Ly Nô - Chương 2
Lão gia trong phủ đã trở về còn danh hiệu phu nhân nữa ai ai cũng bận nịnh nọt An cô nương mới đến
Hừ sống chung ba năm chẳng ai đến hỏi một câu đã dùng bữa
Trên mái nhà truyền đến tiếng bước chân vụn vặt đang lật ngói
Ta tủi thân sụt sịt mũi nhỏ giọng gọi tỷ : “Tỷ”
Tỷ lật thêm hai miếng ngói nữa biến thành hình dạng ban đầu nhảy xuống
“Miên Miên đã hút đủ long khí bên cũng đã để thân giả cùng là ở thêm một thời gian nữa”
Tỷ tỷ đây ít lần khen Lương Cảnh Vân lúc thấy sắc mặt còn tưởng luyến tiếc
Ta lắc đầu nguầy nguậy
“Không Chúng cùng ”
Tỷ nhíu mày xung quanh
“Lương Cảnh Vân trở về ở cùng ”
Không thì thôi càng tức: “Nữ nhân trong bức tranh của Tống Cẩn bây giờ đang ở trong phủ Lương Cảnh Vân đối xử với nàng hết mực chiều chuộng còn … còn chỉ là một con ly nô xứng làm chủ mẫu của phủ tướng quân
“Năm xưa nuôi đã hao tổn một nửa tu vi để cứu ở trong miếu đổ nát đã tự sẽ lấy mạng để cưới mới bằng lòng gả cho làm thê tử
“Tỷ tỷ nuốt lời”
Ta nắm lấy vạt áo tỷ tỷ lóc đáng thương
Bàn vang lên một tiếng bốp giật
Nhìn kỹ tỷ tỷ tức đến nỗi đuôi cũng lộ
“Quả nhiên phàm nhân đều là lòng lang sói Tống Cẩn là Lương Cảnh Vân cũng là ” Tỷ đưa tay vỗ vỗ đầu giọng điệu hận sắt thành thép: “Vốn đã ngốc tu luyện cũng chậm còn lừa mất một nửa tu vi bây giờ ngay cả thân giả cũng biến ”
Ta tủi thân gật đầu: “Ừm”
Tỷ tỷ tuy tức giận nhưng vẫn đưa tay thi triển pháp thuật bên giường
Trong nháy mắt một thiếu nữ khuôn mặt tròn mắt mèo giống hệt đã bên giường
Ta ngạc nhiên chỉ bụng của thân giả hỏi: “Sao còn ăn no nữa”
Sau đó tỷ tỷ bực bội vỗ đầu
“Ăn no cái gì”
Ta ngơ ngác: “Hả”
Ánh mắt tỷ tỷ lóe lên: “Hắn đã thừa nhận thân phận của sẽ thay tặng một món quà lớn”
Tuy hiểu gì nhưng tỷ tỷ gì cũng đúng
“Đều tỷ”
Sau khi tỷ tỷ bụng đói đến khó chịu liền đẩy cửa ngoài
Trước ai ai cũng gọi phu nhân dài phu nhân ngắn lúc bên ngoài cửa trống trơn thật sự thê lương
Phi bọn hám lợi
Ta đến cửa nhà bếp lấy chút bánh ngọt lót
ngẩng đầu lên thấy An Dĩ Nhu dẫn theo đang gì đó với đầu bếp
Ánh mắt lướt qua bàn vặn đặt một đĩa cá vàng chiên nhỏ mà thích ăn nhất
Vì thích món Lương Cảnh Vân đã từng lệnh cho nhà bếp bất cứ lúc nào cũng chuẩn sẵn một đĩa cho
Thậm chí lần thấy ăn ngon lành còn nếm thử: “Mèo nhỏ tham ăn trong mắt chỉ cá nhỏ chẳng thèm lấy một cái”
Ta ngậm đuôi cá cãi : “Ai bảo ngon bằng cá vàng nhỏ”
Ánh mắt tối sầm bế lên bàn cắn một cái lên môi
Giọng điệu hung dữ : “Ta ngon Tiểu ly nô nếm thử xem”
…
Nhìn thấy cá vàng nhỏ đương nhiên cho rằng là để dành cho liền đưa tay lấy
Nha bên cạnh An Dĩ Nhu tranh giành nhưng làm nhanh bằng mèo cuối cùng đĩa cá vàng nhỏ vẫn rơi tay
Ta ngẩng cằm khinh thường nàng : “Cũng xứng tranh đồ với ”
Tranh cá với mèo quá đáng
Sắc mặt An Dĩ Nhu nhưng giả vờ : “Nếu tỷ tỷ thích ăn đáng lẽ nên nhường tỷ nhưng nhà ở Bắc Cảnh bình thường mẫu thân thích làm món cá vàng ”
“Ta đã lâu về nhà chỉ nếm thử hương vị quê hương”
Ta cau mày nàng lải nhải nửa ngày thấy phiền
“Liên quan gì đến ”
Vậy mà nha và đầu bếp bên cạnh nàng với vẻ mặt đầy thương cảm
Không chứ đầu óc đều vấn đề
Ta bưng đĩa cá vàng nhỏ ngoài một bước đã An Dĩ Nhu túm tay áo
“Nếu tỷ ăn thì bảo làm thêm một…”
Lời còn dứt đã An Dĩ Nhu đẩy mạnh một cái cá vàng nhỏ rơi vãi bay tứ tung cũng đập khung cửa
Ta ngã chổng mông
Ngay đó liền thấy An Dĩ Nhu như khí đẩy một cái ngã ngửa suýt nữa thì ngã đống lửa
Ta vốn đã vững nhưng phía đột nhiên lóe lên một bóng khi ngang qua đụng trúng một cái nữa
Mặt cọ khung cửa lập tức rướm máu đau quá
đó những xin mà ngược còn nhanh chóng ôm An Dĩ Nhu lòng
“An cô nương chứ”
Lương Cảnh Vân lo lắng đỡ An Dĩ Nhu dậy dịu dàng hỏi
Nàng thể chuyện gì chứ
Nàng đẩy mà
An Dĩ Nhu như thể dọa sợ nép lòng
“Ta … Lương tướng quân mau xem Miên Miên cô nương thế nào”
Tuy là khuyên nhủ nhưng trong đáy mắt khi lóe lên vẻ sợ hãi
Lương Cảnh Vân ngẩng đầu trong mắt là sự tức giận kìm nén
“Lê Miên Miên nàng gây chuyện nữa ”
Meo meo meo meo
Liên quan gì đến chứ
khi thấy vẻ mặt tức giận của Lương Cảnh Vân trong lòng chua xót và bức bối khiến cho hàng loạt những lời chửi thề dừng bên môi một câu nào
An Dĩ Nhu kéo kéo tay áo Lương Cảnh Vân rụt rè : “Trước đây ở nhà mẫu thân thường làm cá vàng nhỏ cho nhất thời thấy liền cảm thấy khó chịu trong lòng… mới chọc giận Miên Miên cô nương
“Cũng trách Miên Miên cô nương là vững nàng đối xử với như đều là vì quan tâm tướng quân…”
Nàng càng mặt Lương Cảnh Vân càng sa sầm
“Xin ”
Giọng run lên vì tức giận: “Ngươi bảo xin nàng ”
“Chỉ là một đĩa cá vàng nhỏ…”
Ta đột nhiên lớn tiếng gọi : “Lương Cảnh Vân”
Nước mắt long lanh trong đáy mắt với đôi mắt đỏ hoe
“Chỉ là… một đĩa cá vàng nhỏ”
Nỗi đau chua xót lan dần theo mạch máu đến thân
Lương Cảnh Vân lạnh lùng trong mắt lóe lên tia đau lòng đó thất vọng với giọng điệu nặng nề hơn
“Lê Miên Miên nàng thể đừng làm loạn nữa ”
Nhìn cá vàng nhỏ mặt đất trái tim như khoét một lỗ lớn
Giống như năm đó trở về núi phát hiện nhà đã còn
Tối hôm đó lặng lẽ leo lên tường cọ cọ cằm tỷ tỷ
“Tỷ chúng thôi”
…
Sáng sớm hôm Tống Cẩn đích thân cưỡi ngựa rầm rộ đón An Dĩ Nhu cung
Lương Cảnh Vân ở cửa phủ lâu hỏi một câu: “Phu nhân ”
Hạ nhân suy nghĩ một chút trả lời: “Phu nhân từ hôm qua đã đóng cửa ở trong phòng ngoài”
Hắn cau mày: “Cơm cũng ăn”
Hạ nhân gật đầu
Lương Cảnh Vân im lặng hồi lâu
“Thôi tính tình nàng như cũng nên nhịn đói vài bữa để nhớ đời”
Nhấc chân bước cửa thêm vài bước
“Đến nhà bếp làm chút cá vàng nhỏ chiên tự mang ”
Hạ nhân đáp lời đó do dự hỏi một câu: “Vậy… vẫn gọi là phu nhân ”
“Không cần nữa”
Thân giả nuôi bằng một giọt máu của ngoại hình và tính cách giống hệt yểm bùa còn thể điều khiển từ xa
Lúc đang ôm bụng ngây ngốc giường
Lương Cảnh Vân bưng cá vàng nhỏ và một bát canh cửa tỷ tỷ ở ngoài kinh thành vận dụng pháp thuật thân giả liền cử động móc mỉa: “Lương tướng quân cùng An cô nương của ngươi nữa ”
Lương Cảnh Vân đặt đồ lên bàn: “Cá vàng nhỏ mà nàng thích ăn nhất đây”
“Mang dỗ dành An cô nương của ngươi dám ăn”
Hàm Lương Cảnh Vân căng cứng trong mắt mang theo tức giận
“Lê Miên Miên”
“Nàng rốt cuộc còn làm loạn đến bao giờ Những năm qua cho nàng còn đủ ”
Làm loạn
Ai đang làm loạn
Thân giả dậy từng bước về phía Lương Cảnh Vân hai mắt đỏ ngầu: “Lương Cảnh Vân năm đó ngươi thay hoàng thượng xử lý vụ án hạ độc trúng mấy mũi tên đã dùng một nửa tu vi để cứu ngươi trong ngôi miếu đổ nát”
“Lúc đó ngươi đã thề Thành hoàng lấy mạng cưới làm vợ tuyệt đối phụ bạc ngươi còn nhớ ”
Ngôi miếu đổ nát năm đó gió lùa tứ phía chỉ nửa cây nến còn cháy dở thân đầy máu
Lương Cảnh Vân nắm lấy tay mỉm : “Lấy mạng làm sính lễ lấy máu làm lễ phục cưới ly nô làm thê tử đời đời kiếp kiếp chia lìa”
“Nếu một ngày bội ước nhất định sẽ trời đánh móc tim móc phổi mà chết”
Sau đó đưa về kinh thành cả kinh thành đều biết phu nhân tướng quân xuất thân bí ẩn tướng quân nâng niu trong lòng bàn tay
Trong phủ nha hỏi khi nào thì tổ chức hôn lễ với Lương Cảnh Vân
Ta cũng biết liền chạy hỏi
Hắn lấy cớ mèo yêu hiếm nếu làm rầm rộ thì quá nguy hiểm cho
Lúc đó còn cảm kích Lương Cảnh Vân thương như
Bây giờ mới hiểu
Nguy hiểm gì chứ Bảo vệ gì chứ
Chỉ là con ly nô xứng làm phu nhân của tướng quân đại nhân mà thôi
Thấy gì liền dịu dàng dỗ dành: “Nàng ngoan ngoãn sẽ bảo bọn họ chiên cá vàng nhỏ cho nàng mỗi ngày ”
Như thể chỉ cần ăn một miếng cá vàng nhỏ sẽ quên hết mọi chuyện ngay lập tức
Thân giả hất tay trừng mắt
“Lương Cảnh Vân Lê Miên Miên là thú cưng để ngươi chán ghét thì đá thích thì ôm”
Lương Cảnh Vân mất hết kiên nhẫn vẻ mặt đầy bực bội: “Vậy nàng thế nào”
“Sau thế nào thì cần Lương tướng quân bận tâm”
Thân giả bỏ nhưng Lương Cảnh Vân túm lấy cánh tay
“Ta vốn động tay động chân với nàng nhưng nàng cứ chịu lời”
Hắn ấn thân giả xuống bàn bưng bát canh bên cạnh lên đổ cả bát canh miệng nàng sót một giọt
Bóng nhỏ nhắn vùng vẫy dữ dội
“Ngươi cho uống cái gì”