Màn Trời - Chương 1
01
Xuân tháng ba hai mươi ngày đã trôi qua
Tống Duật lần thứ chín qua đêm tại “thư phòng”
Từ ngày Minh Nguyệt quận chúa gửi tin tức đến nay đã bảy ngày
Về chuyện luôn tỏ bất kỳ phản ứng nào
Hằng ngày ăn uống ngủ nghỉ như thường lệ
Chuyện năm xưa Minh Nguyệt quận chúa tranh Tống Duật với ai ai cũng biết
Đến tuổi lập gia thất nàng bất chấp gả cho một kẻ ốm yếu chồng chết thành góa phụ nhưng vẫn kiên trì tranh đoạt Tống Duật với
Giờ đây thấy biết Tống Duật nuôi ngoại thất mà vẫn thờ ơ nàng cố ý gửi thiệp mời đến thưởng ngoạn bảo vật
Dưới sự dẫn dắt của nha đến phòng khách
Nhìn quanh một lượt nơi bày đầy kệ trưng bày cổ vật từng món trang trí đều là bảo vật hiếm
Nụ của kịp nở đã thấy Tống Duật ở xa khóe môi lập tức mím chặt
Không chỉ ngay cả bà mẫu của cũng mặt
Lâm Tố bên cạnh họ biết gì mà khiến hai bật vui vẻ
Cảnh tượng hòa thuận vui vẻ so còn giống gia đình hơn cả
Một bóng dáng đỏ rực lướt qua tầm mắt khuấy động tâm tư
Minh Nguyệt quận chúa bước nhanh tới nắm lấy tay như sợ bỏ chạy
“Tống phu nhân đã lâu gặp ngươi vẫn rực rỡ như xưa”
Sự nhiệt tình phô trương của nàng khiến thấy buồn
Chẳng qua đây là một vở kịch nàng dựng lên cho và Tống Duật
Ngay lập tức ngại xem trò vui cố ý châm chọc:
“Sao Tống phu nhân cùng Tống đại nhân”
Phụ nhân bên cạnh Minh Nguyệt quận chúa bật
Tiếng ồn ào làm Tống Duật và những bên chú ý
Những câu hỏi liên tiếp khiến sắc mặt họ thay đổi
“Ta hôm nay suýt nhận nhầm chẳng Tống lão phu nhân Tống phu nhân thân thể khỏe ”
“Nàng là Tống phu nhân nữ tử bên cạnh Tống đại nhân là ai”
“Ta biết Nghe Tống đại nhân nuôi một ngoại thất”
Lời thốt cả sảnh lặng như tờ
Tống Duật mặt tái xanh tức giận quát: “Câm miệng”
Hắn dậy chắn gương mặt tái nhợt của Lâm Tố hề kiêng dè mọi ánh mắt đầy vẻ phòng
Minh Nguyệt quận chúa nhếch môi lạnh những kẻ góp vui bên cạnh nàng tỷ tỷ thì cũng là chất nữ của nàng
Phụ thân nàng Nam Dương vương là cùng mẹ với Hoàng Thượng
Giờ đây rõ ràng nàng chẳng coi sự phẫn nộ của Tống Duật gì
Nàng gõ nhẹ lên trán chất nữ: “A nha đầu ăn lung tung Tống phu nhân mong ngươi đừng để bụng chất nữ của còn nhỏ biết cách chuyện”
Trong chốc lát mọi ánh mắt đổ dồn về phía
Như thể đang chờ đến chất vấn Tống Duật
Năm xưa khi công lược thành công Tống Duật vì cưới mà hứa hẹn một đời một kiếp một đôi
Minh Nguyệt quận chúa cũng mặt lúc đó
Nàng khi bỏ vẻ ngang ngược thường ngày cắn môi tức buồn
Tống Duật càng nàng càng cam lòng
Yêu càng sâu trách càng nhiều
Khó trách Tống Duật giờ đây thất tín còn lên tiếng nàng đã sớm một bước hắc hóa
Chạm ánh mắt phức tạp của Tống Duật thản nhiên dời tầm chỉ tay về hướng giá cổ vật: “Quận chúa bộ trà cụ bạch ngọc thật thể nhượng cho ”
Minh Nguyệt quận chúa khựng ánh mắt ngấn lệ chất vấn: “Tại ngươi tức giận Hắn lén ngươi mua một căn nhà lớn nhiều đêm ở chỗ nữ nhân chẳng lẽ ngươi đau lòng”
Đau lòng chứ
Ban đầu thức trắng đêm nước mắt thấm ướt gối vẫn nghĩ thông
May mà hệ thống Thiên Cơ làm bạn
Nó khuyên đến tận nơi cho rõ ràng
Thấy rõ ràng cũng liền triệt để hết hi vọng
Đến nay lòng như đã trải qua cuồng phong bão táp chỉ còn hoang tàn
sẽ ngày tất cả qua
Lúc mặt nở nụ nhàn nhạt: “Quận chúa bộ trà cụ bằng bạch ngọc bán Còn bộ trang sức tử phỉ nữa nếu bán thì sẽ ”
Ta đặc biệt đến đây vì Tống Dật
Mà là vì… những bảo vật đáng giá trong tay Minh Nguyệt quận chúa
Thiên Cơ đã ở bên suốt mười chín năm thấy đau lòng thể thoát bèn tìm Cục Xuyên Không xin phúc lợi cho
Chỉ cần đồng ý trở về làm một buổi trực tiếp cho cổ nhân xem
Không chỉ thể mang theo những mà còn thể đem theo cả của hồi môn
Ánh mắt dừng thật lâu bộ trang sức tử phỉ rực rỡ
——”Thiên Cơ giá trị nhất là hai món ”
Thiên Cơ: 【Cũng hẳn nhưng những món khác nàng chắc sẽ chịu bán cho ngươi】
Ta thầm nghĩ quả thật những món đều đáng giá
02
Hoàng kim giữ giá ngọc quý vô giá
Đến lúc đó Thiên Cơ sẽ quy đổi thành tiền tệ thông dụng cho lo bán
Thấy hề để ý đến đám Tống Dật
Trong đại sảnh khách khứa bỗng bắt đầu xì xào bàn tán
Ta chẳng bận tâm ánh mắt chỉ chăm chăm hai món bảo vật sợ khác mua
“Được bán cho ngươi”
Nàng trừng mắt một cái xoay thèm đếm xỉa nữa
Mang theo hai món bảo vật vội vàng rời
Không vì gì khác trong của hồi môn của còn nhà cửa cửa hàng và ruộng đất bán hết trong vòng mười ngày
Mười ngày sẽ rời khỏi nơi
Khi bước khỏi phủ Minh Nguyệt quận chúa Tống Dật đã đuổi theo:
“A Châu chuyện như nàng nghĩ ”
Thật là câu mở đầu thiếu sáng tạo
Ta bậc xe ngựa mặt biểu cảm nhưng khi đầu mỉm dịu dàng:
“Không đều biết cả các ngươi chẳng qua chỉ là khó kìm lòng nổi mà thôi”
Ngước mắt lên thấy Lâm Tố cũng theo ngoài
Bàn tay giấu trong tay áo của khẽ cuộn
Lâm Tố những lời đôi mắt nàng ánh lên một tia sáng nhưng khẽ chuyển giọng:
“Chỉ là phu thê Trung Dũng tướng quân mới qua đời đầy nửa năm ngươi dù nhịn cũng nên nhịn thêm một năm cớ vội vã như để danh tiếng chê ”
Sắc mặt của Lâm Tố thể thấy trắng bệch
Tống Dật hai tay giấu trong tay áo khẽ : “Nàng hiểu lầm ”
“Ta và nàng chẳng gì cả chỉ là đường đón nàng xảy chút sự cố nếu cưu mang nàng e rằng nàng khó giữ mạng”
Nhìn thản nhiên như trong lòng khỏi dấy lên suy nghĩ: rốt cuộc cũng là kẻ đã gần bốn mươi tâm cơ sâu sắc
Minh Nguyệt quận chúa dù trời đất cũng tuyệt đối dễ dàng thừa nhận
hao tâm tổn sức lừa là vì điều gì
Có lo rằng tính tình cương liệt sẽ đoạn tuyệt với chăng
Hay chỉ là giữ để mang tiếng phụ bạc
Ta lặng lẽ hồi lâu đến khi thấy chân mày khẽ nhíu khẽ chua xót thở dài: “Căn nhà ngươi mua chính là của hồi môn của ”
Dường như thấy sắc mặt thay đổi trong thoáng chốc nhẹ nhàng đưa tay chỉnh cổ áo cho :
“Ta thì chẳng để tâm nhưng bên cạnh là phủ Minh Nguyệt quận chúa bao năm qua nàng luôn dõi theo ngươi Ngươi tự lo liệu chọc giận nàng cũng chuyện ”
Dù cũng sắp rời khỏi nơi
Đối với chồng cũ còn bất kỳ sự chiếm hữu nào
Khi định nắm lấy tay xoay lên xe ngựa để một câu: “Hồi phủ”
Tống Dật dường như cùng lên chung một cỗ xe nhưng xa phu bên ngoài ngăn
Ở cửa phủ của khác dám tranh luận
Về đến phủ bao lâu ma ma bên cạnh Tống lão phu nhân đã đến gọi qua
Mỗi lần Tống Dật ấm ức mặt lão phu nhân đều sai gọi qua để quở trách
Lão phu nhân vẫn giữ dáng vẻ uy nghiêm như cũ tay cầm thước gỗ thấy đã nghiêm giọng quát: “Quỳ xuống”
Trước đây khi lấy lòng Tống Dật để tạo chút thương cảm chẳng ngại quỳ gối đệm lót mà giả vờ đáng thương
nay đã đường lui chẳng chịu đựng nỗi ấm ức nữa
Ta lập tức sang hỏi nha hầu hạ lão phu nhân:
“Lão phu nhân vì nổi giận”
“Hay các ngươi hầu hạ chu ”
Chủ tớ lão phu nhân đã quen hống hách mặt ma ma bên cạnh bà cũng lạnh lùng kém
“Phu nhân đùa hôm nay vốn nên dự tiệc”
“Chuyện náo loạn đến mức khó coi như bên ngoài đều đồn đại đại gia phụ bạc đáng trọng dụng”
“Một vinh tất cả vinh Một tổn tất cả tổn Phu nhân hẳn hiểu rõ hơn chúng ”
“Đại gia tổn hại danh tiếng nhất định sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ của công tử”
“Ngay cả cô nương trong nhà gả chồng cũng khó tránh khỏi nhạo Việc chừng sẽ thành trò suốt đời làm nàng dám gặp khác nữa”