Lòng Người Khó Dò - Chương 3
07
Kiếp dùng Cam Cam để ép dò đường là ý của Phó Nhã Con gái càng lóc cô càng nhếch mép
Rõ ràng là Trương Trì tiếp cận vì tiền mà Phó Nhã hận thấu x//ương như thể chính là c//ướp mất Trương Trì của cô
Lần đến lượt xem kịch
Được đồng ý Trương Trì bảo chuyện
Tôi vui vẻ nhận vai “kẻ ” bước tới bên Phó Nhã và thẳng: “Trương Trì bảo chị dò đường”
Kiếp cô cũng với y hệt như
Tôi chỉ nghĩ rằng cô dò đường nhưng mượn danh Trương Trì
Thấy hoài nghi chạy xác nhận với Trương Trì nhưng cũng về phía cô
Phản ứng của Phó Nhã giống hệt như kiếp
Cô như kẻ ngốc: “Trương Trì Làm gì chuyện đó”
Nói xong cô lớn tiếng gọi Trương Trì: “Cô bảo dò đường”
Trong giọng của Phó Nhã mang chút ý nũng nịu Trương Trì “phân xử công bằng” Không ngờ đẩy thế khó sắc mặt Trương Trì tối sầm
đến nước cũng cần giấu giếm lạnh lùng : “Vậy thì mau ”
Phó Nhã thể tin nổi: “Anh cái gì”
“Tôi …” Trương Trì nhấn từng chữ: “Vậy thì mau dò đường”
“Anh đ//iên ”
Phó Nhã ngờ Trương Trì thản nhiên bảo cô chỗ chet nhất thời thể chấp nhận
“Anh biết là thể mất m//ạng ”
Đến lúc Trương Trì cũng giả vờ nữa lạnh lùng đáp: “Chính vì mới cần cô dò đường”
Phó Nhã cuối cùng cũng hiểu rằng Trương Trì đang nghiêm túc Cô hoảng loạn: “Tôi ”
Nói Phó Nhã vô thức về phía con trai Không giống như kiếp cô vẫn còn một thể về phía đó là con trai cô – Trương Thần An
Đáng tiếc thay Trương Thần An vốn đã chiều hư chẳng quan tâm đến sống chet của mẹ
Với nó sống sót là điều quan trọng nhất Mà để sống sót nó thể đối đầu với
Vậy nên dò đường đương nhiên là Phó Nhã
Nhận đang đơn độc Phó Nhã hoảng sợ Tôi lên tiếng đe dọa: “Nếu chị dò đường thì dù đến trung tâm trú ẩn cũng cho con trai chị ”
Phó Nhã là sẵn sàng hy sinh vì con trai huống hồ con trai cô mới rũ bỏ cô
Vậy nên cô chẳng hề sợ hãi mỉm khinh bỉ: “Nó sống chet chẳng liên quan đến Ai thì ”
Tôi biết rằng việc đe dọa Phó Nhã là vô ích
Tôi cố tình chỉ để khi cô thất vọng về con trai con trai cô cũng thất vọng về cô
Trương Thần An đang chơi game bên cạnh cuối cùng cũng sang với vẻ mặt đầy chán ghét đối với mẹ ruột của
Lúc Lý Vãn Hạ cuối cùng cũng lết xuống xe liếc mắt bà Phó Nhã theo ánh mắt của sang đột nhiên hét lên: “Hãy để bà ”
08
Vừa tiếng động gây lớn Lý Vãn Hạ rõ mồn một Vì khi Phó Nhã chỉ tay về phía bà bảo bà dò đường sắc mặt bà lập tức biến đổi
Bà cũng hiểu rằng với tình trạng của chỉ thể là gánh nặng cho mọi là thích hợp nhất để dò đường
“Trương Trì”
Sự lạnh lùng của con trai khiến Lý Vãn Hạ còn chút hy vọng nào gần như
“Mẹ xin con…”
“À…” Tôi ngắt lời Lý Vãn Hạ cúi xuống kỹ cây cầu: “Không cần dò đường sẽ nguy hiểm gì”
Chỉ thấy bên lối hẹp vẻ như chực chờ sụp đổ là những thanh thép gia cố Vì góc độ khó quan sát nên khó phát hiện chúng
“Vậy thì đừng chậm trễ nữa mau qua ”
Dòng băng đã phát hiện từ 50 năm và trung tâm trú ẩn đủ vật tư Vậy nên chỉ mang một ba lô lưng
Sau đó dùng dây đeo đã chuẩn sẵn để cột chặt con gái ngực định sẽ
Trương Trì giữ : “Vẫn nên tìm ai đó dò đường thì hơn”
Nếu chet sẽ thể trung tâm trú ẩn Phó Nhã tưởng rằng lo cho mắt đỏ hoe vì tức giận
khi đe dọa cô dám kiêu ngạo như chỉ thể nghiến răng mà dám gì
“Không ” Tôi với Trương Trì: “Em làm bên kỹ thuật xây dựng loại cấu trúc đơn giản sẽ vấn đề gì”
Nghe an tâm hơn dặn dò: “Vẫn nên cẩn thận một chút”
Tôi gật đầu hạ thấp trọng tâm dùng cả tay chân nhanh chóng đưa con gái qua phía bên Tính cả lần đã qua nơi ba lần
Kiếp họ bắt dò đường lần đầu đó bắt lấy đồ lần thứ hai
Lần thứ ba tự nhiên là quen thuộc
Tôi bên vẫy tay với mọi bên : “Không qua đây nhanh ”
Trương Trì gật đầu xe lấy đồ dùng cá nhân Phó Nhã mở cốp xe bắt đầu sắp xếp hành lý Cả hai đều phớt lờ ánh mắt cầu xin của Lý Vãn Hạ
Tôi chằm chằm nét mặt của bà thấy nó trở nên đầy oán hận định khi bà chet sẽ tận dụng bà thêm lần nữa
“Tốt nhất các nên cột hai với như nếu một gặp vấn đề còn thể giúp đỡ”
Lời suýt khiến Lý Vãn Hạ bật bà tưởng rằng cuối cùng cũng mềm lòng là vì lo cho bà
ngờ chỉ một thoáng Trương Trì và Trương Thần An đã nhanh chóng lên hai bên lối hẹp
Chỉ còn Phó Nhã vẫn sắp xếp xong đồ cho con trai Đến khi cô nhận thì cha con Trương Trì đã sắp đến đầu bên
“Bác… cháu còn mang đồ thể đưa bác cùng”
Mọi đều biết rằng Lý Vãn Hạ sẽ thể đến trung tâm trú ẩn ai là tuyên án “tử” cho bà
Phó Nhã vội vàng kéo khóa túi bước nhanh lên lối hẹp Lý Vãn Hạ biết cô là hy vọng cuối cùng của
Trước ngưỡng cửa sinh tử bà còn để ý đến cơn đau nữa cuống cuồng chạy về phía Phó Nhã
09
Tim đập thình thịch như tiếng trống Lý Vãn Hạ sắp chet Bước đầu tiên trong kế hoạch trả thù sắp thành
Chỉ thấy Lý Vãn Hạ trong khoảnh khắc Phó Nhã bước lên lối hẹp đã nắm chặt vạt áo của cô
Phó Nhã vùng nhưng vì đường gập ghềnh vững nên ngã xuống
Cả hai cùng hét lên con gái nhỏ chứng kiến cảnh nên mở tai cho con che mắt con và bước xa một chút
Tiếp theo là hai tiếng hét th//ảm thiết hơn Tôi tay nhưng vẫn khỏi thở gấp mồ hôi lạnh chảy ròng ròng
“Cứu cứu ”
Giọng yếu ớt vang lên khuếch đại qua tiếng vọng gầm cầu giống như tiếng gọi hồn của ma nữ Tôi nhịn đầu thấy nửa thân của Phó Nhã lơ lửng
Nếu một chân của cô mắc lỗ hổng lối hẹp lẽ cô đã rơi xuống và chet như Lý Vãn Hạ
Trương Trì và Trương Thần An xa lưng dường như ý định giúp đỡ
Để di chuyển an lối hẹp mà xảy bất kỳ sự cố nào bắt buộc dùng cả tứ chi để giúp Phó Nhã kéo chân thì nâng trọng tâm lên điều khiến họ dám liều lĩnh
Chiếc ba lô đang đeo vai hiểu mắc cổ của Phó Nhã cô ngửa mặt đó hoảng sợ quẫy đạp
Đây chính là hậu quả của việc cô xúi giục Trương Trì dùng Cam Cam để uy hiếp Tuy nhiên thế thì chắc chắn cô sẽ chet
Vì giả vờ làm lớn tiếng hét lên: “Có thứ gì đó mắc cổ chị đấy”
Tôi lặp nhiều lần cuối cùng Phó Nhã trong cơn hoảng loạn cũng thấy Có lẽ cô nghĩ rằng thứ siết chặt cổ là tay của Lý Vãn Hạ nhưng khi nhận chỉ là dây của chiếc ba lô sắc mặt cô liền khá hơn
Sau khi bình tĩnh cô đã tự xoay sở và cuối cùng cũng đến chỗ chúng
“Chị Phó chị chứ”
Sự giả dối của làm nổi bật sự lạnh lùng của hai Cô bước đến mặt Trương Trì dồn hết sức tát một cái:
“Trương Trì Anh là con ”
Trương Trì lập tức phản đòn tát một cái: “Cô đã hại chet mẹ Còn mặt mũi nào mà đánh ”
Anh biểu lộ chút đau buồn nào chỉ lấy cái chết của mẹ làm cái cớ che giấu sự ích kỷ của
Phó Nhã đánh lệch cả mặt lúc mới sực nhớ Lý Vãn Hạ đã chet Cô chút áy náy sang đánh con trai : “Mẹ suýt chet đó Con đến cứu mẹ”
Trương Thần An hề cảm thấy áy náy: “Nếu do mẹ lề mề thành thế ”
Nhìn con trai như sắc mặt Phó Nhã trở nên xám xịt: “Đồ vô ơn Mẹ làm chẳng vì thu dọn đồ cho con ”
“Con bảo mẹ thu dọn”
Kiếp họ hành hạ cho đến chet Họ đã chuẩn tâm lý lâu cho những việc làm
Lần dù biết rằng Lý Vãn Hạ thể cùng chúng nhưng việc bỏ rơi và tận mắt bà chet vẫn là hai điều khác biệt
Trong lòng mỗi hẳn đều đang chịu sự dày vò
Tôi vui sướng khi thấy vẻ chet lặng của họ đeo ba lô lên và giục họ đến ngôi làng phía
Đó là nơi duy nhất chúng thể dừng chân khi trời tối