Lòng Đa Nghi Của Đế Vương - Chương 2
9
Hóa khi húc ngã xuống đất Tiêu tần đêm đó liền gặp ác mộng
Bà hét lên kinh hoàng tỉnh dậy phát hiện hạ thân máu Một phen giày vò mới giữ đứa nhỏ trong bụng
“Hoàng thượng nhất định làm chủ cho nương nương nhà ”
Hồng Đậu dập đầu lóc làm thực sự đau đầu
Ta quỳ ở giữa đại điện lưng thẳng tắp giống với dáng vẻ nhận
Thực vẫn luôn biết lý do Lý Tu Lâm ghét
Bởi vì và ca ca giống
A sinh lúc tình cảm nồng thắm nhất là biểu tượng cho tình yêu của ông và mẹ
Còn khi đời tình cảm của Lý Tu Lâm và mẹ đã bắt đầu hướng sụp đổ
Mỗi lần Lý Tu Lâm với vẻ ghê tởm như chắc hẳn là vì nhớ đến thời gian đó
Lần Tiêu tần suýt sảy thai vì làm thể dễ dàng tha thứ cho
Đứa trẻ chỉ mang đến “Tai họa” cho như dường như một lần nữa chứng minh sự may mắn của
Ta bình tĩnh chờ đợi số phận tiếp theo của
Vị đế vương cao nhẹ nhàng xoay nhẫn biết đang suy tính điều gì
Một lúc lâu Lý Tu Lâm nhàn nhạt với Hồng Đậu: “Ngươi lui xuống trẫm biết ”
Hồng Đậu mừng rỡ quá đỗi hung dữ liếc một cái
Cuối cùng trong điện chỉ còn và ông
Hai giống cha con xa lạ đến mức chút hổ
Ông im lặng hồi lâu bầu khí vô cùng ngột ngạt
Ta cắn răng dứt khoát nhận :
“Người phạt thì phạt Chuyện làm nhận nhưng tuyệt đối hối hận”
Lý Tu Lâm chậm rãi bước đến mặt giọng khàn khàn vì gió lạnh khỏi:
“Lý Minh Nguyệt ngươi biết mưu hại long tự đáng tội gì ”
Tất nhiên còn nhiều “Long tự”
chỉ một mẹ
Ta nghiến chặt răng đang định liều chết nhận ngờ Lý Tu Lâm lên tiếng:
“Nếu ngươi thể phối hợp với trẫm diễn một vở kịch chuyện sẽ xóa bỏ”
10
Đêm đó mẹ ngủ yên giấc
Ta ôm chặt cánh tay bà học theo cách bà từng dỗ ngủ một tay khác nhẹ nhàng vỗ lưng bà
Mẹ nhớ nhà
Trong đầu hiện lên ý nghĩ mới nhớ mẹ ở thế giới khác thân
Nàng vì thành một thứ gọi là “Luận văn” bất đắc dĩ mới đến đây
Vừa mới xuyên đến mẹ đã ngã xuống Tẩy Tinh lâu của phủ tướng quân
Nguyên lão tướng quân và lão phu nhân đã đau đầu vì đứa con trai ngỗ ngược của từ lâu vẫn luôn một nữ nhi
Với họ mẹ giống như món quà trời ban
Nguyên gia cưng chiều bà như châu báu
Cho bà học dạy bà cưỡi ngựa bắn cung ủng hộ mọi việc bà làm
Lần đầu tiên mẹ a cha a nương liền nỡ rời
Sau đó bà gặp Lý Tu Lâm ở Thư viện Sùng Sơ
Lục hoàng tử thông minh nhưng ít
Vì mẫu phi mất sớm nên tiên hoàng hậu sớm đưa đến Thư viện Sùng Sơ mặc kệ sống chết
Đêm đông năm đó Lý Tu Lâm đông cứng ở thư viện phía núi chỉ còn một thở mẹ và a công đã đưa lên xe ngựa
Ông bởi mà quen biết và yêu mẹ cũng a công coi trọng
Câu chuyện về hoàng tử sa cơ lỡ vận từ đó
—— Trước đây những điều vẫn luôn tin
Ta hiểu tình yêu
nghĩ nếu như thực sự yêu một thể nỡ để đó luôn rơi nước mắt
“Cha… nương… A đừng đừng bỏ rơi con”
Nàng lẩm bẩm đột nhiên lớn lên
Ngoài màn giường thấp thoáng một bóng
Toàn thân dựng tóc gáy định hét lên
Chỉ thấy đó vén màn giường ôm mẹ lòng dọc theo cần cổ mảnh khảnh của nàng nhẹ nhàng an ủi
“A Tiêu đừng sợ”
“Ta đã về ”
Dưới ánh trăng
Lý Tu Lâm thay bộ quần áo như đây một vết sẹo dài đột nhiên xuất hiện xuyên qua mắt trái tất cả trang phục và cách ăn mặc đều giống hệt như năm đó…
Biểu cảm cẩn thận của khác với vẻ mặt cãi với mẹ thường ngày
Nhìn cảnh tượng mắt nghĩ
Có lẽ tình yêu cũng thể giả tạo
11
Đây chính là vở “Kịch” mà Lý Tu Lâm phối hợp diễn với ông
Ông coi ký ức hỗn loạn của mẹ là cơ hội để bắt đầu mượn cơ hội hàn gắn với bà
A lúc đang rèn luyện ở biên ải
Ta một nữ nhi sủng ái cũng trở thành vai phụ quan trọng nhất
“Nương Là a cha”
Ta kinh hỉ kêu lên
“Lý Tu Lâm”
Nương do dự trong mắt thoáng qua một tia chán ghét:
“Không ngươi là phu quân của Liên Tâm”
Lý Tu Lâm cắt ngang lời bà lấy lời đã chuẩn từ :
“Ta và Tiêu Liên Tâm như nàng nghĩ phu quân của nàng là khác hôm đó chúng chỉ giả vờ diễn kịch mặt nàng thôi”
“ ngờ nàng nhớ nàng chỉ quên một ”
Hắn giải thích: “Lúc đó trong số những mặt chỉ Tiêu Liên Tâm là nàng quen thuộc nhất Cho nên còn cách nào khác ngoài hạ sách ”
“Nếu nàng chỉ nhớ rõ khuôn mặt ‘Lý Tu Lâm’ tại chịu cho một cơ hội để chứng minh”
Nương chằm chằm vết sẹo mặt chỉ xác nhận đáp án trong lòng
“Ngươi đừng hòng lừa Đã là Lý Tu Lâm thì xem vết sẹo mặt ngươi là thế nào”
“Lúc mới Thư viện Sùng Sơ nàng che giấu thân phận Tam hoàng tử tính tình kiêu căng ngỗ ngược lúc nào cũng thích bắt nạt nàng thay nàng đỡ một đòn lúc đó còn suýt làm hỏng mắt”
“A Tiêu bây giờ đã làm Hoàng đế sẽ còn ai bắt nạt nàng nữa”
Những lời dường như chạm đến hồi ức sâu thẳm trong lòng nương
Nàng đỏ hoe mắt ngây ngốc đưa tay chạm vết sẹo đó
“ Lý Tu Lâm đã như ”
“Chàng còn sống thật ”
Lý Tu Lâm mặt mày dịu dàng lộ vẻ đau lòng:
“Sao lời ngốc nghếch như ”
Nương càng thêm đau lòng:
“Chàng biết mơ thấy cha mẹ còn ca ca bọn họ đều chết hết ”
Lý Tu Lâm động tác cứng đờ
Ta chua xót đau lòng Tay cuộn tròn bên hông từ từ nắm chặt
Người Nguyên gia ngoài nương quả thực đã chết từ lâu
Lý Tu Lâm mới đăng cơ đã công khai ép buộc a công giao hổ phù của thân binh Nguyên gia trong yến tiệc
A công chịu hai vui mà giải tán
Sau đó biết Lý Tu Lâm dùng thủ đoạn gì vẫn lấy hổ phù đó
a công bất ngờ chết thảm đường từ quan về quê
Chờ đến khi phát hiện thi thể của a công và bà ngoại đã chó hoang cắn nát còn cữu cữu thì rõ tung tích
Nguyên gia cả nhà trung liệt nhiều năm theo Hoàng Thượng sinh tử từng hai lòng nhưng trở thành gia tộc đầu tiên lấy khai đao
Cuối cùng bụi đất cũng chôn vùi xương trung
Sau khi biết chuyện đó nương rơi một giọt nước mắt nàng bình tĩnh đến đáng sợ trang điểm chỉnh tề đến thư phòng của Lý Tu Lâm
Trùng hợp thay cùng ngày đó trong cung truyền tin phụ hoàng ám sát
“Thì thực sự ai thể thay đổi lịch sử Học trưởng thể cũng thể Chúng cứu bất kỳ ai”
“Lý Tu Lâm mặc dù đáng thương nhưng trời sinh tính đa nghi loại sẽ vì tình yêu mà thay đổi”
“Hắn thể thản nhiên những lời ghê tởm như 『Ta là xuyên Nguyên gia căn bản là nhà của 』”
“A Chiêu Tiểu Minh Nguyệt làm đây a nương làm mất nhà ”
“Người đáng chết nhất… là a nương”
Nương trở về với mái tóc rối bời thậm chí kịp lau khô máu tay ngã xuống đất lớn
Ta lập tức hiểu ngày đó cung nhân “Thích khách” là ai
—— Lý Tu Lâm mắt im lặng hôn lên trán nương
“A Tiêu bọn họ chết là nàng nhớ nhầm phụ thân nàng đã từ quan về quê từ lâu đợi khi nào phụ thân và mẹ nàng thư sẽ mang đến cho nàng ”
Nương trốn trong vòng tay dần dần nín
“Thật ”
“Gần đây nàng ngã đập đầu vài chuyện nhớ rõ nhưng từng lừa dối A Tiêu”
“ …”
Nương lẩm bẩm ngủ
Lý Tu Lâm cuối cùng cũng đặt nương lên giường cuối cùng cũng nặn vài câu khen ngợi :
“Ngươi làm ”
“Đợi khi ngươi cập kê trẫm sẽ ban cho ngươi một mối hôn sự ”
Một mối hôn sự mà cũng trở thành ân huệ
Ta lạnh trong lòng nhưng mặt dập đầu tạ ơn chút khó xử :
“Hôm nay nương cung nữ lắm mồm bàn tán lưng đột nhiên hỏi nhi thần nàng là dị thế ”
“Những đồ vật dị thế mà nương mang đến lúc phụ hoàng còn giữ Nếu thì đưa cho nương xem lẽ bà sẽ tin thân phận của ngài hơn”
Tim đập như trống sợ Lý Tu Lâm thấu suy nghĩ thật sự mà cố gắng che giấu
Lý Tu Lâm khoanh tay đó biết đang nghiêm túc suy nghĩ về đề nghị của
Ta căng thẳng đến mức tay run một lúc lâu mới nhàn nhạt :
“Không trẫm tự sắp xếp”
Ta lập tức chán nản chỉ thể “Được”
Đồng thời lặng lẽ nắm chặt lọ thuốc độc trong tay áo
12
Thực lọ thuốc độc là lấy trộm từ cung của Hà Thục phi
Khoảng thời gian đó nương từ thủ đoạn dùng hết mọi cách để về nhà thậm chí tiếc nuốt thuốc độc thể làm như
Trong cảnh hỗn loạn đó sợ thuốc viên của Hà Thục phi vấn đề nên đã lén đổi thành thuốc nhuận tràng
Sau đó bẻ đôi ném xuống chân tường hoàng cung
Không ngờ vài ngày phát hiện ở đó một con sâu bọ đang co quắp như thể trúng độc
Lúc mới hiểu độc dược trong cung Hà Thục phi tuy phát tác ngay nhưng dược hiệu mạnh
Từ đó về lặng lẽ cất viên thuốc đó
Giờ đây viên thuốc chính là nước cờ cuối cùng của
Nếu nương thể trở về sẽ cùng Lý Tu Lâm đồng quy vu tận để hành hạ nương nữa
Lý Tu Lâm biết rằng mỗi lần nương cố gắng trở về mà thất bại nương đều ghi chép một cuốn sổ tay
Một đêm nọ ánh nến đánh thức
Nương bên án thư cầm bút vẽ vẽ
“Rõ ràng đã làm theo cách mà học trưởng đưa thời gian địa điểm đều khớp tại ”
“Chỉ một biện pháp cuối cùng thôi”
Nương nhỏ giọng lẩm bẩm tóc tai rối bù như tổ quạ cả vô cùng bực bội
Ta giả vờ thấy chui chăn trong lòng chua xót chát
Ta biết nương vẫn luôn trở về
Ta cũng từng ích kỷ mong rằng nếu lần nào nương cũng thất bại nương sẽ mãi mãi ở bên
Sau đó nhân lúc nương để ý lặng lẽ tìm cuốn sổ tay mà nương giấu
Trên đó chằng chịt những con số mà hiểu tất cả đều là nỗ lực của nương để trở về
Nương còn sắp xếp kết hợp nhiều phương án mỗi lần thử thất bại một phương án nương sẽ dùng bút son gạch bỏ
Những cách khả thi đã còn nhiều
Nương suy đoán cuối cùng của
Sở dĩ thất bại thể là do thiếu những đồ vật dị thế mà nương mang theo
Có lẽ chỉ khi thực sự khôi phục mọi thứ khi mới xuyên mới một tia hy vọng
Lúc đó đột nhiên cảm thấy hổ vì những suy nghĩ mà từng
—— Nương hết là chính nương đó mới là mẫu hậu của
Tình yêu là lý do để ép buộc nương ở
Còn thể làm chính là vô điều kiện ủng hộ lựa chọn của nương để nương vui vẻ hạnh phúc
Kể cả khi nương quên hết mọi thứ
13
Có sự phối hợp của nương tin tưởng “Lý Tu Lâm” đột nhiên xuất hiện
Ai cũng sự thay đổi của hoàng thượng
Tính tình của còn thất thường như cả hậu cung gần như bỏ rơi chỉ biết chạy đến Phượng Loan điện
Ngay cả khi Tiêu Liên Tâm tức giận đến tìm mấy lần Lý Tu Lâm cũng trực tiếp chặn bà ở ngoài điện
Sau đó dứt khoát hạ lệnh cấm túc bà
Lý Tu Lâm chải tóc cho nương hôn lên mái tóc mai của nương tìm họa sĩ vẽ chân dung cho hai cùng nuôi một con mèo cam tâm tình nguyện dùng từng lời dối để lấp đầy vết nứt giữa hai
Nương dần dần buông bỏ sự cảnh giác
Bà vẻ ngày càng dựa dẫm Lý Tu Lâm cùng ngủ chung giường cùng ăn chung bàn lúc gắp thức ăn mặt Lý Tu Lâm nương còn gõ đũa của những cho ăn còn tự tay đút cho ông
Lý Tu Lâm ngày ngày lượn lờ mặt thật giống một con ruồi
Ta chụp chết mặt nương
thể tiếp tục nhẫn nhịn
Rất nhanh tin tức ca ca đại thắng trở về triều đình đã truyền đến hậu cung