Lối Thoát Sau Cơn Ác Mộng - Chương 1
1
Tôi là khi chet mới nhớ tới vốn một gia đình mỹ mãn ba mẹ sáng suốt cả và chị gái đều yêu thương hề trọng nam khinh nữ chút nào
Khi bán trong núi sâu bởi vì sốt cao quá lâu mà trở nên ngu ngơ
Gia đình mua nhốt trong hầm hơn 10 năm khi sinh con trai liền giao cho thôn làm vật tế cuối cùng th iêu sống
Hồn bay về quê cũ
Tôi mới biết ba mẹ bởi vì chuyện của bao lâu đã xuống đất lạnh Chị vẫn từ bỏ việc tìm kiếm
chị tìm nhiều năm cũng tin tức gì hai mắt chet lặng sức sống thường xuyên sờ tấm ảnh chụp chung của cả nhà lặng lẽ rơi lệ
“Ba mẹ con chống đỡ nổi nữa nếu năm đó em gái lạc thì biết mấy nếu con buông tay em …”
Chị xong thì nhét hết một lọ th uốc ngủ trong miệng
“Không đừng mà…” Tôi cứu chị trực tiếp xuyên qua thân thể của chị
Trong lòng phẫn nộ chet làm như thế nào mới thể cứu thân của đây
lúc mắt lóe lên một ánh sáng trắng giây tiếp theo đột nhiên mất ý thức
Mở mắt lần nữa đã trong một chiếc xe tải mùi thuốc lá xộc mũi Tôi chằm chằm đàn ông mặc áo khoác da –
Là Tên buôn chet tiệt đó
2
Người đàn ông lấy từ trong túi một xấp tiền giơ bật lửa kiểu cũ châm th uốc cho đối diện
“Lão Tất mày đếm xem 300 tệ lúc hai đứa Sao chỉ một con nhỏ ”
Sương khói lượn lờ thấy rõ khuôn mặt của chú họ Sắc mặt đổi: “Cháu gái lớn của tao nhà trong nhà đứa nhỏ dễ lừa hơn một chút”
Tôi lập tức cảm nhận cả lạnh như băng nước mắt trào
Thì chỉ cần 300 tệ đã ch ôn vùi tính m ạng cả nhà chúng Suýt chút nữa chị gái cũng sẽ kết cục như
nghĩ mãi mà rõ chú họ vì làm như
Ba đối xử với chú ngay cả làm ăn cũng dẫn chú cùng giống như đối xử với em ruột
Khi còn bé chet đuối là ba kéo từ quỷ môn quan trở về nghĩ tới cứu một con rắn đ ộc
Bọn buôn nghi hoặc: “Lão Tất nghĩ đến việc bán cháu gái Không sợ của mày phát hiện ”
“Mày sẽ ai biết” Chú họ nhổ nước bọt ngoài xe giọng bất mãn: “Hắn năm đó cũng giống như tao ăn đất mà lớn hôm nay làm ăn phát đạt mà ngay cả 10 ngàn tệ cũng cho tao mượn”
“Còn xem hai con khốn như bảo bối cũng thể nối dõi tông đường con trai tao mới là chăm sóc tụi nó kết quả bảo mua một căn nhà cũng chịu về xem ai sẽ ném chậu cho ”
Bọn buôn ha ha giơ ngón tay cái lên: “Có bản lĩnh”
“Tao bán hai con nhỏ cũng chỉ thể nuôi nấng con trai tao”
Chú họ vẻ mặt đắc ý : “ tụi bây bán cháu gái tao xa một chút đừng để nó cơ hội trở về”
Bởi vì một câu của kiếp bán đến thâm sơn cùng cốc xa xôi còn cơ hội gặp thân
Đời bọn họ đều trả giá thật lớn
3
Thuốc mê ngấm trong còn tan hết ghi nhớ lộ trình dọc đường tìm kiếm cơ hội chạy trốn
Trên xe ngoại trừ còn một bé phấn điêu ngọc mài vẫn còn hôn mê chắc hẳn cũng là đứa trẻ l ừa b ắt
Xe tải chạy đến một quốc lộ trong thị trấn thì dừng Có một phụ nữ đội khăn trùm đầu tới cẩn thận hỏi: “Đại Cường Lần bé trai ”
Tên Đại Cường là cảnh giác chung quanh dấu tay
“Có một đứa”
Người phụ nữ thở phào nhẹ nhõm khuôn mặt đỏ bừng của Đỗ Quyên hiện lên vẻ kích động: “Được”
Cô đưa tiền xong xoay để lộ giỏ trúc lưng: “Anh cho bé trai ”
lúc biết rõ cơ hội đã tới giãy dụa dậy túm lấy ống tay áo phụ nữ: “Hu hu hu… Mẹ mẹ cũng mang con con tách khỏi em trai ”
Tôi từ bỏ tất cả sự hèn nhát và danh dự của để cơ hội trở về với gia đình
“Tôi mua con gái làm gì… ” Người phụ nữ đầu trong mắt hiện lên một tia dao động
Cậu bé bỏ giỏ trúc lúc cũng tỉnh vạch trần cũng lóc đòi chị theo
Đại Cường đã tận dụng cơ hội để bán: “Mua về làm bạn con gái cũng đắt còn thể làm việc Chị Đỗ Quyên chồng chị ngày thường cũng từng giúp đỡ như lấy 500 tệ thôi”
Người phụ nữ cuối cùng cũng thuyết phục vì cũng bỏ giỏ trúc
Cô lấy vải che kín chúng lẽ là đề cao cảnh giác gì với hai đứa trẻ đang hôn mê lúc vệ sinh đã đặt chúng xuống đất sang một bên
“Đừng ngoài quanh đây nhiều ”
Sau khi xác nhận tiếng bước chân đã biến mất đánh thức bé nhỏ giọng hỏi: “Có về nhà ”
Cậu gật đầu gì
“Vậy theo suốt chặng đường lời lóc mang cùng trở về Nếu phát một chút động tĩnh nào sẽ mặc kệ ”
Tôi cố làm vẻ mặt hung ác Sau khi bò khỏi giỏ trúc hai chúng nhanh chóng chạy đám
Hiện tại thể báo cảnh sát thị trấn đáng tin chừng là cùng một nhóm với bọn buôn
Tôi thể mạo hiểm Sau khi tìm nhà ga dùng một đồng còn sót trong túi mua hai vé xe buýt
Đầu năm nay xe còn cần chứng minh thư nhưng nhân viên bán vé cũng nghi ngờ hai chúng nhỏ như làm một
Tôi nắm chặt tay bé nở nụ ngọt ngào với bán vé: “Chị gái chúng em đến huyện tìm ba ông đang ở trạm xe đón tụi em”
Đến thị trấn chúng đã còn tiền mua vé xe lửa nữa nhưng chúng nhất định thành phố
Vì thế lau mặt đường ăn xin Trong lúc đó bụng bé đói bụng sôi ùng ục ánh mắt tuy rằng khát vọng nhưng cũng ăn cơm
Tôi cũng đói nhưng chỉ thể chịu đựng: “Chúng lập tức thể về nhà”
“Nếu thật sự đói chịu nổi chúng sẽ tới thùng rác lục lọi một ít thức ăn thừa cơm thừa”
Gom đủ tiền mua vé chằm chằm thời gian theo phía một đôi vợ chồng giả vờ như con của bọn họ lên xe
Tôi và bé bước lên toa xe cửa xe lửa còn đóng đã thấy một đám xông nhà ga
Người phụ nữ tên Đỗ Quyên chỉ chúng hét lên: “Con lạc đó là con ”
Cô chạy tới bắt chúng xuống xe Phía mấy đôi tay đẩy chúng xuống: “Trẻ con chạy loạn cái gì mau theo mẹ về nhà ”
Trong lòng nhất thời hoảng loạn chẳng lẽ thật sự trốn thoát
4
Nghĩ đến kiếp mẹ ôm quần áo của đ iên đ iên dại dại còn ba thì tóc bạc trắng
Tôi hung hăng c ắn lên tay phụ nữ đang túm lấy cổ áo nắm chặt lấy lan can sắt buông: “Bà gạt ”
Cô đau kêu lên một tiếng giơ bàn tay lên đánh mặt phát tiếng vang vang dội
Đồng bọn của cô cũng đuổi theo thấy thế đá một cái bụng
Tôi đá đầu của toa xe cuộn tròn trong đau đớn Mọi xung quanh với vẻ mặt lạnh lùng xen
Tôi mơ hồ thấy hình như bên cạnh lên bọn chung đè xuống nhỏ giọng khuyên: “Chuyện nhà quản tới làm gì Đừng cố để mất lòng”
Đầu choáng váng da đầu kéo mạnh lên đồng bọn dùng một giọng địa phương dày đặc hỏi: “Chị Đỗ Quyên nha đầu xử lý như thế nào”
Đột nhiên một thân thể nho nhỏ nhào tới ôm chặt lấy Tiểu Bảo miệng lưỡi rõ kêu : “Không thể… thể mang chị …”
Đỗ Quyên ôm lấy bé mặt hiện vẻ vui mừng: “Tổ tông của mẹ theo mẹ về nhà”
Mùi máu tươi trong cổ họng kích thích m dây thần kinh của ngước mắt lên dùng hết sức lực lớn nhất hét to: “Mẹ của yêu tuyệt đối sẽ đ ánh đau như bà đang gạt ”
Nhiều ánh mắt đổ dồn Mấy vị hành khách cảm thấy đúng lên chặn cửa xe lửa: “Sẽ là bọn bắt cóc chứ”
Ánh mắt cô né tránh mặt hiện lên một tia rối rắm lui về phía vài bước : “Con nhóc là do chồng để từ nhỏ đầu óc đã thông minh lắm thường xuyên trốn ngoài”
Đầu năm nay mẹ kế ngược đãi con cái cũng hiếm thấy thoáng cái đã xóa bỏ nghi ngờ của phần lớn ở đây
Chỉ cần là bắt cóc việc nhà bọn họ quản
lúc một giọng êm tai tựa như chim hoàng oanh vang lên: “Vậy tại đứa nhỏ trong lòng cô nổi cơn hen suyễn cô phát hiện Còn ôm nó”
Là một cô gái trẻ mặc áo sơ mi trắng buộc hai bím tóc Cô theo nhân viên nhà ga giọng mạnh mẽ vang dội: “Tôi nghi ngờ cô căn bản là mẹ của bọn chúng”