Lối Thoát Sau Cơn Ác Mộng - Chương 2
5
Quả nhiên khi Tiểu Bảo cứu mặt đã ửng đỏ bình thường ngực phập phồng liên hồi miệng nhếch lên rõ ràng là khó thở
Đỗ Quyên và đồng bọn của cô còn gây sự nhân viên gọi đuổi ngoài
Được cứu
Nương theo tiếng xe lửa vù vù xuất phát trái tim treo lơ lửng của cũng theo đó rơi về chỗ cũ
Tôi khó khăn bò đến bên cạnh cô gái trẻ giật giật ống quần cô: “Xin chị …cứu bé”
“Em yên tâm” Cô gật đầu mở hòm thuốc mang theo bên đó chữa trị cho Tiểu Bảo
Tiếp viên ôm đến chỗ dùng khăn giấy lau vết máu bên miệng dịu dàng hỏi: “Có đau Mặt sưng lên ”
“Không đau ạ” Đó là dấu vết để khi c ắn x é bọn càng là tượng trưng cho việc bảo vệ vận mệnh của
“Bạn nhỏ em biết nhà ở ”
“Em biết” Tôi nhẹ giọng đáp lời
Làm thể biết đây chính là ngôi nhà ngày đêm nhớ nhung
Kiếp cho dù thần trí rõ nhưng khi chet cũng vẫn nhớ về nhà Chỉ tiếc khi đó trở về thì đã muộn thể gặp nhà luôn thương nhớ
Cũng may kiếp đã thể bước lên đường về nhà
Tôi nghiêng đầu phong cảnh ngoài cửa sổ xe nước mắt lập tức rơi xuống Ba mẹ… hai nhất định bình an chờ con trở về
Cô gái tóc bím trẻ tuổi họ Hạ là một sinh viên y khoa đường về thăm thân vặn gặp trò khôi hài
Khi hỏi cô vì nguyện ý tin tưởng cô hai má lộ hai cái lúm đồng tiền nhỏ bộ cơ thể cô dường như bao phủ bởi một vầng hào quang ôn hòa
“Hiểu lầm thì Lúc chị đang nghĩ điều gì sẽ xảy nếu như hiểu lầm”
“Nếu như là hiểu lầm chị sẽ nhận với gì ghê gớm”
“ nếu là thật chị đây cứu cũng chỉ là hai mà là một gia đình tan nát chị học y chính là vì cứu đây là một cách để cứu ”
“Cảm ơn chị…” Tôi ôm lấy cô giống như ôm lấy chính của tương lai
Từ đó về trong cuộc đời u ám của đã tia sáng đầu tiên chiếu
6
Khi xe lửa đến ga chị Hạ cũng xuống sân ga
Vẻ mặt cô kinh ngạc: “Thật trùng hợp hai em cũng là thành phố S ”
Tôi ngoan ngoãn đáp: “Nhà em ở đây còn Tiểu Bảo thì em biết”
“Vậy bây giờ các em chị tiễn các em một chuyến”
Tôi chút do dự dừng bước Theo lý thuyết hiện tại nên tin tưởng bất kì kẻ nào……
Cô gái tóc bím dường như sự cảnh giác của khúc khích lấy từ trong túi một tấm thẻ học sinh: “Xem cần sợ chị chỉ sợ hai em lạc như trong nhà sẽ lo lắng biết bao nhiêu”
Chị Hạ bộn bề nhiều việc đưa chúng đến nơi vội vàng rời
Trước khi chị sờ sờ đỉnh đầu rối bời của nhét mấy cái bánh bột ngô tay : “Nhóc con lên đường bình an”
Tôi mím chặt môi trong lòng chút phức tạp
Trên đời nhiều nhưng cũng đang vô thanh vô tức cứu vãn thế giới hoang tàn mắt
Chúng đến đồn cảnh sát một cách bình an
Bởi vì thể báo rõ ràng địa chỉ gia đình nhanh đã đăng ký xong
Tiểu Bảo thì khác Cậu bé giống như còn học cách chuyện dọc theo đường ngoại trừ gọi chị thời gian còn cũng mở miệng
Tôi nóng nảy cúi đầu gặm ngón tay manh mối gì cũng
Cảnh sát Hứa phụ trách hỏi thăm thở dài: “Lớn thì dễ xử lý nhỏ thì làm bây giờ”
Cậu bé ngây thơ đôi mắt to ướt sũng như nho đen lộ vẻ mê man: “Chị”
Lý trí cho biết lúc nên lên tiếng mắt chuyện quan trọng nhất là về nhà những chuyện khác sẽ chỉ liên lụy bước chân về nhà của
Vì thế trừng mắt bé với cảnh sát Hứa: “Chú phiền chú đưa hai chúng con trở về nếu tin tức liên quan đến bé thể để cho nhà bé tới nhà của con đón về”
Quên tất cả đều mang đến đây cái nhất thời cũng tệ Để tránh càng nhiều trẻ em bắt cóc miêu tả thông tin liên quan đến tên buôn đó với cảnh sát Hứa
Chú thấy trật tự rõ ràng là kinh ngạc
“Này con nhớ rõ như ”
“Bởi vì thiếu chút nữa con sẽ gặp ba mẹ nữa”
Tôi siết chặt nắm tay cúi thấp mặt cố gắng che giấu hận ý trong đáy mắt
7
Chúng trở về nhà của Đứng ở cửa lớn dán chữ Phúc bỗng nhiên chút cảm giá rụt rè
Nếu như cộng thêm cả kiếp thì hẳn là đã hơn 10 năm gặp ba mẹ
Cố lấy dũng khí vặn một cái phát hiện cửa đóng chặt tay nắm còn một lớp bụi mỏng manh
Hàng xóm bên cạnh thấy động tĩnh liền thò đầu xem: “Ai Người nhà về quê thăm thân về ”
lúc bọn họ hẳn là còn quanh quẩn ngừng tìm kiếm nơi mất tích
Theo miêu tả của chị gái mẹ đường giơ ảnh chụp của lên thấy đường sẽ hỏi cho dù cuối cùng đ iên cũng sẽ túm lấy hỏi khắp nơi:
“Anh đã từng gặp con gái nhỏ của Nó mặt tròn mắt to vóc dáng chỉ nhớ nó”
Ba để ý tới việc làm ăn mới khởi sắc tóc bạc trắng rụng hết từng nắm từng nắm cứ ngủ ở cửa nhà ga chỉ sợ ngày nào đó trở về bỏ lỡ
Năm thứ ba mất tích mẹ chịu nổi đau khổ buông tay thế gian tháng 11 cùng năm cha giường bệnh nghiêng đầu chịu chị khi tắt thở vẫn lặp :
“Nhất định tìm em gái mang em gái về nhà…”
Trong một năm mất hai thân quan trọng nhất chị gái thành tiếng
Chú họ nhân cơ hội chiếm lấy nhà chúng trời tuyết lớn đuổi chị ngoài
Cũng là lúc mới bộc lộ bản tính
Sắc trời đã tối chờ qua đêm chân dừng bước trở về quê nhà ở nông thôn
Nhiều năm thường xuyên may mắn cũng may kịp thời chạy về
Con đường nhỏ thôn quê lầy lội ba bốn giờ sáng phần lớn các nhà đều đã tắt đèn ngủ chỉ một chỗ còn sáng
Mới xuống xe ở bên ngoài vách tường lát gạch xanh đá rõ ràng thấy giọng khiến hận thấu xương
“Anh họ tìm hiểu một con cách thể tìm cháu gái nhưng cần chuẩn một vạn giao liền thì mới thể giúp tìm ”
Ba khổ một tiếng: “A Tất chú đây thật lừa chứ nếu một vạn chúng cũng sẽ do dự”
Thời điểm những hộ gia đình trong cả huyện thể 1 vạn cũng mấy thể lấy ở
“Tiền đủ thể bán nhà máy tìm mượn khác thêm một chút gom đủ ”
Chú họ giả nhân giả nghĩa vẻ lo lắng : “Tôi còn đánh g ãy tay chân trẻ con để chúng ăn xin”
“Mọi cũng cháu gái nhận kết cục đúng chứ càng để lâu nguy hiểm càng lớn”
Bán xong còn lừa tiền thật sự là dễ tính toán
Nghe đến đó nhất thời tức giận nghiến răng nghiến lợi đập mạnh cửa hét to: “Ba mẹ đừng tin ”
8
Mấy đôi mắt dừng ở nặng nề đến mức làm cho bước tiếp nữa
Tôi ngơ ngác thân gần trong gang tấc bù đắp chỗ trống trong trí nhớ
Thật thật
Bóng dáng ba mẹ vẫn còn màu sắc rực rỡ đen trắng lạnh lẽo bất động treo tường
Một giây liền rơi vòng tay ấm áp của mẹ Mẹ ôm chặt lấy ngừng nức nở thành tiếng
Nước mắt bao lâu đã làm ướt đỉnh đầu
“Châu Châu con của con đã …”
Mắt mẹ sưng húp mấy ngày nay hẳn là đều lấy nước mắt rửa mặt
Tóc ba còn bạc nhưng cũng đã vài sợi tơ bạc ánh sáng lờ mờ mười phần chói mắt
“Con chạy lung tung biết chúng lo lắng bao nhiêu ” Ba đến gần tức giận giơ cao bàn tay lên
Tôi còn tưởng rằng ba đánh một trận để trút giận sợ hãi nhắm mắt
Cuối cùng đôi tay nhẹ nhàng rơi xuống vỗ lên đỉnh đầu giống như đang xác nhận đây là sự thật
Lúc giọng điệu luôn nghiêm túc của ba nghẹn ngào run rẩy: “Trở về là trở về là ”
Chỉ ngắn ngủi hơn mười ngày bóng lưng của bọn họ phảng phất còng xuống ít
Một tia cảm xúc căng thẳng cũng giờ phút tuôn trào nuốt hết tất cả chua xót cùng sợ hãi xuống cổ họng đổi thành một câu: “Con về nhà ”
Cùng kỳ vọng cả đời một cuộc sống mới rốt cuộc cũng về nhà