Màn Trời - Chương 2
03
Ta phản bác Nếu hỏi vì trách Tống Dật kiềm chế nổi bản thân lão phu nhân nhất định sẽ đáp: “Nhà ai mà nam nhân chẳng phong lưu”
Tranh luận với cùng tam quan thật đáng
Chi bằng chuyển hướng sự chú ý của họ
Ta trầm ngâm một lát :
“Minh Nguyệt quận chúa dựng đài diễn kịch một lần thành ắt sẽ lần thứ hai”
“Đổi là bình thường thì thôi nhưng Lâm Tố là nữ nhi của cố Trung Dũng tướng quân Gần đây biên giới phía Nam chiến sự ngừng nếu việc xử lý khéo e rằng Thánh Thượng cũng sẽ hỏi đến”
Dăm ba câu lông mày của Tống lão phu nhân đã nhíu chặt
Chưa đợi bà kịp nghĩ thấu đáo đã thẳng:
“Tống Dật với con rằng đường gặp chút phiền toái Không bằng cứ bảo rằng thích khách ám sát Lâm Tố hết lòng bảo vệ nàng nhưng hiểu lầm Nay lời đồn đã tổn hại danh tiếng của Lâm Tố chi bằng nâng nàng phủ phong làm bình thê cho xong”
Tống lão phu nhân với ánh mắt đầy nghi hoặc
Ngay cả khi mấy lần gọi thẳng tên Tống Dật bà cũng chẳng chú ý
Thường ma ma vốn sắc sảo giờ đây lúng túng “” nửa ngày cũng chẳng câu gì chỉnh
“Ta đồng ý”
Không biết từ khi nào Tống Dật đã ở cửa Vẻ mặt còn sự điềm tĩnh thường ngày mà đầy vẻ vui
Nhìn sắc mặt khó chịu của hiểu vì khẽ
“Đừng làm loạn nâng làm bình thê cũng khiến Lâm Tố chịu thiệt thòi Dù ngươi thích nàng thế nào cũng thể giáng thê làm chứ Hay là ngươi cùng hòa ly”
Đây là cách xử lý thỏa đáng nhất
Trước khi mang theo nhi tử nữ nhi rời khỏi đây
Ta trong mắt bọn trẻ ngọn núi cao vững chãi sụp đổ
Tống Dật ánh mắt phức tạp giọng bỗng vỡ òa:
“Ngươi điên Có biết đang gì Ngươi sợ nàng sinh hài tử sẽ tranh đoạt với Thời An ”
Nếu thể rời lẽ sẽ lo lắng về điều đó
khi đã đường lui chẳng còn để tâm
Ta bỗng nghĩ đến lẽ nhiều chính vì đường lui nên mới vùng vẫy trong đau khổ
Những nữ tử trong thế giới đều đã sống như
Tống Dật dám lén lút chắc hẳn nghĩ rằng đã sinh nhi tử nữ nhi cho từ đó chẳng còn đường thoát
“Không làm thế thì còn cách nào khác ”
“Khi ngươi thân mật với nàng chẳng lẽ từng nghĩ đến bọn trẻ”
“Những lời đồn về ngươi ngoài nếu đến tai bọn trẻ sẽ để hậu quả thế nào Ngươi đã từng nghĩ đến ”
Tống lão phu nhân thể để chỉ trích con trai bà mặt khác
chẳng hiểu điều gì đã kích thích Tống Dật
Lần khi Tống lão phu nhân lên tiếng cản trở đã nghiêm giọng chất vấn:
“Hà Nam Châu Người khác thấy bịa đặt vu khống còn nhưng ngươi cũng tin ”
Ta nhịn bật thành tiếng
“Ngươi sai Ta chỉ tận mắt chứng kiến mà còn tận tai thấy Ngươi hao tâm tốn sức dây dưa với chẳng qua là biết sự thật thôi mà”
Nói cho biết cũng chẳng
“Ngôi nhà bán cho ngươi bên trái là của hồi môn của Minh Nguyệt quận chúa còn bên là căn mua định để làm hồi môn cho Văn Phương”
Hắn biết cố ý bán căn nhà đó cho
Muốn biết rốt cuộc đã biết bao nhiêu chuyện
Cũng giống như đây lúc từng tự thấy thốt những lời âu yếm với Lâm Tố khi khác kể rằng lén lút cũng dễ dàng tin tưởng
“Ta cứ nghĩ rằng ngươi vì nể mặt lão phu nhân nên mới đặc biệt quan tâm đến nàng ”
“Không ngờ nàng là mà ngươi vẫn luôn canh cánh trong lòng”
“Phụ thân nàng xem thường ngươi gả nàng cho kẻ khác ngươi cưới một quận chúa đanh đá liền sang cùng ngắm hoa thưởng nguyệt”
“Giờ quan trọng như đã trở về thành cho các ngươi chẳng ”
Ta từng nhạo khác vì mù quáng trong tình yêu
Đến khi chính rơi hóa cũng chẳng khá hơn là bao
Ta đã nhiều lần nghĩ lẽ nên ở mãi mãi cùng hết một đời
Lo sợ rằng khi rời sẽ thể sống nổi
khi bên tường với Lâm Tố:
“Mẫu thân đã sắp xếp một cuộc hôn sự đúng lúc cũng đến tuổi cưới vợ”
Dù cũng cưới mà Lâm Tố đã gả cho khác nên cưới ai cũng
Và chính là “ai cũng ” đó
Khi Trung Dũng tướng quân qua đời phu nhân của ông tuẫn tình chỉ để nữ nhi Lâm Tố đã hòa ly với phu quân
Tin truyền lập tức chờ nổi mà đón nàng
Là từng thực hiện chiến lược tiếp cận tự thấy là kẻ hèn hạ
Với mục đích riêng tiếp cận hẹn thề đến bạc đầu sinh nhi tử nữ nhi cùng cuối cùng sẽ rời
bây giờ sự hổ thẹn đã còn
Hắn đã mỹ nhân còn cũng nên về nhà
Ta : “Thật chúng đều một tương lai tươi ”
04
Bỏ hai mẫu tử bọn họ trở về tiểu viện
Lập tức sai đến thư viện: “Đón Thời An về Nói nó đừng những lời đồn bậy bạ ngoài nếu biết điều gì trở về sẽ rõ”
Năm xưa Minh Nguyệt quận chúa từng gây náo loạn khiến và Tống Dật trở thành đôi phu thê danh tiếng vang xa
Lối hành xử khoa trương của nàng làm danh tiếng đó càng lan rộng
Bên ngoài tin đồn bay tới tai qua lời kể của bọn nha :
“Bên ngoài phu nhân hóa điên lão gia đã giữ lời hứa thì nên lừa dối khác còn …”
“Rồi gì nữa”
“Nói nam nữ lén lút trái lễ nghi bằng heo chó”
Nghe xong những lời mắng Tống Dật cơn giận của cũng dịu ít
“Chuyện đạo lý mà ngay cả trẻ con cũng hiểu mà rõ Đã làm sai còn buông lời hứa hẹn giờ mắng như tuyệt đối thể để Văn Phương và Thời An thấy”
Ban đầu hề quan tâm việc yêu
hao tâm tổn sức giả vờ yêu khiến một lòng một với
“Ta còn tưởng mẫu thân thay phụ thân giải thích hóa những gì bên ngoài đều là sự thật”
Một đôi nhi nữ của vén rèm bước
Dẫu chỉ mới mười lăm tuổi vóc dáng hai đứa đã nhỏ
Cả hai đều đỏ mắt rõ ràng dễ qua mặt
Nữ nhi Tống Văn Phương lên tiếng giải thích: “Con điều nên đã sai đón ca ca về ”
Nàng vốn thừa hưởng sự nhạy bén từ lúc nào cũng cảnh giác
Những việc kịp làm nàng đã thay thành
Không biết hai đứa đã bao nhiêu ngoài
Phụ Vân cúi đầu rõ ràng nàng cũng phần trong chuyện
Thấy nổi giận nàng nhẹ giọng khuyên:
“Muộn một chút biết cũng sẽ biết thôi Sau rời khỏi Tống gia công tử và tiểu thư chắc chắn sẽ hỏi nguyên nhân Nếu biết mà thể bảo vệ bọn chúng chỉ càng đau lòng hơn”
Khi biết mua căn nhà là thuộc hạ của Tống Dật đã dẫn Phụ Vân điều tra mọi việc
Những bên đều là trẻ mồ côi chỉ theo mệnh lệnh của
Phụ thân mẫu thân thiên vị tỷ tỷ khiến thể trông cậy gia đình mẹ đẻ
Ta vốn chỉ tạo cơ hội cho những đứa trẻ cha mẹ
qua thời gian thấu lòng và thu điều ngờ
Tống Thời An xong cau mày hỏi:
“Mẫu thân định Phụ thân nhất định sẽ hòa ly với lúc ”
Ta rõ nhi tử rời cùng
Ở nơi nữ nhân sống chẳng dễ dàng nhưng nam nhân chắc như
Thế nên hỏi ý kiến hai đứa
Văn Phương ôm lấy tay : “Con đương nhiên sẽ cùng mẫu thân”
Thời An kỳ lạ: “Nếu con ở mẫu thân bằng lòng ở vì con ”
Ta dứt khoát lắc đầu
Hắn hỏi: “Nếu con nhất quyết ở thì ”
Ta nghiến răng nở một nụ nhạt: “Mẫu thân sẽ đánh ngất con mang ”
Tống Thời An quỳ xuống gối đầu lên chân như khi còn nhỏ:
“Vậy nơi mẫu thân đến nhất định là nơi ”
“Đương nhiên Không mang các con theo ”
Ta vỗ nhẹ lên lưng :
“Con tin là nhất nếu thì dù bướng bỉnh cũng vô ích Ta nỡ để con ở chịu khổ với kế mẫu”
Có kế mẫu cha ruột cũng sẽ trở thành cha dượng
Những lựa chọn trọng đại là trách nhiệm khó gánh vác nên đặt vai đứa trẻ mười lăm tuổi
Nếu nghĩ mà thấy hối hận chúng chỉ thể trách chính
Ta thà để chúng theo rời nếu hối hận thì hãy trách
Còn năm ngày nữa là đến hạn hệ thống đã xin
Mẫu thân và tỷ tỷ của cùng đến Tống gia
05
Hà phu nhân bước phòng đã bảo đuổi hết hạ nhân ngoài
“Mấy ngày Tống Dật đến tìm cha con uống rượu tâm tình vô cùng u uất Các con đã là lão phu thê còn vì mấy chuyện nhỏ nhặt mà cãi ”
“Giờ đang áy náy với con con càng giận càng nên làm cao Bằng chẳng khác nào đẩy về phía khác”
Hà Bảo Châu chậm rãi tiếp lời:
“Nam nhân bản lĩnh làm phong lưu Bao năm qua bên chỉ một đã là giỏi Cớ gì so đo như Lúc cần hồ đồ thì cứ hồ đồ một chút”
Nói đến đây nàng mỉa mai:
“Nam Châu quá thông minh luôn ép đến mức nghẹt thở Hắn lỡ sa chân mê luyến ôn hương nhuyễn ngọc chẳng lẽ ”
Những lời trách móc của bọn họ bên tai trái để lọt tai
Trước luôn nghĩ rằng dù quan hệ với họ cũng nên cắt đứt Dẫu họ đối xử với chẳng mấy tử tế nhưng cũng đến mức oán thù sâu sắc biết còn thể giúp ích cho nhi tử nữ nhi của
Hiện tại vẫn định làm gì cả
Ai bảo vốn là khéo léo luôn quen để cho một đường lui
Lỡ như hệ thống đùa giỡn dù ở cũng gây thù chuốc oán đến mức thể hòa giải
Nếu thật sự rời họ cũng chỉ là thoáng qua trong đời hà tất bận tâm đến quá khứ
Chỉ điều Tống Dật và Tống lão phu nhân quả thực là hai thú vị
Ngày hôm đó vì tức giận những lời trách móc Tống Dật chắc chắn Tống lão phu nhân trong lòng thoải mái
Con trai bà làm mà sai
Có khi bà còn nghĩ rằng Tống Dật mười mấy năm qua chỉ đối mặt với một nữ nhân như quả thật quá ấm ức
Họ vui liền sang nhờ vả gia đình nhà mẹ đẻ tìm đến hai vị “Đại Phật” là mẫu thân và tỷ tỷ để đè nén tính khí của
Ta nhạt gật đầu đáp ứng miệng thì “Mẫu thân đúng” câu “Tỷ tỷ lý”
Cho đến khi Phụ Vân cố ý bước mạnh chân mang trà và điểm tâm đến
Hai vẫn đang lải nhải cuối cùng cũng im lặng
Ta cúi đầu uống trà khóe mắt chú ý đến Phụ Vân
Nàng khẽ làm một động tác về phía gian phòng bên cạnh lập tức hiểu : Tống Dật hẳn đang ở ngay bên đó
Mười mấy năm trôi qua hai gia đình vẫn giữ quan hệ chặt chẽ
Dù là phụ mẫu tỷ tỷ bọn họ đều vui nếu và Tống Dật bất hòa
Họ sẽ tìm mọi cách để khuyên bảo đảm bảo rằng vì chuyện cưới Lâm Tố mà gây rối
Thấy họ đã gần đủ cũng là lúc nên lên tiếng
Ta đặt chén trà xuống vẻ mặt đầy thắc mắc: “ chẳng đã đồng ý để Lâm Tố cửa ”
Hai bên cạnh suýt chút nữa làm đổ cả chén trà
Hà phu nhân ngạc nhiên: “Con đồng ý ”
Ta thuận theo gật đầu đối diện ánh mắt tin tưởng của họ khóe mắt ửng đỏ giả vờ ủy khuất