Lời Thú Tội Của Một Người Đàn Ông - Chương 1
01
Khuya hôm đó đường về nhà cảm giác lưng theo dõi cả tiếng ho nhẹ đằng nhưng đầu thì thấy ai Tôi rảo bước nhanh hơn lúc gõ cửa vợ còn hỏi đầu đầy mồ hôi Tôi kịp trả lời đầu đã đập ong lên cả gục đất vợ thét lên thất thanh
Tôi sờ đầu thấy là máu mông lung thấy một bóng cao gầy hôi hám Gã túm cổ áo nhấc bổng lên hét mặt : “Trả lương cho bố mày đó là tiền mồ hôi nước mắt của tao…”
Tôi đã rõ mặt gã đó là lao công ở công ty tên Uông Hạo chủ yếu phụ trách giữ vệ sinh hành lang và nhà vệ sinh công ty Hôm nay gã mới đuổi việc lý do là nhân viên nữ khiếu nại gã rình trộm nhà vệ sinh Lãnh đạo công ty biết chuyện thì nổi giận kêu đuổi việc gã Lúc Uông Hạo còn gây chuyện bắt trả hết lương thanh toán cho gã Tôi lãnh đạo lãnh đạo gọi thêm lôi Uông Hạo đành kêu bảo vệ đưa gã ngoài
Nhìn gã bây giờ hẳn là ghi thù lên đầu
Vợ đang mang bầu bảy tháng di chuyển khó khăn cũng chịu nổi kích thích Tôi đành với Uông Hạo: “Anh Uông chuyện sa thải là do công ty quyết định cũng làm công thôi đừng làm khó mà Nếu đòi lương ngày mai dẫn lên tìm ông chủ ”
Uông Hạo đấm mặt tiếp tục gào lên: “Bớt giờ trả tiền cho tao ngay”
Gã đè chặt xuống cố phản kháng nhưng Uông Hạo to khoẻ hơn cộng thêm quanh năm lao động chân tay nên mạnh gã đánh cả mặt đầy máu Vợ nhào lên kéo tay Uông Hạo kêu gã dừng Uông Hạo đánh tới mù quáng hất mạnh vợ chỉ em thét lên một tiếng lưng tựa tường từ từ trượt xuống Máu tươi chảy dọc quần ngủ của vợ nhuộm đỏ một mảng lớn
“Djt me mày” Tôi cũng điên tiết lên đấm Uông Hạo hết cái tới cái khác
Uông Hạo dọa sợ bối rối chạy xuống lầu Tôi rảnh đuổi theo gã run rẩy móc điện thoại gọi cứu thương Đầu dây bên hỏi lằng nhằng nào là tình trạng bệnh nhân nào là số nhà : “Mọi tới nhanh lên làm ơn tới nhanh lên…”
Mặt vợ càng ngày càng trắng em cố đưa tay lên sờ mặt
“Không Tình Tình đừng sợ giờ đưa em bệnh viện…”
Tôi cố nén cơn choáng váng dậy từng bước cẩn thận ẵm vợ xuống lầu vợ thều thào gì đó nhưng cách nào kỹ
Hôm đó là hai mươi tám tháng chạp ngày đen tối nhất trong cuộc đời
Vợ và đứa con sắp chào đời chết đường đến bệnh viện cấp cứu
02
Không tìm tung tích của Uông Hạo dự đoán gã đã khỏi tỉnh cảnh sát phát lệnh truy nã gã Tôi hỏi một bạn làm luật sư nếu bắt Uông Hạo sẽ chịu án gì Bạn gã phạm tội ngộ sát xử từ ba đến bảy năm tù thêm tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp và cố ý gây thương tích giờ còn cố ý lẩn trốn thể bỏ tù mười năm trở lên
“Ngồi tù đơn giản giết thì đền mạng ”
Người bạn luật sư vỗ vai : “Hắn cố ý giết nên tử hình Đổng Thận nén bi thương Chuyện cứ giao cho cảnh sát Dù thế nào cũng sống tiếp…”
Từ hôm đó trở bắt đầu truy lùng gã sát nhân
Tôi nhét lưng quần một lưỡi lê quân dụng bắt đầu hỏi thăm tung tích Uông Hạo khắp nơi
Uông Hạo một bạn gọi là Lão Trịnh lúc cũng là lao công chỗ chúng bọn họ là đồng hương còn trọ chung một chỗ Tôi tìm nơi đó núp trong góc đến nửa đêm cuối cùng Lão Trịnh cũng về Ông già ngoài năm mươi lúc lau sàn thường cố ý vô tình trộm váy của nhân viên nữ Lúc lão đang ngâm nga một khúc nhạc khó ôm một đàn bà hành lang dáng loạng chà loạng choạng dường như đang say xỉn
Tôi xông lên nện một đấm lên đầu lão đàn bà bên cạnh thét lên thất thanh với nọ: “Không chuyện của bà cút”
Người tầm bốn mươi mấy trang điểm ma chê quỷ hờn lẽ là gái mại dâm Bà run rẩy chạy bao lâu đã mất dạng
Lão Trịnh giọng ôm đầu : “Quản lý Đổng chuyện của vợ liên quan gì tới tất cả là do thằng choá Uông Hạo…”
Tôi nện một đấm ngay mũi lão: “Mẹ mày bớt lảm nhảm tao điều tra hôm đó rình trộm ở nhà vệ sinh là mày mày gài thằng đó Nó đuổi xong cũng mày kêu nó tới quậy tao”
Lão Trịnh xong cả run lên định chạy lên lầu vật xuống cầu thang Tôi rút lưỡi lê nghiến răng nghiến lợi: “Mẹ mày định chạy …”
Lão Trịnh sợ đái quần mùi khai ngấy bốc lên lóc xin tha mạng: “Quản lý Đổng oan đầu nợ chủ chuyện liên quan tới thật biết Uông Hạo ở Cậu tìm nó giết nó cũng coi như thay trời hành đạo”
Tôi kéo lão lên kêu lão tiếp Lão Trịnh Uông Hạo còn một đứa con gái quê sống một ai chăm sóc Dù Uông Hạo chạy đường nào cũng về đó thăm con gái
Sau khi xác nhận lão lừa đấm mấy cái bụng lão đấm tới khi lão ói nước chua mới cất lưỡi lê về
Báo thù khiến mất lý trí Mấy ngày nay ngày nào cũng mất ngủ nhắm mắt là thấy vợ máu me đầy hoảng hốt thét lên bật dậy
Giữa đêm dài đằng đẵng trong đầu điên cuồng nảy lên một suy nghĩ cực đoan
Uông Hạo đã huỷ diệt cả đời cũng cho gã nếm thử cảm giác mất nhà
Đối với một còn gì cả thì gì để nuối tiếc Tôi từ chức bán nhà bán xe đưa ba mẹ vợ gần hết số tiền Ba mẹ vợ tội nghiệp của trải qua cú sốc mất con gái khổng lồ mà vẫn gắng gượng dậy đến an ủi đứa con rể là bắt đầu một cuộc sống mới
Số tiền còn dùng làm lộ phí thuê một chiếc xe đến một thị trấn nhỏ
Chạy suốt mười mấy tiếng đồng hồ rốt cuộc cũng tới thị trấn Đây là một địa phương hẻo lánh nghèo khó hai con đường giao thành hình dấu cộng chia trung tâm thị trấn thành bốn khu vực Đàn ông ở đây đa phần bằng xe máy cũ ở góc đường một cụ già đầu tóc bạc phơ bán cải xanh Tôi tìm một nhà trọ bình dân đã từ lâu đời cũng mùi ẩm mốc cũ kỹ còn cả đồ điện từ mấy năm chín mươi xài tới tận bây giờ Chủ nhà trọ là một đàn bà đã ngoài bốn mươi vóc dáng mập mạp giọng điệu cục mịch chị hỏi : “Ở bao lâu”
“Một tuần tính tiếp”
“Trên thành phố về hả Áo khoác da mốt lắm đó”
“Ừ”
Bà chủ tủm tỉm đưa chìa khoá bằng ánh mắt mập mờ: “Muốn gọi mấy em gái tới Loại nào cũng gái tơ cũng sạch giá cả chăng”
“Không cần” Tôi cầm chìa khóa định lên lầu bà chủ trọ lưng mắng mấy câu tiếng địa phương Tôi bỗng dừng chân trở chỗ chị móc hai trăm tệ đập lên quầy: “Hỏi thăm chị chút chuyện chị biết thì tiền là của chị”
Người đàn bà nọ thấy tiền thì sáng mắt: “Hỏi ”
“Chị biết ai tên Uông Hạo ”
“Tội phạm giết báo hả Anh là cảnh sát” Bà chủ trọ cẩn thận lui về một bước
Xem từng cảnh sát tới đây điều tra chuyện Uông Hạo giết đã báo đài đưa tin khắp nơi
“Không là nhà báo tới phỏng vấn mà về đưa tin” Tôi với chị xoá bỏ băn khoăn của nọ
Bà chủ thở túm mấy tờ tiền: “Ông hỏi đúng em đó còn thiếu nợ tui lai lịch của nó tui biết hết”