Lời Tỏ Tình Muộn Màng - Chương 3
Trong lòng luôn chút sợ hãi
Sợ rằng ở đầu dây bên là quen thuộc càng sợ rằng khi tỉnh mộng sẽ bao giờ gặp nữa
Kiếp khi Hạ Vấn Tân qua đời thường xuyên nạp tiền điện thoại cho
Khi đêm khuya tĩnh lặng nhắn tin cho
Hoặc là chuyện thường ngày hoặc là than thở
Sẽ luôn nhận một câu:
[A Âm đây]
Là tin nhắn tự động trả lời của
Anh đã cài đặt khi chết
Bạn xem thể đáng ghét như
Đáng ghét đến mức nắm chặt trái tim khiến mười năm hai mươi năm ba mươi năm đều thể quên
Tôi dậy vén rèm cửa lên ánh nắng ấm áp xuyên qua cửa sổ chiếu mang theo một chút lạnh
Tôi thấy cảnh sát bên ngoài cửa
Cùng với ánh mắt ẩn ý của ba Tống
Tôi run rẩy cuối cùng cũng gửi một tin nhắn:
[Hạ Vấn Tân đến cứu em ]
11
Mẹ Tống định ngăn mặt đó chứng thực tội trạng của
đập cửa thật mạnh
Đối mặt với câu hỏi của cảnh sát phớt lờ ánh mắt cầu xin của mẹ Tống trả lời từng câu một
Kiếp thể định tội kết án thuận lợi là vì chủ động thừa nhận tội thậm chí còn tự xóa bằng chứng ngoại phạm
kiếp sẽ ngốc như nữa
Tình nghĩa hơn hai mươi năm qua đã sớm tiêu tan hết ở kiếp
Không hận đã là giới hạn của
So với sự bình tĩnh của Tống Như càng tỏ hoảng loạn và chột
Ai đúng ai sai
Liếc mắt là biết
Khi Tống Như đưa mẹ Tống gào thảm thiết ba Tống thì mặt mày u ám thỉnh thoảng liếc như giết chết kẻ thù giết con gái
Hận thể xé xác thành vạn mảnh
Hai theo Tống Như rời
Tôi lặng lẽ theo rằng
Lúc Tống Thừa Nhật đến bên trầm giọng :
“Nhà họ Tống chứa chấp em nữa A Âm em khỏi đây ”
Tôi ngẩng đầu ánh mắt dừng hốc mắt đỏ hoe của một giây:
“Anh trách em ”
Tống Thừa Nhật sửng sốt trả lời chỉ về phía xe cảnh sát xa xa
Giọng nhẹ như gió:
“A Âm em cũng là em gái của ”
Câu kiếp cũng từng như
Anh khuyên đừng nhận tội
Tôi hỏi tại cụp mắt ánh mắt như gió như mưa dịu dàng thương hại:
“Em cũng là em gái của mà”
Chỉ là đã phụ lòng khuyên bảo của
lần quyết định theo
Ba mẹ Tống chỉ sợ bây giờ hận thấu xương nếu còn ở chỉ khiến mọi chuyện thêm phiền phức mà thôi
Tôi nghiêm túc :
“Anh trai giữ gìn sức khỏe”
Tống Thừa Nhật cong môi giọng khàn khàn: “A Âm sống thật cuộc đời của ”
Thu dọn hành lý xong bước khỏi nhà họ Tống
Hướng về phía
Gió thổi qua cuốn theo một đống lá rụng
Lúc ánh nắng chiếu ấm áp vô cùng
lúc một bóng đột nhiên lao đến mặt giọng vô cùng hoảng loạn:
“Tống Đường Âm đến Em chứ”
12
Tôi sửng sốt
Ngẩng đầu
Người đàn ông mặc một chiếc áo sơ mi đen thân hình thon dài và thẳng tắp đôi mắt sâu thẳm cả đắm chìm trong ánh nắng ban mai như trong ánh sáng khuôn mặt tuấn tú và tà mị trông vẻ lười biếng hờ hững
lúc sắc mặt tái nhợt vẻ mặt căng thẳng thấy hề hấn gì mới dịu mặt ánh mắt dừng vali hành lý của hai giây
Mở miệng lần nữa chút do dự:
“Tống Đường Âm em bỏ nhà ”
Là Hạ Vấn Tân
Nói chính xác hơn là Hạ Vấn Tân trẻ hơn nhiều tuổi
Những ký ức trong quá khứ nhanh chóng ùa về trong đầu
Có dịu dàng lười biếng ngáp dài nắm tay từng bước tiến hôn nhân cuối cùng dừng buổi chiều đầu tiên gặp gỡ
Anh như lười nhắc nhưng kì thực là đang siết chặt nắm tay hỏi :
“Tống Đường Âm em gả cho ”
Lúc tim đập thình thịch mắt nỡ rời khỏi đàn ông
Cho đến khi hoảng loạn trợn tròn mắt kinh ngạc :
“Tống Đường Âm em cái gì Ai bắt nạt em”
Tôi
Khóc cái gì chứ
Gặp
Tôi rõ ràng nên vui mừng
cảm xúc tích tụ trong lòng kiếp đều hóa thành nước mắt từ trong tim trào ngoài
Nước mắt ngừng rơi
Tôi
Hạ Vấn Tân chỉ lặng lẽ ở bên
Một lúc lâu ôm lòng giọng trầm thấp mang theo một chút cưng chiều bất lực như đang dỗ dành đứa trẻ mà yêu thương:
“A Âm đừng nữa
“Ai bắt nạt em sẽ giúp em báo thù ”
“Không ”
Tôi nắm chặt tay áo lắc đầu: “Không báo thù”
Một kiếp chỉ ở bên thật
Không gì khác
13
Tôi theo Hạ Vấn Tân về căn hộ của
Lạnh lẽo và trống trải
Đó là phong cách của
Kiếp khi Hạ Vấn Tân mất đã từng ở đây lâu
Có thể coi là để tưởng nhớ
Cũng thể là để hồi tưởng
Nói rõ
Tôi đã sớm quen thuộc với cách bài trí ở đây
để ý rằng khi thành thạo nơi sâu nhất rẽ ngoặt đẩy cửa bước phòng vệ sinh ánh mắt Hạ Vấn Tân tối sầm trong chốc lát
Nhìn trong gương hốc mắt đỏ hoe chật vật chịu nổi
Tôi khẽ thở dài
Cảm thấy chút mất mặt
Rõ ràng đã hạ quyết tâm đối mặt với Hạ Vấn Tân một cách đàng hoàng
mỗi lần gặp vẫn luôn luôn chật vật như
Hạ Vấn Tân yêu đến
Sẽ chê
Tuyệt đối sẽ
Đây là điều mà chắc chắn và tin tưởng nhất trong đời
Ra khỏi phòng vệ sinh Hạ Vấn Tân đang dựa cửa chờ
Anh hỏi :
“Sao ”
Tôi kể mọi chuyện một cách thẳng thắn
Giữa và gì giấu giếm
Nghe xong Hạ Vấn Tân sửng sốt: “Vậy nên nhà họ Tống em nhận tội”
Tôi gật đầu:
“ em đã từ chối
“Chuyện sẽ dễ dàng kết thúc như mặc dù Hạ Hiểu Hiểu thương nặng tỉnh bất kỳ bằng chứng xác thực nào chỉ thể đợi cô tỉnh mới thể nhận tội cho dù bây giờ cảnh sát cho rằng Tống Như khả năng tình nghi lớn nhưng hiềm nghi của em cũng ——”
Anh càng sắc mặt càng u ám đột nhiên lên tiếng cắt ngang : “Hạ Vấn Tân em đói ”
Ánh mắt khựng dừng thấy ánh mắt sáng ngời hề chút căng thẳng nào mới thở dài bất lực:
“Anh làm”
Tôi nhẹ gật đầu
Kiếp đau dày nghiêm trọng Hạ Vấn Tân đã chuyên môn học nấu ăn ngày nào cũng đích thân bếp
Tay nghề
Tôi từng nghĩ rằng vốn biết nấu ăn
lúc thấy bưng lên một bát mì vón cục
Tôi đột nhiên nhận Hạ Vấn Tân là một thiếu gia từ đến nay chỉ khác hầu hạ thể biết nấu ăn ngay từ đầu
Anh học vì
Từ đến nay đều là vì
Tôi cầm đũa lên ăn một miếng khá mặn
Hạ Vấn Tân đầy mong đợi: “Ngon ”
Trong mắt lấp lánh những vì nhỏ
Đẹp vô cùng
Giống hệt đàn ông trong ký ức hỏi thích
Tôi cúi đầu kìm nén cảm xúc chua xót gật đầu thật mạnh:
“Ngon lắm”
Cũng thích
14
Cuối cùng bát mì
Bị ném thùng rác
Bởi vì Hạ Vấn Tân tưởng là vì khó ăn mà
Thì cầm đũa lên nếm thử một miếng
Sau đó giây tiếp theo đã làm bạn với thùng rác
Anh nhăn mặt vẻ mặt hài lòng: “Anh cũng khó ăn đến chứ”
Thật đáng yêu
Khiến bật thành tiếng xua tan vẻ u ám giữa hai hàng lông mày
Tôi động viên:
“Không tương lai nấu ăn chắc chắn sẽ ngon”
“Tại ”