Lời Thề Của Chưởng Môn Ly Ưu - Chương 5
6
Dựa theo môn quy tử tông môn cứ ba năm xuống núi rèn luyện
Bởi khi tỷ thí Tất cả các sư chút thành tựu đều cùng xuống núi rèn luyện ba tháng trợ giúp những yêu ma xâm hại ch ém giet yêu quái tà ác bảo vệ dân chúng bình an
Phương Văn Châu thèm vị trí chưởng môn Không chỉ cưới hơn nữa còn thu phục lòng
Bởi lần khi xuống núi liền tự làm mọi chuyện Mỗi lần gặp yêu tà ở một chỗ cũng câu nệ liền trực tiếp cầm k iếm xông ngoài
“Ta là đại sư đương nhiên bảo vệ các sư sư các ngươi”
Hắn thật chính nghĩa lẫm liệt còn quên làm lộ vết thương thế cho nên đến hai tháng đã ít thương tích
Hắn tự hào về điều và luôn về trách nhiệm của với tư cách là một đại sư cố gắng tạo dựng hình ảnh uy nghiêm của trong đám
biết rằng đôi khi tính toán quá mức chỉ khiến chán ghét Xuống núi trừ yêu vốn là mong trong lòng mỗi tử Tiên môn
Bọn họ đã tu luyện nhiều năm khó khăn lắm mới cơ hội hiện tại thi triển kỹ năng đã Phương Văn Châu đoạt
Ai thể vui Kiếp những sư sư tỷ sắc mặt đúng
Bởi sớm nhắc nhở Phương Văn Châu nên lúc đó mới tác dụng ngược còn khiến cho những khác khen ngợi
Hôm nay chỉ lạnh lùng làm mọi thứ
Mà cũng thật sự là quá vội thể hiện bản thân xuống tay tàn nhẫn thế cho nên những yêu quái khi thời hạn xuống núi của bọn chỉ còn nửa tháng nên dám ngoài nữa
Ngày về đã gần vốn tưởng rằng sẽ gặp yêu quái gì nữa
Những đan dược trị liệu Phương Văn Châu mang theo cũng còn bao nhiêu trơ mặt đến gõ cửa phòng hi vọng thể tự tặng đan dược cho
Lần cũng biết tính toán thông minh hơn Cố ý ở ngay mặt các sư mở miệng đòi hỏi : “Tiểu sư dọc theo đường vì bảo vệ các ngươi đã thương ít trị liệu đan dược đã còn tiểu sư ngươi mang theo ít chi bằng đưa cho một ít ”
Nếu như là các sư khác trong tông môn lẽ sẽ chút do dự lấy đan dược Dù mọi đều cùng tông môn đương nhiên trợ giúp lẫn
là Phương Văn Châu Là tên ngụy quân tử kiếp hủy nguyên thần của đoạn tiên mạch của
Vậy nên thà rằng xem những đan dược như đường đậu mà ăn hết cũng tuyệt đối thể để cho một viên
Thấy sắc mặt lạnh lùng Phương Văn Châu cố ý ho khan hai tiếng lộ vết thương cánh tay: “Trư yêu đả thương sợ thương dốc hết lực truy s át trư yêu mới để vết sẹo ”
“Cho nên” Ta hỏi ngược
Phương Văn Châu như nghẹn họng một lúc mới mở miệng: “Cho nên vết thương của là bởi vì mà hôm nay còn đan dược trị liệu cho một ít cũng là quá đáng đúng chứ”
Ý đồ dùng ngôn luận như tạo áp lực cho nhất là mặt các sư cảm thấy sẽ vì thể diện mà khuất phục
Đùa hả
“Không đến trư yêu căn bản làm thương vốn đã bắt nó là ngươi đột nhiên xông tới khiến trận pháp của thất bại hại thiếu chút nữa c ắn trả”
“Còn mấy lần nữa rõ ràng chúng cùng kết trận sẽ thể dễ dàng đối phó đám xà yêu nhưng ngươi hết lần tới lần khác thể hiện tự vọt tới trong trận pháp khiến bọn yêu quái nổi giận cuối cùng yêu tính đại phát thiếu chút nữa đả thương thôn dân lân cận”
“Ngay cả hôm nay nữa ngũ sư đã bắt yêu quái ngươi chen ngang một bước cho yêu quái cơ hội lợi dụng đả thương ngũ sư Từng chuyện từng chuyện một dù là một ngốc cũng biết ngươi tham vọng lớn đại sư ngươi hiểu ý tứ của từ ”
Ta từng chữ các sư vây xem cũng khỏi gật đầu
“Lần xuống núi tiêu diệt tà ma đã đợi ba năm Khó khắn lắm mới bắt một yêu ma làm chuyện á c đợi thi triển pháp thuật đại sư đã giành một bước giet yêu ma nhưng rõ ràng tự thể bắt nó”
“Ta cũng con Điệp Yêu yếu đại sư nhất quyết giành lấy chuyện của thay trừ yêu ma khiến cơ hội thi triển”
“Còn ……”
“……”
Mọi nghị luận sôi nổi đều lộ vẻ bất mãn
Tất cả mọi vốn tự đại triển quyền cước những yêu ma thực lực đủ thì dễ bắt gặp bọn họ thể tự giải quyết coi như là tích lũy một ít kinh nghiệm thực chiến
Mà yêu quái thực lực cường hãn họ cũng thể cùng các sư kết trận đối phó
kết quả thì Phương Văn Châu cố tình một ôm đồm tất cả cho những khác cơ hội rút k iếm
Còn náo loạn mặt Sau khi mở lời vốn ý đồ tạo áp lực với cuối cùng thành đại hội chỉ trích
Phương Văn Châu một đám sư vây quanh ở giữa chính cũng ý thức vốn nghĩ làm việc nhiều thể bọn họ thán phục cuối cùng biến khéo thành vụng
Không ai chất vấn vì lấy đan dược trị liệu Ngược là lên án Phương Văn Châu cho những khác cơ hội trừ ma diệt yêu
Hắn mọi vây ở giữa quơ quơ túi của về phía Trong túi chứa đầy đan dược trị liệu đầu cầm thuốc phòng Ngũ sư
“Ngũ sư thương chỗ của đan dược đưa cho một ít”
Mà những sư khác ánh mắt về phía thêm một phần ý : “Vẫn là sư đan dược trân quý như mắt chớp đã thể lấy quả nhiên hổ là đồ chưởng môn tự dạy dỗ”
Nghe sắc mặt Phương Văn Châu càng thêm khó coi Chậc Vậy càng vui vẻ
Sau khi trải qua trò Phương Văn Châu sẽ còn ôm đồm mọi chuyện như nữa Các sư sư khác cũng cơ hội thi triển quyền cước
Sư thực lực yếu một chút cũng thể túm năm tụm ba kết trận ứng phó Nếu thương sẽ đưa đan dược cho bọn họ ai cũng khen tâm địa thiện lương
Không lấy lòng mọi khiến họ ủng hộ làm chưởng môn Lòng cũng
Thời gian thoáng cái đã đến cuối tháng ba chỉ còn đầy hai ngày nữa là thể trở tông môn
Vốn tưởng rằng gió êm sóng lặng sẽ còn yêu tà quấy phá nữa
Kết quả qua một thôn xóm mơ hồ nhận thấy khí tức trong thôn bình thường yêu khí như ẩn như
Ta còn đã thấy một bé gái ở cửa thôn Khoảng sáu bảy tuổi giống năm đó
Trên quần áo bé gái đều là m áu tươi đất thút thít
Nhìn thấy đoàn chúng tiến đến liền kéo váy của quỳ mặt đất ngừng cầu khẩn: “Tiên nhân tỷ tỷ cầu tỷ giúp báo thù”
Không cầu cứu … Điều nghĩa là thân của nàng đều còn
Ta đưa tay bế nàng lên”Có thể cho biết trong thôn gần đây xảy chuyện gì ”