Lòng Đa Nghi Của Đế Vương - Chương 3
14
Ngày thái tử Lý Nguyên Chiêu trở về triều tin tức truyền khắp triều chính
Cung yến bắt đầu
Nương mặc áo choàng lông hồ ly thượng hạng sắc mặt hồng hào còn vẻ tiều tụy như khi ca ca sắp rời cung
Còn Lý Tu Lâm bên cạnh nương trong mắt tràn đầy sự yêu thương và thương tiếc
Hắn thậm chí còn thèm để ý đến khác mà tự tay phủi sạch vụn thức ăn đầu gối nương như thể phô trương sự sủng ái của cho cả thiên hạ biết
Lý Tu Lâm còn biết rằng gần đây trong dân gian đã râm ran lời đồn
Mọi đều mất trí hoàng hậu mà là hoàng thượng
lúc mọi đang nâng ly chúc tụng thì mấy nhạc công và vũ nữ mặc nửa giáp bước
Đây là 《Trần Quan khúc》
Đó là khi ca ca liên tiếp giành chiến thắng ở biên ải dân đã sáng tác để ca ngợi chiến công hiển hách của ca ca
Đáng lẽ là một khúc nhạc vui tươi hào hùng hiểu mấy nhạc công đó vẻ thần bí
Đeo mặt nạ khiến rõ mặt
Trong đó một lưng gù gần chúng nhất
Tiếng nhạc bắt đầu
Vũ nữ eo thon xoay nhanh như chớp trong tay cầm gậy ngắn thay cho trường kiếm của ca ca bắt chước tư thế oai phong của ca ca chiến trường
Nương vui vẻ Lý Tu Lâm càng thêm vui vẻ
Nói thì chậm mà xảy thì nhanh
Chỉ thấy nhạc công quen mắt lật đàn cổ đột nhiên rút một ám khí đâm về phía chúng ——
“Cẩu tặc nộp mạng ”
15
Sắc mặt Lý Tu Lâm thay đổi phản ứng đầu tiên là kéo nương qua một bên
Thấy nương thở phào nhẹ nhõm
đàn cổ trong tay nhạc công đột nhiên lật ngược hàn quang lóe lên hóa đã rút dao găm từ bên trong một lần nữa xông lên
Lần tốc độ của tuy nhanh nhưng cũng đành chịu vì cách quá xa chỉ kịp rạch một đường dài ngực Lý Tu Lâm
Cũng chính là lúc
Những thị vệ đã sớm ẩn núp xung quanh ùa lên
Cuối cùng nhạc công cũng địch nhiều chế ngự tại chỗ
Lý Tu Lâm cau mày nhạc công đang lưng về phía tư thế như một con kiến
Cả hội trường im phăng phắc
Chỉ chiếc mặt nạ mặt đó lăn đến chân nương
lúc Lý Tu Lâm giơ chân lên chuẩn giẫm lên mặt
Giọng run rẩy của nương phá vỡ sự yên tĩnh:
“… Là ngươi a ”
16
Tiếng “A ” gợi biết bao hồi ức
Ta bao giờ gặp mặt cữu cữu từng quen biết nhưng ngờ rằng lần đầu tiên gặp mặt tệ hại đến
—— Trưởng tử Nguyên gia Nguyên Băng Trinh
Khi nhắc đến cữu cữu nương luôn kể chuyện cữu cữu a công mắng mỏ
Cữu cữu tuy sinh trong gia đình võ tướng nhưng thích tập võ ngày ngày chỉ biết dạo phố thả chim ngâm thơ làm đối
Hết lần tới lần khác cữu cữu một dung mạo tuấn tú trong kinh thành ít tiểu thư gả cho cữu cữu
bây giờ
“Mộng xuân” của kinh thành năm xưa giờ đã què một chân cái đầu từng ngạo nghễ một thời ấn chặt xuống đất còn dáng vẻ của một công tử phong lưu
Ta cảm thấy cổ họng đắng ngắt nhưng dám phát bất kỳ tiếng động nào
“Ngươi là ai Ta a của ngươi”
Một lúc lâu mặt đất mới mặt nương nữa giọng điệu cũng hờ hững
“Ca ca nhận ”
Nương gạt tay Lý Tu Lâm mắt đỏ hoe lao tới
“Cút ”
Người đó vẫn lạnh lùng
Hắn hất tay nương nương mắt đỏ hoe bò tới tiếp tục vuốt ve vết thương mặt
“Muội sẽ nhận lầm chính là ca ca”
“Ngươi hiểu Ta bảo ngươi cút ”
Giọng đau đớn như thể đã kìm nén từ lâu
Nương bướng bỉnh yên tại chỗ mặc cho cữu cữu cố tình những lời tổn thương
Nàng vẫn nâng mặt nước mắt rơi những vết sẹo chằng chịt nên lời
Người nam nhân mặt đất cuối cùng cũng khuất phục nước mắt của nương
Cữu cữu còn giả vờ lạnh lùng nữa khổ : “Xin A Tiêu là vô dụng”
“Đều tại thể báo thù cho bọn họ đều tại chịu tập võ cho đàng hoàng Nếu phụ thân còn sống… lẽ ông mắng ”
Hắn đột nhiên phun một ngụm máu tươi
Là độc
Ta vô thức tiến lên một bước
Ca ca cau mày kéo tay áo
Đôi mắt cũng đỏ hoe lắc đầu với
Người nam nhân mặt đất dùng hết chút sức lực cuối cùng phát tiếng cầu xin cuối cùng:
“A Tiêu xin mặt ”
17
Đây là câu cuối cùng mà cữu cữu để
Ngoài đàn ông mặc long bào còn ai thể biến tiểu hầu gia nhà họ Nguyên năm xưa thành bộ dạng
Tất cả mọi đều hiểu rõ
Môi Lý Tu Lâm khẽ mấp máy sắc mặt trở nên xám xịt
Gần đây mối quan hệ của và nương đã hơn khiến gần như quên mất đã từng phạm tội nghiệt gì
Để ngôi vị hoàng đế đã ti tiện và bất chấp thủ đoạn như thế nào
Lý Tu Lâm loạng choạng
Hắn thậm chí còn nhận rằng vết sẹo dài giả mặt đã sớm bong vì mồ hôi trán
—— Việc đầu tiên Lý Tu Lâm làm khi lên ngôi là bỏ nhiều tiền tìm đại phu chữa vết thương mặt
Bây giờ vết sẹo dài nổi bật đó chỉ là để lừa lấy lòng tin của nương vẽ mà thôi
Đôi tay nắm chặt của Lý Tu Lâm run
Nương ngây thi thể đã tắt thở mặt đất
Một lúc lâu nàng ôm cữu cữu lòng
Thiên tử trong giọng nhẹ nhàng của nàng tan thành mây khói:
“Lý Tu Lâm thư của phụ mẫu ”
“Ta nhớ bọn họ”
18
Người đã chết làm thể thư
Nhìn bóng lưng gầy guộc của nương một khoảnh khắc thậm chí còn hy vọng Lý Tu Lâm thực sự thể lấy một lá thư dù là giả
Lý Tu Lâm vịn bàn trà bên cạnh cố gắng duy trì dáng vẻ:
“A Tiêu nàng giải thích…”
Ánh mắt nương càng lúc càng lạnh tiếp tục truy hỏi: “Giải thích cái gì Giải thích tại ca ca xuất hiện điện với bộ dạng là tại ngươi giết cả nhà ”
Nàng giơ tay chỉ đàn ông đầy miệng dối trá
“… Ngay cả vết sẹo mặt ngươi cũng là lừa ”
“Miệng ngươi lời dối trá vong ân phụ nghĩa xứng làm quân vương cũng xứng làm ”
Nàng từng chữ từng chữ như máu chất vấn thẳng lòng
Một số lão thần mặt ở đây là cố nhân của a công đành lòng nên đã dời mắt
Lý Tu Lâm vội vàng tiến lên một bước điên cuồng biện bạch: “Ta Nàng và quen ở thư viện Sùng Sơ Nguyên gia nhận làm con nuôi chúng cùng đánh hạ giang sơn…”
“Hơn nữa bây giờ nàng mất trí nhớ e là đã quên mất rõ ràng nàng là của thế giới khác Nguyên gia căn bản là cha mẹ ruột của nàng Họ ơn sinh thành với nàng chịu nhường quyền cho giết họ thì gì sai”
Hắn điên cuồng lặp những chuyện đã qua
Lời
Ánh mắt nương như thể ngay cả một tia lửa giận cuối cùng cũng đã tắt
Nương đang nghĩ gì
Có lẽ giống
Lý Tu Lâm… đáng lẽ chết đêm đông đó
Trái tim theo suy nghĩ mà đập thình thịch
Cúi đầu xuống phát hiện biết từ lúc nào đã tự véo mu bàn tay đến đỏ ửng
19
Lý Tu Lâm còn do dự nữa
Hắn nhặt con dao găm mặt đất đâm mặt
Tất cả mọi đều hít một lạnh——
Cho đến khi máu từ trán Lý Tu Lâm từ từ chảy xuống một vết thương mới xuất hiện mặt ông
“Thế thì Đủ ”
“Ta với ‘Lý Tu Lâm’ của nàng còn giống mấy phần”
Lúc trông điên cuồng
nương chán ghét vẫn hề động lòng
Có lẽ là mấy ngày nay sự ngọt ngào xa cách của họ quá sâu sắc mới kích thích Lý Tu Lâm càng thể chấp nhận ảo ảnh hạnh phúc đột nhiên sụp đổ mắt
“A Tiêu là hoàng đế tại nàng luôn chịu nghĩ cho Ta sinh trong thời đại thì vững vị trí mới thể sống sót bất kỳ biến số nào cũng thể giữ giống nàng”
“Từ xưa đến nay biết bao hoàng hậu vì phu quân mà từ bỏ nhà mẹ đẻ tại khác làm mà nàng Nếu nàng thật lòng với hiểu đạo lý ”
“A Tiêu chúng rõ ràng đã làm lành hôm qua nàng còn sẽ đan cho một cái dây buộc tóc mới…” Lý Tu Lâm luống cuống lấy một cây trâm bạc từ trong lòng: “Nàng xem nàng còn tặng cây trâm yêu thích nhất của nàng…”
Ánh mắt nương vì cây trâm đó mà cuối cùng cũng chút dao động
Nàng tiến lên một bước giật lấy nó nhưng Lý Tu Lâm đột nhiên nắm chặt lấy cổ tay nàng
“Đi theo ”
20
Tẩy Tinh Lâu thể coi là tòa lâu đài đặc biệt nhất trong hậu cung
Lý do gì khác
Đó là khi Lý Tu Lâm mới đăng cơ nương thường nhớ nhà để dỗ bà vui ông đã từng viên từng viên gạch xây Tẩy Tinh Lâu của phủ tướng quân
Lý Tu Lâm kéo nương đến đây làm gì
Ta chạy một mạch thở hồng hộc chống tay đầu gối
Bên sắc mặt ca ca càng lúc càng nghiêm trọng
Ta theo ánh mắt sang cũng khỏi từ từ mở to mắt
——Tẩy Tinh Lâu mà đã trở thành một đống đổ nát
Những cung nhân đào đất làm việc bên cạnh đang đào một cái hố ngay bên
Một “Gói” kỳ lạ lộ
Trên đó đầy bùn đất và vết bẩn kiểu dáng cũng kỳ lạ
Ta một linh cảm
Đó chính là vật của thế giới khác mà nương đã đề cập trong sổ tay
Hóa thứ mà nương tìm kiếm bấy lâu nay vẫn luôn chôn Tẩy Tinh Lâu
Niềm vui sướng trào dâng trong lòng
Chờ đã
Hình như gì đó
Nói như ngay từ đầu khi Lý Tu Lâm xây Tẩy Tinh Lâu… đã cho nương về nhà
Một luồng khí lạnh hiểu bốc lên trong
Giọng của Lý Tu Lâm lộ một chút dịu dàng kỳ lạ:
“A Tiêu thực vẫn luôn biết nàng một cuốn sổ tay cũng biết cách để nàng thể trở về thế giới là thiên thời địa lợi nhân hòa”
“Ta thể trả những thứ còn cho nàng”
“ Tẩy Tinh Lâu sẽ còn nữa Bất kể nàng nàng cũng đã thể về Ta nhiều thời gian để chờ nàng tha thứ cho ”
“Phụ hoàng Tẩy Tinh Lâu là nỗi nhớ cuối cùng của mẫu hậu thể làm ”
Ca ca quỳ xuống đất theo sát phía cố gắng bò đến bên ba lô của nương nắm chặt trong tay
Lý Tu Lâm đến chúng đang cầu xin
Ánh mắt nương lướt qua đột nhiên nở một nụ
“Lý Tu Lâm thật tận mắt ngươi chết trong tòa hoàng thành lạnh lẽo đáng tiếc quá”
21
Lời của nương khiến Lý Tu Lâm tức giận đến mức liên tục lùi
Môi run rẩy trong mắt hiện lên vẻ đau đớn
Mấy ngày nay tóc mai Lý Tu Lâm đã bạc trắng rõ ràng là ở tuổi trung niên nhưng lộ rõ vẻ mệt mỏi
Hắn dùng trò cũ tiến lên nắm lấy nương
lần Lý Tu Lâm như mất hết sức lực
Cả ngã về phía nhắm chặt mắt cơ thể cũng bắt đầu co giật nhẹ
Các cung nhân ùa đến
khuôn mặt nương đột nhiên trở nên dịu dàng lúc
Bà cứ Lý Tu Lâm như bất kỳ cảm xúc nào thể thấu niềm vui nỗi buồn
Ánh nắng chiếu khuôn mặt nghiêng của nàng cả nàng trong ánh hào quang nhưng một nỗi bi tráng khó tả
Ta vô thức sờ ống tay áo của
Không biết từ lúc nào nơi đó đã trống rỗng