Lời Tỏ Tình Muộn Màng - Chương 5
01
Tôi đã trùng sinh
Sau khi sống đã đến nhà họ Tống ngay lập tức
phát hiện nhà họ Tống vẫn một mảnh hòa thuận
Tống Đường Âm vẫn là nữ thần lạnh lùng và thông minh nhất trường
Chứ là phụ nữ dịu dàng nhưng thực chất trái tim đã trăm ngàn lỗ thủng như kiếp
A Âm cảm giác an
Nhà tù quá khổ sở cô khác đố kỵ những tên tội phạm đó thường cố tình hành hạ cô ban đêm
Khiến cô khi tù dù đã ngủ say nhưng chỉ cần một chút động tĩnh cô cũng sẽ đánh thức
Sau đó thể ngủ nữa
Cứ như cả đêm
dù ban ngày cô vẫn thể thành công việc mà mắc một chút sai sót nào
A Âm của là tuyết mỏng manh là thông xanh cứng cỏi
Nhìn vẻ như một tia sáng thể làm tan chảy cô
thực tế cô kiên cường gì phá nổi
Tôi yêu cô sùng bái cô
Trong lễ khai giảng của trường Tống Đường Âm với tư cách là chủ tịch hội sinh viên lên bục phát biểu
Tôi cô từ xa
Cô gái mặc đồng phục buộc tóc đuôi ngựa để lộ khuôn mặt xinh nhưng còn non nớt
Cô vô tư phô bày vẻ của thể hiện kiến thức của khiến ít chỉ say mê ngắm mà còn say mê lắng
Lúc A Âm chính là nữ sinh thanh xuân ngây thơ trong ký ức của
Tống Đường Âm đài hội nghị gió thổi qua thổi tung mái tóc cô ánh nắng như ưu ái cô nhuộm lên mái tóc cô một màu vàng nhạt
Trong khoảnh khắc đó đột nhiên cảm thấy giá như thời gian thể dừng ở khoảnh khắc thì biết bao
A Âm của sẽ mãi mãi chịu đựng những gian nan trắc trở
Mãi mãi giữ sự ngây thơ
Cười là khổ là khổ
Sẽ lời đồn đại khác chế giễu châm chọc
Thì biết bao
02
Tôi đã sớm biết Tống Như sẽ xảy chuyện nên đã cố tình lắp camera ở hành lang vắng vẻ đó
Tôi vốn định công bố thì nhận tin nhắn cầu cứu của Tống Đường Âm
Lúc đó biết rằng –
A Âm cũng đã trở về
Tôi biết thái độ của cô lần
Muốn biết cô sẽ xử lý nhà họ Tống như thế nào
Và lần cô đã từ chối nhận tội
Cô đã rời khỏi nhà họ Tống
Tôi thấy cô lặng lẽ kéo vali đại lộ ngô đồng một bóng
Khi thấy cô nở một nụ
Khiến cảm thấy –
Ừ hôm đó nắng ấm quá
Tôi đưa cô về nhà
Tôi giả vờ như biết gì
Cố gắng lâu mới làm một bát mì màu sắc
Nhìn cô ngây
Từng chút một hướng dẫn cô phát hiện tình yêu của dành cho cô
Thấy cô vì mà rung động
Tôi đáng lẽ vui mừng
khi thấy nước mắt cô thấy đau lòng
Thôi
Tôi nghĩ
Tôi yêu cô là đủ
Cô yêu quan trọng gì
cuối cùng cô lao lòng áp sát với rằng:
“Hạ Vấn Tân em thực sự – thực sự – thực sự – thích ”
Lúc đó chỉ cảm thấy hoa nở đầy trời
Tôi cố kìm nén sự cay xè trong hốc mắt từng chữ từng chữ đáp công chúa của :
“Anh cũng
“Tống Đường Âm cũng thực sự – thực sự – thực sự – thích em”
03
Người những yêu cuối cùng sẽ gặp
Thế nên nghĩ ngày gặp
Ánh nắng nhất định sẽ ấm áp
-HẾT-