Lời Thề Của Chưởng Môn Ly Ưu - Chương 4
5
Cứ cách năm năm tông môn sẽ tổ chức một cuộc thi chọn tử Trong môn chúng tử nếu thể đầu bảng thì thể nhận một ít khen thưởng
năm nay sẽ đặc biệt hơn Nếu thể đánh bại tất cả mọi chứng minh thực lực của càng tư cách kế thừa vị trí chưởng môn
Kiếp bởi vì mới báo thù xong tâm tình chút bất bởi từng tham dự tỷ thí
Phương Văn Châu liền lấy cớ tìm đòi Tụ Khí Đan tăng tốc tu luyện tiên thuật khiến năng lực tăng lên nhiều
Cho nên thời điểm mấu chốt mới thể đánh bại các sư khác đầu bảng
Mà lúc đây tin tức thi đấu truyền Phương Văn Châu đã trơ mặt tới tìm
“Sư biết chưởng môn xưa nay thương yêu nhất ông đã từng luyện hóa nhiều Thần Hành đan khẳng định đã cho ít nhỉ”
“Lần tông môn tổ chức tỷ thí tham gia chi bằng tặng Tụ Khí đan cho sư Để sư thể mang vị trí đầu bảng trở về giúp hãnh diện”
Hắn dứt lời vẻ mặt chờ mong Ta cũng chằm chằm mặt hồi lâu nhịn bật
“Sư mặt cái gì ” Phương Văn Châu chằm chằm chút khó chịu nhịn đưa tay chạm mặt
Ta gật đầu: “Ta một chút da mặt đại sư thể dày đến mức nào Ai mà biết Tụ Khí đan thể trợ giúp tu tiên tụ tập Thiên Địa Linh tăng tốc độ tu luyện Bởi nó là đan dược trân quý chỉ tử chân truyền mới thể một hai viên Vì ngươi mới trơ mặt tới tìm xin đan dược”
Ta một chút mặt mũi cũng giữ cho Bởi dứt lời trong mắt Phương Văn Châu thoáng hiện một chút tức giận
lập tức đè xuống tiếp tục chỉ là nụ tới đáy mắt
“Chưởng môn từ đến nay luôn lo lắng cho thuật luyện đan của ông xuất thần nhập hóa Tụ Khí đan trong tay đương nhiên cũng nhiều hơn chúng nhiều tặng cho mấy viên cũng quan trọng lắm mà”
Chính xác tặng mấy viên cũng đau lòng Vì sở hữu cả một túi …Có cho cũng xem tâm tình của
Ta thoáng trầm tư đưa tay chỉ về phía núi: “Sáng sớm hôm nay lúc rửa mặt chải đầu cảm thấy chút thanh tịnh một cây trâm điêu khắc từ linh mộc phía núi Không biết đại sư thể thỏa mãn tâm nguyện của sư ”
Linh mộc từ đến nay là do trưởng lão vận dụng pháp thuật điêu khắc thành một thanh mộc k iếm dùng để phòng thân cho các tử mới nhập môn
“Cái dễ làm bây giờ …” Phương Văn Châu lập tức liền tiếng chút do dự đáp ứng mới chuẩn mở miệng đồng ý đã nhanh chóng ngắt lời
“Dùng pháp thuật điêu khắc làm thành ý Nói thế nào thì đại sư cũng là vị hôn phu tương lai của tự tay điêu khắc một cây trâm cho hẳn là việc gì khó đúng chứ”
Linh mộc dễ điêu khắc Muốn tự tay khắc một cây trâm mà vận dụng bất kỳ pháp thuật nào là một chuyện khó
Phương Văn Châu chỉ do dự đã vội đáp ứng
“Nếu sư bất kể khó khăn sư cũng nhất định sẽ làm cho ”
Nói xong về phía núi Suốt ba ngày đó Phương Văn Châu nhốt trong phòng ngừng điêu khắc trâm cài
Chờ khi đưa đến mặt hai tay đã tràn đầy vết thương cây trâm còn đến mức
“Sư linh mộc thật sự khó điêu khắc tốn nhiều thời gian cũng chỉ thể làm như thế ”
Trong lúc chuyện cố ý để lộ vết thương ý đồ dùng cách để khiến đau lòng Ta ngay cả mí mắt cũng lười nhấc lên
“Chẳng lẽ ở trong mắt sư cây trâm như mới thể xứng với ”
Nói xong trực tiếp đưa tay dùng linh lực bóp nát cây trâm
“Tiểu sư ” Phương Văn Châu chợt hét lên trong mắt đầy vẻ tức giận khó thể che giấu
“Ngươi chưởng môn ưu ái mới thể Tụ Khí đan nhiều hơn sư chúng nhưng ngươi biết chia sẻ bây giờ còn dùng nó để thăm dò Ta hao hết khí lực mới làm cây trâm cho ngươi ngươi mà cũng đã phá hủy nó”
“Chia sẻ Vì chia sẻ với ngươi”
Ta giống như là chuyện vô cùng buồn nhịn khom cả lưng
“Ta sư phụ ưu ái trở thành tử chân truyền duy nhất của Từ xưa đến nay tình thầy trò ở trong Tu Tiên giới vốn là thân thiết nhất Ông sắp phi thăng nên đem tất cả những thứ ông cho đồ chẳng lẽ là hợp tình hợp lý Chuyện thế gian vốn là bất công nếu ngươi cảm thấy ấm ức bản lĩnh thì tới c ướp ”
Ta cố ý lắc một túi Tụ Khí Đan đầy ắp mặt
Sư phụ thương cho nên mới đưa những thứ cho Có bản lĩnh thì tự về nhà tìm sư phụ của lóc kể lể ở chỗ miệng đầy nhân nghĩa đạo đức thật sự là làm cho cảm thấy càng buồn
Sắc mặt Phương Văn Châu càng thêm khó coi
“Tống Ly Ưu những ngày luôn nhẫn nhịn mọi mặt với ngươi bất kể ngươi cái gì đều dốc hết lực mang tới tay cho ngươi nhưng ngươi hôm nay trêu chọc rốt cục ngươi còn coi là vị hôn phu của ngươi nữa ”
Nếu lúc chúng đều ở trong tông môn chỉ sợ đã sớm rút trường k iếm trong tay giáo huấn một phen
hình như đã quên Lúc vì báo thù ngày ngày cần cù tu luyện Mặc dù trong đám tử chân truyền nhập môn muộn nhất
năng lực của cực cao cũng chắc đánh thắng
Ta tiếp tục khiêu khích: “Ta chính là hề coi ngươi là vị hôn phu của ngươi thể làm gì Có bản lĩnh thì tự đề nghị từ hôn … Ngươi cái can đảm ”
Hắn Vậy thì ngoan ngoãn cụp đuôi làm