Lòng Đa Nghi Của Đế Vương - Chương 1
1
Hôm nay là lần thứ tám mẹ cố gắng xuyên về nhà từ Lâu Tẩy Tinh
Trước đó mẹ đã thử khắp hơn nửa cung điện
Có một lần là hồ trong ngự hoa viên còn một lần là thuốc độc trong cung của Hà Thục phi
Mặc dù đó sự thật chứng minh Hà Thục phi căn bản dám giấu thuốc độc thứ bà giấu là thuốc xổ
Mẹ đau bụng như lửa đốt chạy suốt ba ngày
Từ lần đó mẹ để mắt đến Lâu Tẩy Tinh
Thực Lâu Tẩy Tinh cao căn bản ngã chết
A lẽ “Về nhà” chỉ là cái cớ mẹ đối mặt với phụ hoàng nữa
hình như ca ca đã nghĩ sai
Hôm nay mẹ chỉ thất bại trong lần thứ mười cố gắng xuyên mà còn vì về nhà mà ngã hỏng đầu
2
“Nhanh lên tránh hết ”
“Hoàng hậu nương nương Hoàng hậu nương nương”
…
Tiếng quát mắng nghiêm khắc xen lẫn tiếng lóc thảm thiết ùa Phượng Loan điện
Mẹ nhóm cung nhân khiêng
Mẹ giống với vẻ ngoài tràn đầy sức sống thường ngày mặt là máu cũng với
Gần đây a trong cung mà đây là lần đầu tiên thấy cảnh tượng sợ đến mất hết chủ kiến chỉ biết lao đến bên giường
Không biết ai đó hét lên:
“Nhanh mời thái y”
Cả điện im lặng trong chốc lát
Không ai dám nhúc nhích
Ai cũng biết hôm hoàng thượng say rượu đến Phượng Loan điện nhưng hoàng hậu nương nương dùng bình bát bảo đập vỡ đầu
Tên cẩu phụ hoàng của tức giận
Lúc còn bóp đỏ cổ mẹ còn đá đổ một dãy đèn cung đình
Mẹ siết đến mức nước mắt chảy ròng
Ngày hôm Lý Tu Lâm liền hạ chỉ cấm túc mẹ
Hắn mẹ đã sớm còn nhà Cho dù chết cũng chết trong hoàng cung
mẹ là cứng đầu tin số mệnh
Mẹ đuổi cung nhân lén chạy đến Lâu Tẩy Tinh mới ngã thành thế
Hiện giờ còn ai dám cầu xin hoàng thượng mời thái y chứ
Ta mẹ hôn mê bất tỉnh giường biết lấy dũng khí
Lau nước mắt :
“Ta tìm phụ hoàng”
3
Ta tìm thấy Lý Tu Lâm ở sân khấu nhỏ của Trọng Hoa cung
Chính là tên cẩu phụ hoàng của
Hắn sân khấu nhắm mắt chăm chú lắng Tiêu tần sân khấu hát một đoạn 《 Phật thủ quýt 》
Người trong cung đều Tiêu tần cũng là xuyên đến
Vẻ ngoài của bà sân khấu tư thế hiên ngang lúc ngoái đầu giơ tay lên là một cú hồi mã thương mắt
Chỉ một lần đó Lý Tu Lâm giống như mở to mắt chút ngẩn ngơ
Ta từng
Năm đó khi Lý Tu Lâm vẫn còn là một hoàng tử ốm yếu chính mẹ cầm Hồng Anh thương xông doanh trại địch cứu
Cảnh tượng đó hẳn là khác gì trong vở kịch
chính vì cảnh tượng mắt mới càng thêm châm chọc
Trong lòng dâng lên một ngọn lửa giận dữ vô danh
“Phụ hoàng”
Ta cố hết sức kiềm chế giọng điệu căm ghét của
“Mẫu thân bà … xảy chuyện ”
Người nam tử mặc long bào màu vàng sáng ánh mắt hề lay động động tác tay vẫn vững vàng
Ta bất đắc dĩ quỳ xuống mặt đất đau khổ cầu khẩn :
“Nương ngã bể đầu máu chảy ngừng ngài đã cấm túc bà thái y đều dám ”
“Cầu ngài giơ cao đánh khẽ cho các thái y Nếu bà sẽ chết mất”
Vị đế vương lạnh lùng cụp mắt xuống như thể thấy gì:
“Trẫm biết nàng đã đến Lâu Tẩy Tinh”
“Nàng thích nhảy như trẫm thể chiều theo ý nàng xây cái đài đó cao hơn một chút”
Cùng đường mạt lộ trong đầu đột nhiên lóe lên một tia sáng hạ quyết tâm đánh cược một phen
Ta lóc nhào đến đôi giày thêu hình rồng
“Không như ”
“Hôm qua lúc đêm xuống một trận mưa lớn bên ngoài sấm sét nương giật tỉnh giấc liền liên tục gọi tên ”
“Trong lòng nương khổ sở lắm chỉ là bà chịu …”
Chiêu quả nhiên tác dụng
Bước chân của Lý Tu Lâm dừng
“Nàng thật sự gọi tên trẫm ”
Ta điên cuồng gật đầu
Cuối cùng sắc mặt Lý Tu Lâm cũng chút dịu
Hắn lệnh cho cung nhân triệu thái y âm thầm thở phào nhẹ nhõm giơ tay lau nước mắt
Thực vẫn lừa Lý Tu Lâm
Lời mớ của mẹ còn nửa câu
Bà ——
“Lý Tu Lâm hãy buông tha cho ”
4
Cuối cùng thái y cũng Phượng Loan điện
Không ngờ Tiêu tần cũng theo Lý Tu Lâm đến
Bà là tỳ nữ của mẹ khi mẹ xuất giá
Kể từ khi Lý Tu Lâm và mẹ bắt đầu xa cách bà liền tuyên truyền rằng cũng là xuyên mượn đó để thu hút sự chú ý của Lý Tu Lâm
rõ ràng những điều Tiêu tần hiểu biết về thế giới khác đều là những điều mẹ từng kể cho bà
Tiêu tần giống như một tên trộm dựa việc bắt chước mà Lý Tu Lâm sủng ái
Mẹ vẫn thế thân văn học là thứ kinh tởm nhất
Ta hiểu lắm ý đó là gì
Ta chỉ biết từ đó về trong hậu cung cũng hiểu bắt đầu thịnh hành một trào lưu “Xuyên ”
Có vẻ như chỉ cần dính đến hai chữ “Xuyên ” là thể may mắn như Tiêu tần
Đợi đến khi trời dần tối mẹ mơ màng tỉnh
Bà chớp chớp mắt màn giường trong ánh mắt chút hoang mang trống rỗng
Ta vui mừng nắm lấy tay mẹ
Lý Tu Lâm màn giường một bên quan sát bà
Ánh mắt mơ hồ khó hiểu thôi
“Tiểu Minh Nguyệt”
Mẹ nheo mắt
Nhìn rõ là bà nhanh chóng ôm lấy
“Đầu đau quá”
“Ta làm ”
Ta nức nở một tiếng ôm bà chặt hơn
“Nương ở Lâu Tẩy Tinh ngã đập đầu làm con sợ chết”
“Người khỏe ”
Trong điện cung nhân đã sớm quỳ đầy đất
Ánh mắt mẹ lướt qua họ cuối cùng dừng khuôn mặt Lý Tu Lâm
Một lúc lâu bà mới do dự mở miệng:
“Ngươi là ai”
5
Lời cả Phượng Loan điện dường như yên tĩnh thêm vài phần
Có thể trực tiếp chất vấn hoàng thượng như e rằng đời chỉ mẹ
Đôi tay Lý Tu Lâm giấu lưng nắm chặt buông
Không biết vì luôn cảm thấy đôi mắt cố tỏ lạnh lùng rõ ràng căng thẳng nhưng cứ giả vờ như mong đợi gì cả:
“Nguyên Băng Tiêu ngươi những lời kỳ quái gì ”
mẹ hề lay động
Ánh mắt ngoài xa lạ vẫn là xa lạ
Xa lạ đến mức dường như ngay cả cảm xúc cũng còn
Ai cũng nhận điều gì đó
ai dám
“Tiểu Minh Nguyệt đàn ông là ai Hung dữ quá”
Mẹ áp sát tai nhíu mày nhỏ giọng hỏi
Ta ngẩn
Mẹ làm
Bà chỉ biết là ai nhưng biết Lý Tu Lâm là ai thật kỳ lạ
vẫn trả lời bà :
“Ông là phụ hoàng”
“Đừng lừa ”
Nàng véo má dịu dàng:
“Lý Tu Lâm hồi ở Thư viện Sùng Sơ ngày nào cũng phạt chép sách cùng thành tích học tập còn bằng Tên đó làm thể lưng mà lên làm hoàng đế ”
Lý Tu Lâm và mẹ quen biết từ thời thiếu niên họ thành vợ chồng cùng gây dựng giang sơn
Con đường đã trải qua mưa gió bão tuyết như thế nào mẹ hẳn rõ hơn ai hết
bây giờ bà chỉ nhớ đến Lý Tu Lâm của Thư viện Sùng Sơ thôi
Lý Tu Lâm nhíu mày trong mắt tích tụ vẻ u ám
Hắn đột nhiên từ trong màn giường nắm lấy cổ tay trắng nõn của mẹ ép bà như đang vội vàng kiểm chứng điều gì đó——
“Nguyên Băng Tiêu ngươi trẫm”
“Ngươi rõ Trẫm rốt cuộc là ai”
Mẹ hét lên một tiếng nhưng càng co rúm về phía
“Ngươi đừng đụng Kẻ điên nào ”
Mí mắt bà ửng hồng vẻ hoảng sợ giống như con thỏ nhỏ nuôi hồi bé
Mẹ sức giãy giụa cầu cứu :
“Tiểu Minh Nguyệt Lý Tu Lâm ”
Giọng mang theo tiếng nức nở cố kìm nén hốc mắt cũng ửng đỏ
“Ta sợ lắm con mau tìm phụ thân con đến đây”
Vị thái y quỳ bên cạnh như đành lòng tiếp lau mồ hôi trán cẩn thận :
“Hoàng thượng Hoàng hậu nương nương tình trạng giống như chứng mất hồn tiền triều từng tiền lệ”
“Nàng … đại khái là nhớ ngài nữa ”
Lý Tu Lâm từ từ buông tay yết hầu lăn
Khoảnh khắc đó khom thể che giấu vẻ kinh ngạc nét mặt
6
Lý Tu Lâm định thần miễn cưỡng thẳng
“Nàng quen chơi những trò vặt vãnh lâu như ngược cũng thể hù dọa ”
“Chứng mất hồn gì chứ các ngươi dù cũng là thái y mà tin cả lý do vô lý như ”
Không ai dám thêm lời nào
Ta chỉ mẹ hai mắt đang đẫm lệ lòng đau như cắt
Lý Tu Lâm rõ ràng đã còn yêu bà nữa nhưng ngay cả quyền quên cũng chịu cho bà
Là Tiêu tần phá vỡ thế bế tắc :
“Thần thấy lời hoàng thượng đúng”
“Tỷ tỷ là nữ nhi của danh tướng thân thể vốn cường tráng năm xưa ở nơi khổ hàn tỷ thay chịu hình ba ngày chẳng cũng bình an vô sự ”
“Huống hồ Lâu Tẩy Tinh vốn là dời từ phủ tướng quân nơi tỷ tỷ ở đây đến thấp bé chật hẹp thể ngã hỏng đầu ”
Nàng tiến gần bên tai Lý Tu Lâm nhưng từng chữ từng chữ đều lọt tai :
“Hoàng thượng thần một kế lẽ thể thử xem tỷ tỷ rốt cuộc là thật sự mắc chứng mất hồn là đang giận dỗi với ”
Ta xông lên nhưng cung nữ của Tiêu tần trói chặt tại chỗ
Lý Tu Lâm im lặng như đang ngầm cho phép
Tiêu tần bước sen nhẹ nhàng tươi nắm lấy tay bà
“Tỷ tỷ tỷ còn nhớ ”
Mắt mẹ sáng mắt lên:
“Liên Tâm”
“Cô đã lập gia đình lúc nào Cô gả cho ai Hắn đối xử với cô ”
Tiêu tần chỉ mà
Bà đặt tay mẹ lên bụng
“ tỷ tỷ đã lập gia đình ”
“Nhờ phúc của tỷ bây giờ sống hạnh phúc”
“Ta gả cho yêu đối xử với bây giờ trong bụng cũng cốt nhục của Nghe giống như tỷ đứa con đầu lòng cũng sẽ là một bé trai”
“Thật quá chẳng sắp làm dì ”
Trong ánh mắt mẹ chỉ lời chúc phúc chân thành hề một chút ghen tuông
Tiêu tần cong môi :
“Tỷ tỷ hai đứa con của chúng cùng họ Tỷ khéo ”
Mẹ cúi đầu dịu dàng xoa bụng nàng
“Khéo thật khéo”
Tiêu tần tươi dậy
Lần bà đến bên cạnh Lý Tu Lâm kéo lấy cánh tay ông
“Ngươi xem là phu quân của Chúng xứng đôi ”
“So với tỷ và Lý Tu Lâm… tỷ thấy thế nào”
Nương ngây ngẩn cả
Bà Tiêu tần và Lý Tu Lâm cạnh khuôn mặt gầy gò hiện lên vẻ ngơ ngác
Nói rõ biểu cảm đó là chút buồn
7
“Đủ ”
Lý Tu Lâm giận tái mặt
Ngay cả cũng hiểu
Tiêu tần thông qua thủ đoạn đê tiện liên tục kích thích mẹ khiến bà lộ sơ hở từ đó vạch trần “Vẻ ngụy trang” của bà
mẹ để ý đến lời quát tháo của Lý Tu Lâm ngắm nghía họ chân thành khen ngợi:
“Các ngươi xứng đôi”
“ bên cạnh cô bằng Lý Tu Lâm của ”
Lý Tu Lâm giấu vẻ kinh ngạc
“Nguyên Băng Tiêu chính là Lý Tu Lâm”
“Ngươi ngươi sẽ hận cả đời ngươi thể quên dễ dàng như ”
Mẹ nhíu mày mặt hiện lên vẻ chán ghét
“Nếu ngươi thật sự là Lý Tu Lâm ngươi hẳn hiểu rõ nhất lời hứa của với ”
“Lý Tu Lâm và sống chết bên cả đời càng thể phụ nữ khác”
“ ngươi đã Liên Tâm tại còn lừa ”
“… Thật là bỉ ổi”
Vài chữ cuối cùng của bà thốt dứt khoát rõ ràng lọt tai của tất cả mọi
Đế hậu đã sớm ly tâm đây là bí mật mà trong cung đều biết
khi chính miệng nàng một cách quang minh chính đại như vẫn khiến lòng run lên
Động tác tay Lý Tu Lâm khựng
Hắn dám về phía nương cả vô cùng chật vật hốc mắt phiếm hồng trong thần sắc còn lộ những cảm xúc phức tạp mà hiểu
Ta thấy thời cơ đã chín muồi dùng sức giằng tay khỏi trói buộc hung hăng đâm Tiêu tần——
“Đồ bắt chước mông mọc lông trắng đừng bắt nạt mẹ ”
8
Mẹ mất trí nhớ dường như đã biến Lý Tu Lâm thành một khác
Hắn còn đối đầu với mẹ ở mọi nơi cũng còn cố tình bày đủ trò để kích thích mẹ
Lý Tu Lâm trở nên hèn mọn
Hắn thường xuyên ngây ngốc ở cửa Phượng Loan điện ban đêm nhưng dám bước thêm nửa bước
Sau mấy ngày giày vò cuối cùng cơ thể cũng chịu đựng nổi nữa cứ thế ngất xỉu ở bên ngoài
Thái y đại khái là do nóng giận công tâm thêm phong hàn
—— Khi những tin tức truyền đến Phượng Loan điện mẹ vẫn hề động lòng ăn hết hai bát cơm lớn còn ợ một cái
Nếu là ngày thường tin lẽ bà còn vỗ tay khen
Ta thở dài tâm trạng cũng càng thêm buồn bã
Xem mẹ thật sự đã quên
Trong ký ức mơ hồ và hỗn loạn hiện tại của mẹ bà đã quên mất Lý Tu Lâm trông như thế nào chỉ nhớ mang máng mặt một vết sẹo dài do cứu bà mà để
Còn và ca ca đều là con của bà với “Lý Tu Lâm”
Ta lo lắng hơn về một chuyện khác——
“Nương còn nhớ tại đến Tẩy Tinh lâu ”
Mẹ cố gắng nhớ nghĩ nửa ngày:
“Là chuyện gì nhỉ Xin bảo bối mẹ thật sự nhớ …”
Xong
Quả nhiên mẹ đã quên mất cả chuyện “Về nhà”
Ta tiến gần bên tai bà vội vàng :
“Người về nhà”
Ánh mắt mẹ khó hiểu trong thần sắc mang theo vẻ ngạc nhiên
“Về… nhà”
Mẹ cho rằng nàng hẳn về phủ tướng quân
“Không là một ‘nhà’ khác của nương nương về nhà nhất”
Ta nắm chặt tay bà chút nghẹn ngào nghiêm túc hứa hẹn:
“Cho nên ngàn vạn lần đừng làm chuyện ngốc nữa con nhất định sẽ nghĩ cách giúp nương về nhà”
“Về nhà…”
Mẹ cúi đầu phân biệt cảm xúc của bà lúc
Bên ngoài điện đột nhiên vang lên một tiếng lạnh
Đại cung nữ của Tiêu tần là Hồng Đậu chống nạnh âm u :
“Hoàng hậu nương nương Trường Lạc công chúa theo nô tỳ một chuyến”