Lòng Đa Nghi Của Đế Vương - Chương 5: Ngoại Truyện
24
Lý Tu Lâm hôn mê suốt sáu ngày
Đến khi tỉnh mới biết đã Nguyên Băng Tiêu chơi một vố cuối cùng
Gì mà sổ tay gì mà Tẩy Tinh lâu tất cả đều là giả
Hóa chỉ cần thứ đó nàng thể về nhà
Vậy thì lời yêu thương nàng hôm qua cũng là giả Liệu cả chút tình cảm ấm áp… cũng
Lý Tu Lâm điện Phượng Loan trống trải chút mơ hồ nghĩ
Đột nhiên phát hiện loại độc hung ác
Tuy chết nhưng đau đến mức rơi nước mắt
dù biết là A Tiêu hạ độc vẫn thể giận nổi
Có lẽ là vì thời gian gần đây thực sự giống với thời gian đây của họ
Trước đây ư
Tầm của Lý Tu Lâm chút mơ hồ ho dữ dội điên cuồng tìm kiếm dấu vết cuối cùng của A Tiêu
ngoài ngôi mộ y quan của Nguyên gia còn gì khác
Thiếu niên và thiếu nữ bên ngoài sân lệnh đến cứ im lặng gì
Nói cũng buồn
Rõ ràng là con và phụ nữ yêu nhất sinh nhưng đứa nào giống quan hệ với cũng giống như mẫu hậu của chúng
Tiểu nữ nhi chán ghét thể hiện rõ ràng mặt
Trưởng tử cũng giống như quân thần đối với chút tình cảm gia đình nào dù làm thế nào cũng thể khiến chúng ấm lòng
Lý Tu Lâm khuôn mặt của chúng giữa đôi mày đôi mắt là bóng dáng của Nguyên Băng Tiêu
—— Hắn sắp nỗi nhớ nhung dâng trào trong lòng hành hạ đến phát điên
Hiện giờ dân gian đồn ầm lên điên cuồng nhập ma còn bảo sớm nhường ngôi cho thái tử Lý Nguyên Chiêu biết
Có lẽ đằng chuyện còn sự thúc đẩy của thái tử
Rõ ràng chúng và Nguyên Băng Tiêu là một giuộc Nguyên Băng Tiêu mạng còn đứa con trai ruột thì báo thù cho mẹ đoạt lấy giang sơn ít ỏi của
thì
Hắn giết nhà Nguyên gia là thật nhưng đã thực hiện lời hứa cho nàng ngôi vị hoàng hậu
Đến nỗi cãi giận dỗi với nàng cũng chỉ là nàng để tâm đến nhiều hơn một chút…
Khoan đã
Sắc mặt Lý Tu Lâm đột nhiên trở nên u ám khiến vết sẹo mới mặt cũng trở nên vô cùng đáng sợ
“Nàng nhất định đã để lời nhắn gì đó cho trẫm”
Lý Minh Nguyệt cụp mắt tiến lên một bước lấy từ trong ngực một tờ giấy gấp lặng lẽ đưa cho
Lý Tu Lâm kích động đến mức sắp mất kiểm soát
Hắn xông điện Phượng Loan tìm nửa cây nến run rẩy châm lửa
Hắn biết mà A Tiêu mềm lòng như nhất định sẽ tha thứ cho
Dù thì họ cũng là vợ chồng từ thời niên thiếu cùng trải qua cả cuộc đời đến cuối cùng làm còn thể thù hận gì
Nàng sẽ gì đây
Ăn no mặc ấm chăm sóc cho bản thân
Không nàng cả cuộc đời của dù thế nào cũng chỉ là sống qua ngày
—— Lý Tu Lâm nước mắt nhạt nhòa mở tờ giấy
Trên đó dùng bút nhỏ vài chữ to rồng bay phượng múa lực xuyên qua mặt giấy:
“Sao ngươi vẫn chết Thằng ngốc cút ”
-HẾT-