Ly Nô - Chương 1
Ta và tỷ tỷ là hai con mèo yêu nương tựa lẫn trong núi
Vì tu hành nên đã hẹn xuống núi tìm kiếm cơ duyên
Vì tham ăn cá chép trong Ngự Hoa Viên nên đã trượt chân rơi xuống nước
Trong lúc hoảng loạn tỷ tỷ đành biến thành hình để cứu
Ai ngờ Hoàng đế Tống Cẩn tình cờ đến Ngự Hoa Viên dạo
Chỉ một cái đã sắc phong tỷ làm Quý phi
Tu vi của kém cõi ướt sũng long khí của Hoàng đế áp chế đến mức dám dậy
Bị Đại tướng quân Lương Cảnh Vân ngang qua ôm lòng mang khỏi phủ trở thành phu nhân tướng quân rõ lai lịch của phủ tướng quân
Nửa đêm cởi bỏ y phục bước những bước chân mèo nhẹ nhàng nhảy lên mái nhà
Men theo tường của phủ tướng quân chạy dọc đường đến góc Tây Nam của bức tường cung điện đã hẹn
Trên đường gặp một con bướm lạc đường đuổi theo chơi một lúc
Đợi đến khi đến nơi tỷ tỷ Lê Tô Tô đã ngay ngay chỉnh chỉnh tường đang lười biếng liếm móng vuốt
“Sao đến muộn ”
Ta thở dài: “Đừng nhắc nữa Lương Cảnh Vân sắp hồi kinh ”
“Hơn nữa…”
Nói một nửa ngước mắt mặt tỷ tỷ do dự một chút vẫn
“Người báo tin rằng Lương Cảnh Vân từ Bắc Cảnh mang về một nữ tử đã xem bức chân dung giống hệt bức mà tỷ cho xem lần ”
Bức chân dung đó treo trong mật thất của Ngự Thư Phòng canh phòng nghiêm ngặt
Nghe khi Tống Cẩn làm con tin ở Bắc Cảnh bắt nạt nhiều nữ tử đó đã từng cứu mạng
Móng vuốt đang giơ lên của tỷ tỷ khựng ấn móng vuốt mềm mại lên tường bực bội cào hai cái
“Khi nào thì kinh”
Ta vẫy đuôi: “Nhanh nhất cũng ba ngày”
Tỷ tỷ cau mày ngẩng mắt : “Ta tranh giành nam nhân với nữ tử khác tộc ly miêu của chúng tiền lệ ”
Ta động đậy chóp tai chút tò mò: “Vậy ý của tỷ là”
“Ta ở đây nữa Xuống núi ba năm cứ nhốt trong cái nơi nhỏ bé ”
Hoàn phù hợp với bản tính yêu tự do của tộc ly miêu chúng
Ban đầu Tống Cẩn và Lương Cảnh Vân đối xử với chúng cũng bây giờ khác chắc cũng sẽ còn với chúng nữa
Ta gật đầu: “Tỷ sẽ đó đều tỷ”
Tỷ tỷ giơ móng vuốt xoa đầu
“Được ba ngày cứ thu dọn đồ khi gặp nữ tử đó thì chúng sẽ ”
Nói xong biết nghĩ đến cái gì móng vuốt đầu khựng
“Miên Miên lần sẽ vì ham chơi mà quên chứ”
Ta lập tức đỏ mặt nhanh chóng vẫy đuôi cố gắng giải thích cho
“Tuyệt đối sẽ ”
“Tin ”
Tỷ tỷ miễn cưỡng gật đầu: “Thôi nhất định đừng quên”
Nói xong tỷ tỷ dậy nhảy xuống tường cung điện chạy về điện của Quý phi
Còn trực tiếp theo mái nhà trở về theo đường cũ
Vào phòng ngủ cầm chìa khóa kho báu nhỏ của phủ tướng quân mà Lương Cảnh Vân đưa cho kho
“Cái tệ cái cũng cái đắt nhẹ thích hợp để mang …”
Liên tục chọn ba đêm liền ban ngày còn xử lý công việc trong phủ
Chậc chậc quả nhiên nên chạy nếu cứ tiếp tục ở đây đừng là một con mèo cần ngủ mười canh giờ một ngày
Cho dù là một con khỉ tràn đầy năng lượng cũng chịu nổi
May mà hôm nay Lương Cảnh Vân sẽ trở về
Ta dẫn mọi trong phủ cửa đón cũng đã hơn nửa năm gặp Lương Cảnh Vân thật cũng chút nhớ
Ta cất cao giọng vui vẻ gọi tên
“Lương Cảnh…”
ngay đó còn nghĩ như nữa
Lương Cảnh Vân xuống ngựa ánh mắt lướt qua một cái đó vén rèm kiệu
“An cô nương đã đến ”
Một bàn tay trắng nõn thon dài từ trong kiệu vươn tiếp theo là thân hình yếu ớt như liễu rủ cuối cùng là một khuôn mặt xinh động lòng
“Đa tạ Lương tướng quân”
Vừa thấy khuôn mặt dữ dằn của còn kinh hô một tiếng ngã ngửa lòng Lương Cảnh Vân
Lương Cảnh Vân đỡ lấy nàng quan tâm hỏi: “Có thương ”
An Dĩ Nhu lắc đầu một cái rụt rè cúi đầu: “Chỉ là nha chút hung dữ làm giật ”
Lương Cảnh Vân ngẩng đầu về phía thấy liền cau mày
Ngọn lửa trong lòng bùng lên ngay lập tức
“Lương Cảnh Vân Ngươi buông nàng cho ”
“Nàng mắng ai là nha ”
Suốt ba năm Lương Cảnh Vân luôn chiều chuộng luôn là bảo bối của là bảo vật mà ông trời ban tặng cho
Ba năm xuống núi tác oai tác quái trong phủ tướng quân bao giờ ai dám làm khó
Đây là lần đầu tiên dám mặt Lương Cảnh Vân cố ý mắng là nha
Ta tưởng Lương Cảnh Vân sẽ giúp nhưng chỉ cau mày một câu: “Miên Miên đừng làm loạn”
“Làm loạn Ta làm loạn”
Mọi trong phỉ đều ở cửa đã làm nữ chủ nhân ba năm rước cửa làm nhục
Mà Lương Cảnh Vân về phía nàng
“An cô nương đỡ nàng về nghỉ ngơi ”
Lương Cảnh Vân ân cần đưa tay An Dĩ Nhu đỏ mặt đáp ứng khi qua trong đáy mắt mang theo vẻ đắc ý
A a a a a
Tức chết mất
Không con ly miêu nào thể chịu đựng việc khác khiêu khích mặt
Ta đột nhiên đưa tay chặn mặt hai Lương Cảnh Vân tức giận trợn tròn mắt: “Lương Cảnh Vân hỏi ngươi còn là nữ chủ nhân của phủ ”
Ta chỉ tay An Dĩ Nhu từng chữ: “Ta cho phép nữ tử cửa”
Lương Cảnh Vân với ánh mắt phức tạp một lúc lâu mới một câu: “Lê Miên Miên đến nay vẫn thành hôn”
Trái tim lạnh một nửa như xương cá đâm cổ họng
Mắc kẹt trong cổ họng lên xuống khó chịu vô cùng
Mắt lập tức đỏ hoe: “Ngươi ngươi cưới ”
Vậy năm đó liều mạng cứu bái đường thành thân trong ngôi miếu đổ nát là cái gì
Đáy mắt Lương Cảnh Vân lóe lên tia đau lòng buông tay An Dĩ Nhu tiến lên một bước
Ta tưởng ôm ai ngờ ghé sát tai nhẹ nhàng một câu sấm sét: “Một con ly nô cũng làm chủ mẫu của phủ tướng quân ”
Toàn thân run lên như rơi hầm băng
Nhìn bóng lưng dìu An Dĩ Nhu rời tức đến nghẹn lời
Ta hậm hực trở về phòng nghĩ đến Lương Cảnh Vân đang ôm mỹ nhân trong lòng chắc cũng chẳng nhớ đến cũ là
Ta biến đổi hình dạng nhảy lên tường vượt qua cung điện
Tìm mãi thấy bóng dáng tỷ tỷ ngược thấy mấy cung nữ bước chân vội vã ở cửa Ngự Thư Phòng
Chẳng lẽ… ở trong Ngự Thư Phòng
Ta lặng lẽ lẻn đến cửa sổ Ngự Thư Phòng leo lên cây bên trong quả nhiên ở đây
Tỷ tỷ đang bên cạnh bức tường phía bàn cửa mật thất mở toang
Tỷ cầm bức chân dung nước mắt như mưa
“Nàng là ai”
Tống Cẩn im tại chỗ nắm chặt tay: “Cho dù nàng xé nó thì Nàng đã trở về kinh thành bức chân dung đã sớm còn ý nghĩa nữa”
Sắc mặt tỷ tỷ trắng bệch vẫn cố chấp hỏi một câu: “Ta chỉ hỏi ngươi một câu ba năm ân sủng ngươi một khắc nào là thật lòng với ”
Tống Cẩn lướt qua khuôn mặt tỷ tỷ cuối cùng lạnh lùng : “Chưa từng”
Tên khốn nạn
Trước đây đối với tỷ tỷ hết mực yêu chiều tỷ tỷ thích lụa Tây Vực là màu sắc tươi sáng Tống Cẩn liền vung tiền như nước treo đầy tường cho tỷ
Mặc dù đó đều tỷ tỷ mài móng vuốt lên nhưng Tống Cẩn biết chỉ khen tỷ tỷ: “Tô Tô cào thấy còn hơn lúc ban đầu nhiều”
Lời đó đến cả cũng thấy áy náy
Tỷ tỷ thích bộ lông mềm mại Tống Cẩn liền mở kho riêng cho tỷ tỷ tha hồ lựa chọn
Thậm chí còn dùng bộ lông của những con thú săn trong những chuyến săn khi đăng cơ để may thành thảm lông bộ lông màu xám tươi sáng đó thể trải kín cả tẩm cung của Quý phi
Vậy mà bây giờ thậm chí còn gặp nữ nhân An Dĩ Nhu đã thay đổi thái độ với tỷ tỷ
Tên cặn bã
Tỷ tỷ cung nhân đưa về cung Tống Cẩn tại chỗ lâu đáy mắt đau đớn
Chậc thâm tình muộn màng dành cho chó xem… Phi phi phi chó cũng chẳng thèm xem
Đừng là tỷ tỷ đến cả cũng tức chết
Cộng cả phần của nữa tức gấp đôi
Nhảy xuống cây trở về Lương phủ quả nhiên Lương Cảnh Vân chẳng đến thăm lấy một lần
Ta chỉ thể chuyển hóa tức giận thành động lực điên cuồng nhét vàng bạc châu báu bọc
Bán hết chỗ đủ cho ly miêu núi của chúng ăn cá khô cả đời…
Nghĩ đến một nửa chợt nhớ núi đã còn tộc ly miêu cũng chỉ còn hai tỷ chúng
Lại đến nửa đêm