Lòng Đa Nghi Của Đế Vương - Chương 4
22
Chạng vạng tối
Dưỡng Tâm điện đèn đuốc sáng trưng trong mơ hồ còn xen lẫn tiếng của phụ nữ
Mà Phượng Loan điện cũng sáng đèn nhưng ai để ý
Bởi vì lúc sự chú ý của tất cả các cung nhân đều đổ dồn Lý Tu Lâm trúng độc ai để ý đến nơi
Hoàng hậu ngốc nghếch mắc “Chứng ly hồn” trong miệng mọi đang ở trong mật thất hướng về ba ngôi mộ y quan trống rỗng mà dập đầu ba cái
Nàng trông vô cùng tỉnh táo hề chút “Ngốc nghếch điên rồ” như lời đồn
Không chỉ như thế
Nương vẩy rượu nóng lên những ngôi mộ đó tựa đầu bia mộ của họ nhỏ giọng lẩm bẩm điều gì đó
——Đây là bia mộ mà nương đã lén lập cho Nguyên gia cách đây vài năm
Vào những ngày lễ tết nàng đều đích thân đến đây để cúng bái
Hoàn thành tất cả những việc nương dậy nắm tay ngoài
Bởi vì nương căn bản mất trí nhớ
Không chỉ ngay cả “Địa điểm xuyên ” mà bà đề cập trong cuốn sổ tay đó
Cũng là giả
Căn bản cần cái gì mà thiên thời địa lợi nhân hòa cả
Từ đầu đến cuối chỉ cần thể lấy ba lô là bà thể về nhà
Nương cố tình tìm kiếm phương pháp về nhà sai lầm mặt mọi đồng thời ngừng ghi chép chính là vì bà hiểu rõ tính đa nghi của Lý Tu Lâm nhất định sẽ lén tìm thấy cuốn sổ tay
Nương làm là để đánh lạc hướng Lý Tu Lâm khiến ông mất cảnh giác trả chiếc ba lô đó
Sự thật chứng minh nương đã làm
Nàng đã lừa tất cả những đã cuốn sổ tay đó tự cuộc đặt cược tất cả
Chỉ là nương ngờ cữu cữu đột ngột xuất hiện theo cách thảm khốc như nhưng cũng vô tình giúp bà thành
Có lẽ… để nương về nhà cũng là nguyện vọng của cữu cữu
“Cho nên nương cho con ăn những món ăn đó là vì đã sớm lấy trộm thuốc của con”
Ta bừng tỉnh đại ngộ
Nương gật đầu
“Đêm đó khi con quỳ xuống hỏi Lý Tu Lâm ba lô ở đều đổ mồ hôi thay con ”
“Con tưởng con giúp Đồ ngốc”
Nàng dùng sức ôm chặt lấy
Ta thấy một chút giọng mũi
“Tiểu Minh Nguyệt đừng vì mà gánh chịu tội như Nếu con vì mà giết thì cả đời sẽ bao giờ tha thứ cho chính ”
“Người trả giá cho Lý Tu Lâm là ”
“ thật buồn luôn giết Lý Tu Lâm ngờ chỉ lần là vô tình thành công”
“Hắn tự cho là si tình nhưng hậu cung nạp hết đến khác giờ đây chết vì thuốc độc do chính phụ nữ của chế tạo quả thật là thiên đạo luân hồi”
Bà giễu cợt
“Hà Thục Phi chính là ‘Độc sư tuyệt mệnh’ mặc dù chỉ ăn nửa viên thuốc nhưng Lý Tu Lâm may mắn chết thì cũng tuyệt đối sẽ để di chứng”
“Hắn nợ Nguyên gia thể để trả một cách dễ dàng như Như thể tra tấn thật trong quãng đời còn cho dù ở thế giới khác chỉ sợ mơ cũng sẽ tỉnh”
Thế giới khác
Nói như thể sắp chết
câu cũng nhắc nhở lẽ đã sắp đến lúc chia tay
Ta giả vờ thoải mái trang phục hiện tại của nương khen ngợi:
“Hóa đây là quần áo mà nữ tử ở thế giới khác mặc trông thật gọn gàng mẹ thật ”
“ Ở thời đại đó phụ nữ thể sách làm thương gia… Mặc dù vẫn còn một chặng đường dài phía nhưng so với nơi thì đã quá nhiều”
“Tiểu Minh Nguyệt nếu thể nương thật đưa các con xem thế giới đó”
Nàng dứt lời chúng hẹn mà cùng im lặng
Bởi vì điều đó là thể
Thiết chứa tín hiệu của nương chỉ thể chứa một của thời đại khác và ca ca thuộc về nơi đó thể cùng bà về nhà
Chúng sẽ gặp nương và thời đại mà bà nhắc đến
Lần chia tay chính là lời từ biệt mãi mãi
“Nương”
“Sau khi trở về ở thế giới khác còn những đứa trẻ khác ”
Ta cúi đầu giấu chặt nắm đấm đang nắm chặt lưng
“Có thể… đừng quên và ca ca ”
Nương đỏ hoe mắt
Phía đột nhiên truyền đến tiếng động lớn
—— Là cửa viện đập vỡ
23 Kết cục
A thở hổn hển ở cửa trông như đã chạy một mạch đến đây
Có ám vệ của thái tử lặng lẽ nhảy xuống mái hiên canh giữ nơi
Chỉ thấy ca ca mặc áo bào sải bước tiến bình tĩnh phân tích tình hình hiện tại
Mặc dù biết chắc chắn là đến để từ biệt nương tử tế
“Phụ hoàng mới tỉnh nhưng vẫn giải độc Ta tự ý gỡ lệnh cấm túc của Tiêu tần lúc nàng đang lóc ở Dưỡng Tâm điện Có nàng kéo dài thời gian ở đó hẳn sẽ ai để ý đến nơi nương thể yên tâm”
A hành động lớn mật như nếu phụ hoàng tỉnh chắc chắn sẽ trách phạt Có lẽ còn đổi luôn những ám vệ thân tín bên cạnh càng thêm đề phòng
dù chúng vẫn để nương về nhà
“Thi thể của cữu cữu thế nào ”
Nương lo lắng hỏi
“Nương yên tâm khi con sẽ chôn cất cữu cữu và a công… ở chung một chỗ”
Nàng nhịn nữa ôm chúng lòng nghẹn ngào :
“A Chiêu và Tiểu Minh Nguyệt của là bảo bối nhất đời thể quên các con ”
“Các con cũng đừng quên mẹ”
“Trời ạ thể mang các con chứ tức chết hu hu hu…”
Ta nhưng nước mắt cứ chảy dài
“Tiểu Minh Nguyệt đừng ham mát mùa hè càng chân trần chạy khắp điện…”
“Ta đã chuẩn quà sinh nhật hàng năm cho các con nhưng thời gian đủ chỉ chuẩn đến năm hai mươi sáu tuổi của các con nhớ hàng năm cầm tờ giấy tìm quà của …”
Nương sưng cả mắt dặn dò chúng từng li từng tí
Nói một hồi lâu nàng nghiêm túc ca ca
“A Chiêu cả đời hối hận nhất chính là xuyên đến thời đại quen biết phụ hoàng của con”
“Nếu con gặp cô gái thích thì chịu trách nhiệm với lời hứa của bất kể xảy chuyện gì đã xác định thì đừng bao giờ buông tay cô ”
“Con nhớ lời đừng giống như ”
Ta thấy mắt ca ca hình như đỏ lên
vẫn thẳng khẽ gật đầu cũng biết đã mấy phần
Nương dừng một chút lấy một tờ giấy gấp
“Ta dây dưa với Lý Tu Lâm lâu như thật sự buồn nôn”
“Nếu may mắn sống sót hỏi các con để lời nhắn gì thì các con hãy đưa cái cho ”
Nàng vội vàng bổ sung thêm một câu:
“Trẻ con xem ”
Ta nín mỉm
Cuối cùng nương cũng thẳng chỉnh trang phục
Nàng thiết chứa tín hiệu trong tay hồi lâu chúng thật sâu xoay núm vặn
—— Nàng từ từ tan biến trong một luồng sáng
biết nàng nhất định cũng đang trong cuộc đời mới mẻ vô bờ bến