Lòng Lang Dạ Sói - Chương 2
5
Ngày thứ hai đưa Giang Trần đến y quán tự đến lớp học
Giang Vinh thấy đến lập tức chạy tới với khuôn mặt đầy ngạc nhiên : “Phu nhân đến phu nhân uống nước ”
Ta mặt trầm như nước thản nhiên : “Các ngươi gần đây đã đánh ”
Giang Vinh ngẩn nụ mặt bớt hai phần
hẳn là sớm chuẩn lý do thoái thác lập tức cao giọng : “Giang Trần lúc thi đã gian lận phẩm hạnh đoan chính làm mất hết thể diện của Hầu phủ chúng mới dẫn đến giáo huấn ”
Ta nhíu mày: “Ngươi tận mắt thấy gian lận”
Giang Vinh đúng lý hợp tình : “Đương nhiên Không tin phu nhân cứ hỏi ”
Ta lên tiếng xoay rời Giang Vinh cảm thấy thuyết phục ở phía hét lên: “Phu nhân khi xác nhận với xong nên khen thưởng Vinh nhi ”
Khóe miệng nở nụ lạnh nhẹ giọng : “Cái đương nhiên”
Như Giang Vinh đến chỗ trong lớp học Lão phu tử râu bạc một cách nghiêm túc : “Giang Trần đích xác lúc thi cố gắng lén khác…”
Ta ngăn : “Giang Vinh cho ngươi bao nhiêu bạc”
Phu tử ngẩn há miệng gì
Kiếp tất cả hạ nhân xung quanh đều những lời về Giang Vinh khiến thật sự cho rằng là một thiếu niên phẩm hạnh thuần lương
Sau mới biết những hạ nhân đều nhận bạc của Giang Vinh dặn dò tỉ mỉ
Ta cởi vòng vàng cổ tay vỗ lên bàn: “Phu tử dạy học nuôi thật sự là vất vả một chút tâm ý bằng kính ý”
Phu tử cầm lấy vòng tay lắc lắc mặt mày hớn hở: “Phu nhân tay thật rộng rãi gì phân phó cứ với lão thân”
Ta giương môi : “Ta nào gì đặc biệt dặn dò đơn giản là biết tình hình chân thật trong lớp học”
Ta nhấn mạnh hai chữ “chân thật” lão già râu bạc là thông minh há thể rõ
Hắn nhận lấy vòng tay thẳng thắn : “Giang Trần đúng là lúc thi đã qua khác nhưng chỉ vài lần ngắn ngủi đại khái là xem khác đến chứ chằm chằm hồi lâu”
Nói cách khác Giang Trần hề gian lận
Sự tiến bộ của đều là do nỗ lực học tập
Ngược là Giang Vinh gần đây văn phong thay đổi tiến bộ ngờ Trong lòng tự dưng dâng lên một dự cảm
“Có thể cho xem bài thi của Giang Vinh ”
Phu tử đem bài thi của Giang Vinh tới Ta lướt qua cả đều lạnh
Bài văn của Giang Vinh giống hệt bài của một vị cử nhân họ Tô kiếp
vấn đề là dựa theo dòng thời gian kiếp cử nhân họ Tô ở trong điện ba năm mới thể xuống văn
Tay run rẩy gần như cầm vững bài thi Chỉ một khả năng
Giang Vinh cũng sống
6
Sau khi xác định chuyện cảm thấy như rơi hầm băng Giang Vinh đời miệng lưỡi ngọt ngào tâm tư thâm trầm
Hôm nay mang theo kinh nghiệm và ký ức kiếp chỉ thể lợi hại hơn nhiều
Chỉ một điều là hiện tại biết cũng sống nếu như biết thì đã cố cứu vãn đường sống nhiều lần chạy tới mặt tranh sủng
Suy nghĩ thông suốt tặng thêm chút ngân lượng cho phu tử làm phí bịt miệng đó trở về viện của
Lại phát hiện Giang Vinh đang ở ngoài viện chờ
“Phu nhân sự thật ” – Hắn ngước khuôn mặt tươi lên về phía lộ hai cái lúm đồng tiền thật sâu: “Có nên thưởng cho ”
Ta chậm rãi nở nụ : “Đương nhiên là nên thưởng”
Ta gọi thị nữ thân cận mang bạc tới thưởng cho Giang Vinh
Giang Vinh bạc vô cùng thất vọng: “Ta cần bạc chỉ giống như Giang Trần thể phu nhân đích thân dạy dỗ”
Ta cũng tiếp lời chỉ : “Phu tử cho xem văn chương của ngươi”
Ta thấy rõ ràng sâu trong ánh mắt Giang Vinh hung hăng biến đổi
Hắn hỏi : “Phu nhân cảm thấy như thế nào”
Đây là thăm dò Hành vi ở kiếp của nhận nuôi Giang Vinh đã khiến hoài nghi đang thử xem sống
“Văn chương nổi bật khiến kinh diễm”
Ta tán thưởng từ tận đáy lòng: “Rất khó tưởng tượng văn chương thành thục như xuất phát từ tay một thiếu niên mười hai tuổi”
Giang Vinh nở nụ vai và cổ cũng thả lỏng theo Hắn rốt cục đã xác nhận sống
“Vậy phu nhân thể cùng sách ……”
Ta lắc đầu: “Học tập của ngươi đã đủ hiện tại nhiều sách hơn nữa cũng đề cao gì bằng ngoài chơi một chút chờ ngươi triều làm quan thành gia lập nghiệp sẽ còn cuộc sống thoải mái như nữa ”
Ta nhận lấy bạc trong tay thị nữ nhét trong tay Giang Vinh: “Đi chơi bạc đủ thì tới với sẽ cho ngươi”
Giang Vinh nháy mắt mấy cái hiển nhiên là động tâm Xoay lạnh
Tính tình Giang Vinh quá hiểu rõ
Bản tính ham chơi của lớn lúc học căn bản thể yên lúc làm bài tập đều do tự quan sát mới thể phạm sai
Nhất là hiện tại tự cho đã sống bàn tay vàng đối phó với những thứ cơ bản như học tập sẽ thành vấn đề thì càng lơ là chăm chú sách
Vinh ca nhi của kiếp ngươi cảm thấy giúp ngươi tiến bộ là hại ngươi Vậy thì chơi
Chuyện bài tập là ngược dòng nước tiến thì lùi
Chờ đến ngày ngươi hối hận cũng đã còn kịp
……
Đương nhiên thể xem thường Giang Vinh vì để cho còn tâm ý đề phòng đêm đó hung hăng giáo huấn Giang Trần “gian lận”
Tiếng roi vang lên trong phòng cả viện đều thấy
“Ta cho ngươi gian lận Nếu lần sẽ đưa ngươi đến Bắc Mạc sung quân”
Trong phòng Giang Trần cầm roi quất gối đầu nhỏ giọng : “Phu nhân cẩn thận đau tay nếu đánh thay ”
Ta đúng là chút đau tay vì thế giao roi cho Giang Trần Hắn một bên cầm roi tiếp tục quất gối đầu một bên lớn giọng cầu xin tha thứ: “Phu nhân oan”
Sau đó dùng giọng điệu ấm ức lóc: “Ta dám nữa Phu nhân tha cho lần ”
Tiểu tử bình thường vô thanh vô tức nhưng diễn kịch cũng giống
……
Sau khi diễn kịch xong và Giang Trần cùng ăn điểm tâm
“Phu nhân đây là diễn cho Giang Vinh xem”
“Không chỉ riêng là diễn cho những đứa nhỏ họ Giang khác xem”
Ta ăn bánh táo nhàn nhã : “Con dù cũng con ruột Hầu gia hôm nay đột nhiên thế khó tránh khỏi việc những đứa nhỏ khác ghen tị mặc dù Giang Vinh về cũng sẽ khác gây trở ngại cho con”
“Cho nên bằng để cho bọn họ cảm thấy nhận nuôi cũng chuyện hãy phát triển tiền đồ trong im lặng”
Ánh mắt Giang Trần khẽ động Ta thấy vẫn ăn đẩy đĩa bánh táo về phía :
“Ăn ”
Mặt lộ vẻ khó xử: “Ta thích ăn ngọt”
“Như ” Ta : “Một cũng ăn hết là con cầm phân phát cho nha và gã sai vặt ”
Giang Trần đáp lời bưng chén đĩa ngoài
Trên đường gặp gã sai vặt gã sai vặt thốt lên : “Ơ đây là bánh táo phu nhân tự xuống bếp làm ”
Giang Trần trầm mặc đó chắc chắn mở miệng: “Không phu nhân bảo mang về ăn”
Nói xong bưng đĩa ném cho gã sai vặt một bóng lưng khiến đoán
7
Sau khi chuyện đánh Giang Trần truyền khắp Hầu phủ Giang Vinh hiển nhiên là càng đắc ý
Hắn hoành hành ngang ngược trong lớp học cho dù học phu tử cũng mặc kệ
Vì thế bản chất ham chơi đè nén của Giang Vinh kiếp đã kích thích bộc lộ lớn kết giao vô số cẩu bằng hữu ở bên ngoài dạo thanh lâu uống rượu hoa
Người đều bộ dáng phong lưu phóng đãng của mười phần là di truyền từ cha Giang Phong
Tin tức truyền đến chỗ nhàn nhạt thay Giang Vinh: “Vinh nhi thông minh học thì cũng nhất bằng chơi nhiều một chút”
Quay đầu tiếp tục dạy Giang Trần học tập chăm chỉ
……
Nửa tháng trở về sân đã thấy dẫn một cô nương ở nơi đó
Cô nương ước chừng mười ba mười bốn tuổi buông tay ở nơi đó bộ dáng ngược xinh
“Phu nhân thấy trong phủ đủ vặn đường gặp nha bán ch ôn cha nên đã dùng bạc phu nhân thưởng để mua nàng”
Giang Vinh lấy lòng : “Thứ nhất cũng coi như làm việc thiện thứ hai nàng là một lanh lợi nhất định thể hầu hạ phu nhân”
Nha quả thật thông minh lập tức tiếp lời: “Nguyệt Mai sống là của phu nhân chet là quỷ của phu nhân”
Nguyệt Mai Móng tay của c ắm sâu lòng bàn tay
Ta lạnh lùng sang mặt trái xoan mắt hạnh hoa khôi thanh lâu diễu võ dương oai kiếp ở mặt thì là ai
Chỉ là lúc nàng còn phong tình vạn chủng vẫn còn là một tiểu cô nương Ta hiểu
Cái gì mà bán thân ch ôn cha Cùng lắm là một câu chuyện bịa dễ khiến tin mà thôi
Nguyệt Mai là Giang Vinh chuộc từ thanh lâu Nguyệt Mai mười ba tuổi bán thanh lâu mười sáu tuổi trở thành hoa khôi
Hiện tại giá trị con còn cao chuộc thân cần tốn quá nhiều bạc
Cho nên Giang Vinh sớm chuộc nàng thứ nhất chuộc sớm thể tiết kiệm bạc thứ hai thể ở chung với nàng trong phủ thứ ba còn thể cài tai mắt ở bên cạnh
Nhất tiễn đa điêu Giang Vinh thật sự là thể khinh thường
Nhớ năm đó “Tam thập lục kế” là dạy hiện giờ chơi trò lừa gạt liền chơi trò tương kế tựu kế
Vì thế tủm tỉm sờ tay Nguyệt Mai: “ là một cô nương thông minh đã như ngươi theo bên cạnh ”