị cho ”
“An Nhiên em thấy tin nhắn Mù Đừng quá đáng”
“Chuyện hôm qua Tiểu Tuyết còn trách em nữa còn chủ động rủ em xem phim Nhân cơ hội chuyện cho rõ đừng động tí là lật mặt với ”
Từng câu từng chữ trong tin nhắn đều mang dáng vẻ như ban cho đặc ân
Tôi day day thái dương mỏi mệt
Nghĩ cũng nên rõ ràng sớm muộn gì cũng dứt điểm liền gửi định vị khách sạn cho
Xe dừng lầu cửa kính ghế phụ hạ xuống Cố Chi Ngôn đảo mắt đánh giá một lượt cau mày khó chịu:
“Em mặc đồ ngủ mà đường Em cố tình làm mất mặt ”
“Chuyện hôm qua Tiểu Tuyết đỡ cho em cả đêm hôm nay em gây chuyện nữa đúng ”
Thời gian còn đến hai ngày thật sự phí lời với
“Bộ đồ hôm qua mưa làm ướt bảo em mặc gì”
Lời trách mắng của Cố Chi Ngôn nghẹn giữa cổ họng lên nuốt cũng xong
Tô Tuyết thấy híp mắt tươi như hoa:
“Em đã bảo chị An Nhiên đến mức như mà chắc là hiểu lầm thôi Nói hết thì Vừa Chi Ngôn đưa cho em một chiếc áo khoác chị thử xem mặc tạm nhé”
Tôi nhếch môi sắc mặt dửng dưng:
“Không cần đồ đã qua tay khác thấy bẩn”
Thấy cô ý nhường chỗ tự động hàng ghế
Cố Chi Ngôn định nổi đóa đầu một cái vẻ ngờ hôm nay bình tĩnh đến
Hắn thoáng sửng sốt
Tô Tuyết lúc mới tỏ ngượng ngùng: “Xin nha chị An Nhiên chân em khỏi hẳn phía rộng hơn làm phiền chị ”
Tôi cảm nhận ánh mắt dò xét của Cố Chi Ngôn qua gương chiếu hậu
vẫn lên tiếng chỉ mệt mỏi nhắm mắt
Trên đường Tô Tuyết nhắc mấy lần nên thay đồ khác
Tôi biết cô đang ngấm ngầm mỉa mai luộm thuộm nhưng hiện giờ chẳng còn sức mà đấu khẩu với cô nữa
Ngược cuối cùng chịu nổi là Cố Chi Ngôn lên tiếng:
“Đừng để ý nữa thích mặc gì thì kệ cô Một bà bầu sắp sinh thì ai làm gì”
Câu đầy ngụ ý khiến Tô Tuyết đắc ý ríu rít ngừng
Hết cháo tối qua ngon bảo trò chơi tụ họp vui
Toàn là ký ức riêng giữa hai họ hề phần của
Tôi cũng thấy nhẹ lòng tranh thủ nghỉ ngơi Mang thai ngày nào cũng mệt mỏi rã rời
Cố Chi Ngôn vẫn luôn âm thầm quan sát phản ứng của đến khi tới rạp chiếu phim thấy vẫn bình thản như cũ trở nên bất an
“Lát nữa em cạnh trong rạp tối lắm cẩn thận nhớ bám lấy ”
Không ngờ khi chia tay còn nhờ ơn Tô Tuyết mà xem một bộ phim chia tay cùng
Tôi khẽ tự giễu
bước trong Tô Tuyết đã phấn khích kéo chạy một mạch thật xa
Lại một lần nữa bên cạnh ai
Tự tìm chỗ bắt gặp cảnh Cố Chi Ngôn đang vặn nắp chai nước giúp Tô Tuyết
Dưới ánh sáng lờ mờ trong mắt thoáng qua một tia áy náy
“Vừa nãy con bé vội kịp để ý em đừng giận nha”
Tôi gật đầu thản nhiên:
“Không chỉ lần cũng sẽ giận nữa Đợi phim chiếu xong đừng vội em chuyện ”
hình như rõ bởi vì Tô Tuyết gọi nhờ bóc bắp rang bơ
Xem đến nửa phim trần nhà đột ngột rơi xuống thanh khung thép
Trong hai giây ngắn ngủi ai cũng cúi hoặc né sang bên
Chỉ – một đang mang thai – bối rối mồ hôi túa khắp trán
Một tiếng “rầm” vang lên khung thép rơi xuống Cố Chi Ngôn đang che chắn cho Tô Tuyết
May mà khung sắt rơi đúng mặt
Chỉ cần lệch thêm chút nữa thể đâm trúng bụng
Hắn chẳng buồn hỏi thế nào đèn trong rạp sáng liền bế Tô Tuyết chạy ngoài
Cuối cùng là đội cứu hộ dìu rời khỏi hiện trường
Ra đến cửa cũng thấy bóng dáng Cố Chi Ngôn
Nhân viên cứu hộ lo lắng đưa đến bệnh viện kiểm tra
Cuối cùng cũng thấy ở cửa phòng cấp cứu
Hắn đang bận rộn xếp hàng giúp Tô Tuyết
“Cô cũng lì thật đấy An Nhiên”
Bên tai vang lên giọng Tô Tuyết còn chút vẻ ngoan ngoãn ngày thường mà lạnh lẽo rùng rợn
“Cô cũng kém”
Tôi đáp trả chút nhượng bộ mắt dán chặt bóng lưng Cố Chi Ngôn đang nộp tiền
Trái tim đầy thất vọng vỡ vụn chút lưu luyến cuối cùng cũng bào mòn sạch sẽ
Tình cảm đến bước thực sự còn lý do để tiếp tục cố chấp nữa
Tô Tuyết đưa tay đặt lên bụng nở nụ lạnh đầy ác ý
Tôi cau mày hất tay cô
Một cảm giác bất an mãnh liệt dâng lên trong lòng
vẫn chậm một bước
4
Tô Tuyết nắm chặt lấy tay cơ thể đổ ngược về phía cầu thang
Chiếc vòng tay cô giật mạnh rơi xuống đất vỡ tan thành từng mảnh
Một tiếng “rầm” vang lên Cố Chi Ngôn từ bên cạnh lao thẳng tới
Thấy chắn đường hất mạnh một cái
Lực quá mạnh cả lăn dài từ bậc thang xuống
Bụng va thẳng bức tường cuối cầu thang mới dừng
Cơn đau ập đến khiến tê dại cả tầm mờ dần
Miệng chỉ còn tiếng van xin yếu ớt:
“Cố Chi Ngôn… cứu …”
chẳng liếc lấy một lần chỉ ôm chặt Tô Tuyết lao thẳng phòng cấp cứu
Trước khi ý thức tan biến bác sĩ trực ca đêm hôm ngang qua lập tức gọi cấp cứu
“Lập tức đẩy lịch mổ Phải đình chỉ thai ngay bây giờ…”
Nhìn máu loang chân bác sĩ lắp bắp:
“Cho dù cô giữ… chắc cũng giữ nữa ”
“Mau chuẩn phòng mổ Bệnh nhân đã hẹn ”
Nghe đến câu cuối cùng yên tâm nhắm mắt
Khi thuốc mê lan khắp cơ thể
Tôi dường như thấy tiếng Cố Chi Ngôn hoảng loạn vang lên bên tai
“Cái gì Các đưa vợ ”
Vợ
Một kết hôn nhiều năm nhưng ngay cả tờ giấy đăng ký cũng thì tư cách gì gọi là “vợ”
Tôi nhếch môi nhưng đau quá chẳng còn chút sức lực nào
Chỉ cảm thấy điều khiến thấy nhất trong cuộc hôn nhân chính là… chính
Và cả đứa bé kịp chào đời nữa
Nếu sớm lộ bộ mặt lẽ đã chẳng cứng đầu cố chấp đến
Tiếng cãi vã ngoài phòng mổ càng lúc càng lớn lần đầu tiên Cố Chi Ngôn vì mà to tiếng với khác
là trong tình huống như thế
“Tránh đừng đụng Vợ Cô rõ ràng ngã ngay trong bệnh viện của các ”
“Cô các đưa ”
“Anh bình tĩnh đã khi hiểu lầm gì đó Người phụ nữ đang mổ trong chồng cô đã mất”
“Nói cái quái gì Tôi mới là chồng cô Có tên An Nhiên Đó là vợ ”
“Làm phiền xuất trình giấy đăng ký kết hôn”
Không biết đã trôi qua bao lâu trong cơn mê như năm năm
Cố Chi Ngôn trong ký ức vẫn còn là một trai ít
từng chút trong cách đối xử với đều chân thành đến tận đáy lòng
Hai trái tim dần xích gần lựa chọn ở thành phố vì
Mẹ ánh mắt đau lòng thất vọng: “An Nhiên con nghĩ kỹ Ba mẹ sang nước ngoài ở đây chỉ còn con thôi đấy”
Cố Chi Ngôn lúc còn trẻ vỗ ngực mặt ba mẹ hứa hẹn chắc nịch:
“Chú dì yên tâm Con dù liều mạng cũng sẽ cho An Nhiên hạnh phúc Con nhất định sẽ chăm sóc cô thật ”
“Từ nay về cô là quan trọng nhất với con”
Cảnh chuyển khi nghiệp làm mà quanh quẩn trong bếp
Trở thành vợ hiền hậu Cố Chi Ngôn
Ban ngày khởi nghiệp làm ở nhà lo cơm nước việc nhà
Tối xã giao chờ ở cổng khu nhà
Khó khăn nhất là quãng thời gian ăn mì gói suốt nửa năm chỉ để gom đủ vốn giúp khởi động dự án
Mỗi ngày còn tìm ảnh món ngon app giao hàng gửi cho ba mẹ ở nước ngoài để họ yên tâm
Cuộc sống như kéo dài suốt hai năm
Khi Cố Chi Ngôn vẫn còn biết xót vẫn nhớ đến những hy sinh và uất ức của
Mỗi dịp lễ đều dành cho những bất ngờ nhỏ
Không đắt tiền nhưng đầy thành ý
Hắn khi công ty phát triển định nhất định sẽ cho một cuộc sống hạnh phúc
Khi sẽ tổ chức hôn lễ đăng ký kết hôn mua biệt thự lớn làm nhà tân hôn
Còn sẽ sinh một đứa con đáng yêu nữa
Hắn chứng minh cho ba mẹ thấy lựa chọn của là đúng đắn
Quãng thời gian đó tuy vất vả nhưng là lúc hạnh phúc nhất
Bây giờ Cố Chi Ngôn đã thành công nhưng thì đánh mất
Hắn bắt đầu bận rộn hơn còn ngày càng chờ đợi vô vọng
Có lúc chờ suốt đêm đến sáng chỉ nhận một tin nhắn
Có lúc đến tin nhắn cũng chẳng thấy
Hắn đàn ông thành đạt ai cũng chẳng ai rảnh rỗi quanh vợ cả
Những lời hứa ngày xưa cuối cùng chỉ nhớ
Dựa từng lời hứa đã sống suốt năm năm
Cho đến khi mang thai chắc chắn sẽ rời
Liền nước lấn tới càng lúc càng quá đáng
Lúc mới biết trong mắt bạn bè rẻ mạt đến mức nào
Sau khi uống rượu ba hoa khoác lác rằng chẳng tốn một đồng đã rước về nhà
Vừa giặt đồ nấu cơm giờ còn sinh con cho
Tôi nghiến răng chịu đựng ánh mắt châm chọc của mọi
Tự lừa dối : chỉ cần còn bên thì tất cả đều quan trọng
Thế nhưng khi dắt Tô Tuyết về nhà đã tan nát
Hắn Tô Tuyết chỉ là thư ký còn nhỏ tuổi coi như em gái
cái cớ vụng về chẳng tin nổi một chữ
Nhìn dáng vẻ dịu dàng mà từng dành cho lóng ngóng cẩn thận như một trai mới yêu lần đầu
Tôi biết… đã loại khỏi cuộc đời
cam lòng
Làm thể buông tay chứ