Màn Trời - Chương 3
06
“Mẫu thân và tỷ tỷ chẳng lẽ hiểu con Lúc trẻ vì tình cảm mà con cũng từng mong chiếm hữu nhưng hai năm thành thân con đã thấy mệt mỏi Cả gia đình lớn thế chuyện gì sai cũng chỉ một con chịu trách nhiệm”
Nói đến đây còn thở dài một tiếng
“Con ước gì ai đó san sẻ bớt cho Chỉ tiếc là Tống Dật năm xưa đã hứa hẹn khiến con dám ý định ”
Chẳng họ biết thái độ của
Thành cho bọn họ thì gì
“Chính con đã đề nghị nâng Lâm Tố lên làm bình thê”
“ Tống Dật đồng ý Con còn dám tự sắp xếp chuyện của hai bọn họ vốn định nhờ lão phu nhân mặt”
“Vừa định sang thì mẫu thân và tỷ tỷ đã đến đây”
“Chẳng lẽ Tống Dật vì chịu trách nhiệm với Lâm Tố mà tâm trạng u uất khiến phụ thân hiểu lầm ý con ”
Mẫu thân và tỷ tỷ câm lặng cuối cùng cũng nhận lợi dụng như một con cờ
Hà phu nhân cau mày giọng đầy trách cứ: “Tống Dật đúng là lời mập mờ khiến phụ thân con tưởng rằng con hiểu chuyện”
Hoàn khác với mẫu thân Hà Bảo Châu vẻ mặt nghi hoặc: “Muội thật sự để bụng”
Hà phu nhân cũng bắt đầu nghi ngờ miệng quên nhắc nhở: “Thời An đã mười lăm tuổi con cần lo Lâm Tố sinh hài tử sẽ tranh đoạt gia sản với Thời An”
Rõ ràng lời vẫn đủ thuyết phục
Không lẽ họ tin đồng ý mà là sợ đang giữ một nước cờ để đến lúc quan trọng sẽ làm loạn lên
Thảo nào… Thảo nào họ cứ dây dưa mãi
Thậm chí cả Tống Dật và Tống lão phu nhân cũng nghĩ rằng ngày Lâm Tố cửa sẽ phá rối
Bằng họ làm nhiều việc lưng như
Từ việc cùng phụ thân uống rượu đến nhờ mẫu thân sang khuyên nhủ
Có lẽ nên cho họ một liều thuốc an thần
“Con thực sự để bụng nhưng giận là giả Tống Dật sắp bốn mươi mà vì chuyện nam nữ mà làm tổn hại danh tiếng”
“Không chỉ nhi tử nữ nhi liên lụy mà ngay cả con cũng ngại bước khỏi cửa”
“Mẫu thân lẽ biết giờ bao nhiêu xem náo nhiệt Những kẻ chẳng liên lạc gì đây cũng gửi thiệp mời chỉ để biết con sẽ xử lý chuyện thế nào suy nghĩ ”
“Những chuyện đó còn nhẹ nghiêm trọng hơn kẻ còn nhân cơ hội chế giễu con như thể chính con làm gì sai khiến Tống Dật uất ức buộc lén lút dây dưa với góa phụ”
Một hồi lời thật lòng
Trên mặt Hà phu nhân hiếm khi lộ chút thương cảm:
“Phụ nữ đúng là mệnh khổ”
Sau đó bà thở phào nhẹ nhõm:
“Xém chút nữa quên mất giờ con cũng đã làm mẫu thân biết nghĩ cho con cái Làm cảm thấy các con còn trẻ nghĩ thấu đáo đã trách lầm con”
Nhìn như là nghĩ cho nhưng thực chất là thờ ơ buông xuôi
Hoàn chẳng chút tức giận nào dành cho những việc thất lễ của nhà Tống gia
Nếu nghĩ bà sẽ thấu hiểu thì thật là sai lầm
Trái bà còn ngừng dùng lời lẽ để kích như thể phát điên lúc mới là sai
Bà thao thao bất tuyệt:
“Mẫu thân biết trong lòng con vẫn thoải mái nhưng bên ngoài mà xem hạnh phúc đều so sánh mới thấy Nhiều thêm vài nữ nhân là chuyện nhỏ nam nhân nhà nào ba mươi chín tuổi mà chẳng mấy đứa con ngoài giá thú Dù cũng đã giúp con bớt nhiều chuyện”
Lời thì vẻ như đang nhắc nhở nên biết điều nhưng ẩn ý chính là đang ám chỉ bao nhiêu thoải mái về liền bấy nhiêu khó xử
Bà tức giận để bà lý do dùng quyền mẫu thân mà ép
Ta cố tình để bà như ý ngoan ngoãn gật đầu:
“Mẫu thân con đều hiểu Chỉ là con cần chút thời gian Ngay cả nha mới đến còn làm quen huống chi trong phủ thêm một chủ nhân”
Hà Bảo Châu mặt lạnh tanh còn vẻ thong dong ban nãy bắt đầu giọng điệu mỉa mai:
“Muội cũng đừng làm quen lâu quá kẻo là làm cao đẩy xa bất cẩn để rơi vòng tay dịu dàng của khác”
Câu của nàng suýt làm bật
Hà phu nhân mãi kích ngược kích thích đến nàng
Từ đến nay Hà Bảo Châu luôn phụ mẫu yêu chiều
Chỉ tiếc là mắt nam nhân
Người nàng chọn chẳng sánh với Tống Dật cả về diện mạo lẫn tiền đồ
Phu quân của Hà Bảo Châu tuy từng xem mắt nhưng hiện giờ tuổi tác ngang ngửa Tống Dật đã trở thành một kẻ mặt bóng loáng bụng phệ to tướng
Trong phòng của đến bốn thất bao gồm: một lương xuất thân từ gia đình danh giá một thông phòng nâng lên làm một nha do bà bà mẫu đưa tới chăm sóc và một mỹ nhân quan ban thưởng
Mỗi trong số họ đặc biệt giỏi việc sinh nở
So với những chủ mẫu độc ác mạnh mẽ Hà Bảo Châu khác biệt
Nàng tuy bề ngoài sắc sảo nhưng trong lòng yếu đuối kẻ tuyệt tình nhẫn tâm
Hà Bảo Châu luôn thích gây khó dễ với các thất
hễ ai mang thai nàng liền dám hành động thiếu suy nghĩ
Hà phu nhân đem Tống Dật so sánh với những nam nhân khác
Ta còn phản ứng gì Hà Bảo Châu đã tự ái sắc mặt khó chịu như mắc xương trong họng
07
Trong lòng nàng thoải mái tất nhiên sẽ nghĩ cách khiến cũng chẳng dễ chịu
Chân đừng làm cao chân đã
“Nếu ngoài bàn tán chi bằng hãy ngoài ở một hai tháng để thư giãn Đợi về thể rõ thái độ của Tống Dật nếu thật lòng nhất định để Lâm Tố vượt mặt ”
Nghe như là một lời khuyên để lòng thư thái
thực tế một hai tháng e rằng Tống Dật và Lâm Tố đã kịp hài tử
“Tỷ tỷ đúng Nhìn họ hòa thuận vui vẻ cũng dễ nghĩ quẩn Không bằng ngoài giải sầu”
Một cơ hội rời khỏi phủ dâng tận tay tận dụng thì thật phí
Để tránh lời đề nghị bác bỏ còn thêm một câu thể hiện sự chu :
“Chờ thêm vài ngày đợi đến khi họ tổ chức tiệc rượu sẽ trở về Tránh để ngoài đồn đoán rằng với Tống Dật bề ngoài hòa thuận nhưng bên trong bất hòa”
Ra vẻ như đã hết lòng giữ gìn danh tiếng của Tống gia
Khiến cả Hà phu nhân và Hà Bảo Châu đều sững sờ mấy lần gì thôi
Chỉ thể dùng ánh mắt “hận sắt thành thép” mà
Bực bội hồi lâu cuối cùng Hà phu nhân chỉ khô khan cảm thán:
“Con bây giờ hiểu chuyện quá ”
Ta nghiêm túc gật đầu:
“Đến mẫu thân cũng khen con hiểu chuyện xem lần con làm đúng”
Thái độ ngoan ngoãn của khiến khác cảm thấy thật kỳ quái
Hai họ khi rời vẻ mặt đầy ngượng ngùng chút hổ
Ta tươi tiễn họ còn sang cảm thán với Phụ Vân:
“Nói chuyện hòa hợp với trong nhà quả thật khiến lòng nhẹ nhõm hơn nhiều”
Phụ Vân mà khóe miệng giật giật rõ ràng chút bất lực
Không biết kẻ đang ẩn nấp ở phòng bên cạnh liệu cảm thấy an tâm
Đến bữa tối Tống Dật cuối cùng cũng xuất hiện
Hắn hạ xin còn giải thích:
“Những lời nàng thấy chỉ là để an ủi Lâm Tố thực sự để tâm đến nàng ”
Ta chỉ khẽ “Ừ” một tiếng gì thêm
Hắn nghĩ rằng chuyện đã qua còn vui vẻ gắp thức ăn cho
Nhân cơ hội đề nghị:
“Đến lúc Lâm Tố cửa tổ chức tiệc hãy giao cho mẫu thân lo liệu Ta định tuần tra trang viên tìm chút nguyên liệu tươi mới tránh để ngoài cảm thấy chúng tiếp đón chu đáo”
Sự sắp xếp chu đáo khiến Tống Dật rõ ràng hài lòng nhưng vẫn khách khí đáp:
“Không cần để hạ nhân làm là Không thể vì lơ là nàng mà lơ là nàng Dù nàng cũng tôn trọng nàng thể vượt mặt”
Ta kiên quyết giữ ý cuối cùng đành đồng ý còn cử nhiều theo lẽ sợ trở
Ngày rời phủ hoa đào rụng đầy đường
Ta mang theo hai đứa trẻ và một vài hạ nhân giả vờ tuần trang viên thực chất là nhanh chóng bán hết sản nghiệp
Những sản nghiệp bán đều rơi tay các quyền quý ai tiết lộ cho Tống Dật mà còn chờ xem trò
Ngày cưới của Tống Dật và Lâm Tố đến gần
Phụ Vân báo bộ tin tức :
“Thánh Thượng tự làm sáng tỏ mối quan hệ giữa hai còn ban hôn Giờ bên ngoài chẳng ai dám Tống đại nhân ngược còn ca tụng là hùng cứu mỹ nhân lòng nhân nghĩa”
Đó là kết quả đã trong dự liệu
Quyền chuyện vốn chỉ trong tay một số ít
Những điều Tống Dật chắc tác dụng nhưng nếu địa vị cao hiệu quả sẽ khác biệt
Huống hồ đó là Thánh Thượng
Ngày đại hôn Tống Dật sai đến đón
Quả nhiên đúng như dự đoán can dự hôn lễ Ngay cả thực phẩm gửi về dù vấn đề gì cũng dám dùng
Họ luôn phòng sợ gây chuyện
Khi xe ngựa trở về phủ lòng nhẹ nhõm
Phụ Vân lo lắng hỏi:
“Thật là hôm nay ”
Ta vỗ nhẹ tay nàng:
“Đừng lo lắng tự tính toán”
Họ biết định nhưng biết chính xác khi nào
Họ biết rằng kho tàng hồi môn của đã dọn sạch khi rời phủ
Tiền bán sản nghiệp quy đổi thành vàng bạc châu báu giao hết cho hệ thống Thiên Cơ chỉ để vài chiếc rương rỗng
Khi đến phủ Tống Dật đích thân ở cổng đón
Hắn dìu xuống xe vẻ mặt cuối cùng cũng chút yên tâm
khi thấy nụ nhạt của chau mày vui
Bữa tối uống nhiều rượu mượn men rượu để trò chuyện với
Đến đêm mặt dày ôm xuống