Lời Thề Của Chưởng Môn Ly Ưu - Chương 1
1
Ta vĩnh viễn nhớ rõ nỗi đau đớn thấu x ương Nguyên thần vỡ tan tiên mạch c ắt đ ứt
Đại sư nắm thanh thần kiếm tượng trưng cho thân phận chưởng môn ngông cuồng
“Tiểu sư ngươi ngày ngày mang theo nỗi hận thể học hai chữ ‘khoan thứ’ họa tới con cái ngươi tự tay giet vô tội Đã như thế hôm nay vinh đăng chưởng môn tất nhiên là thể lưu một tai hoạ như ngươi”
Dứt lời liền lấy tu vi tu luyện nhiều năm của bản thân dẫn dắt Nguyền rủa đời đời kiếp kiếp nhập luân hồi vĩnh viễn rơi địa ngục A Tỳ nếm hết muôn vàn khổ sở
Đây là ký ức cuối cùng của khi ý thức tiêu tán
2
“Giết cả nhà ngươi chính là cha liên quan gì đến cầu xin ngươi cho một con đường sống cầu xin ngươi…”
Giọng Thẩm Thư Ý cầu xin tha thứ vang lên bên tai nàng rõ ràng giet mà
Ý thức của dần hồi phục mới ý thức một sự thật vẻ hoang đường Đó chính là……Ta đã trọng sinh trọng sinh về tới ngày t àn s át Tống gia
Mười một Tống gia trong đó mười đã thành vong hồn k iếm của
Chỉ tam tiểu thư Thẩm Thư Ý Thẩm Nguyên yêu thương bọn họ giấu trong ngăn tủ ý đồ thể tránh thoát một kiếp
nhiều năm tu luyện tiên thuật cảm quan đã sớm khác với thường bởi cần tốn nhiều sức đã tìm Thẩm Thư Ý giấu
Nàng quỳ xuống đất m áu tươi đầy đất Thì vẫn chút cốt khí mắng á c đ ộc t àn nh ẫn
khi thấy cầm trường kiếm trong tay nhắm ngay ngực nàng khom lưng quỳ mặt đất đau khổ cầu xin buông tha nàng
Kiếp chút do dự cầm k iếm ch ặt đầu nàng đưa nàng gặp Diêm Vương
làm cũng nghĩ tới – -Đại sư Phương Văn Châu bởi mà nhận định tâm địa á c đ ộc tùy ý giet hại vô tội hơn nữa còn s át h ại Thẩm Thư Ý mà nhận định là lương thiện từ tận đáy lòng mới dùng phương thức tàn nhẫn như đoạt tính m ạng của
Sống một đời đối mặt với Thẩm Thư Ý đau khổ cầu xin vẫn bất kỳ do dự nào trực tiếp dùng k iếm trong tay ch ặt đầu của nàng
Tiếng thét chói tai chỉ trong nháy mắt đã im bặt M áu tươi nóng hổi b ắn một ít b ắn lên mặt nóng bỏng nhưng bao giờ nóng bằng trái tim lúc
Thù hận nhiều năm cuối cùng đã kết thúc ngày Trong lòng quả nhiên là vui sướng
Mà đầu Thẩm Thư Ý lúc đang lăn mặt đất nhiễm bụi bậm còn xinh như lúc còn sống một đường lăn tới chân Phương Văn Châu khoan thai đến chậm
Hắn cúi xuống cái đầu khi thấy rõ khuôn mặt đột nhiên mở to hai mắt
“Tiểu sư ngươi……”
Phương Văn Châu nắm chặt trường k iếm trong tay như là đang cố gắng khắc chế nhưng vẫn khó nén rung động cùng tức giận trong lòng
Ta làm như thấy vẫn chậm rãi lau chùi vết m áu k iếm
Dùng m áu tươi của kẻ thù nuôi dưỡng Đoạn Thủy Kiếm của quả nhiên là thể làm cho linh khí của nó càng lúc càng dồi dào
Ta đầu : “Đại sư báo xong thù lớn chẳng lẽ ngươi thấy vui thay ”
Phương Văn Châu mím môi như là đang cân nhắc dùng từ Hắn kiêng kỵ hiện giờ càng càng căm hận nhưng hết lần tới lần khác thể lấy lòng
Sau một lúc rối rắm cuối cùng……vẫn giống như kiếp lộ tâm tình tức giận
“Tiểu sư biết ngươi tâm tâm niệm niệm báo thù giet cả nhà ngươi là Thẩm Nguyên ngươi cũng chỉ cần giet một Thẩm Nguyên là cần gì liên lụy vô tội”
Kiếp bởi vì thù lớn báo vui buồn thất thường nên lao lực quá độ
Bởi cũng cùng đại sư tranh luận quá nhiều Chỉ thản nhiên bỏ một câu: “Bọn họ đều đáng chet”
Những lời căn bản cũng gì sai lúc Thẩm Nguyên chẳng qua chỉ là một tên ăn mày chỉ vật gì còn mắc bệnh nặng vốn là chịu nổi qua mùa đông
Là phụ mẫu quá mức thiện lương tâm địa đ ộc á c của thậm chí còn hảo tâm cho cơm ăn và áo mặc
Thẩm Nguyên nổi lòng tham giet mười một Tống gia
Vô tội Cái gì gọi là vô tội Ai mà vô tội chứ
Khi đó tiểu chỉ mới ba tuổi là một đứa bé ngây thơ đáng yêu Muội đem bánh ngọt trong tay đưa cho Thẩm Nguyên nhưng Thẩm Nguyên dùng trường thương đ âm đ âm thủng bụng khiến m ất m áu đến chet
Tiểu chẳng lẽ vô tội
Mẫu thân đang mang thai sáu tháng trong bụng đã đủ tháng cả nhà chúng đều chờ đợi đời
Thẩm Nguyên dùng lưỡi dao trong tay r ạch bụng mẫu thân hết sức tàn nhẫn
Mẫu thân vô tội
Người thân của đều chet thê thảm như thế chẳng lẽ bọn họ vô tội
Mà Thẩm Nguyên……Lại dùng tiền tài c ướp từ nhà cưới vợ nạp kéo dài dòng dõi
Có lẽ trong những năm tháng cũng từng dùng tiền bạc của nhà cứu trợ dân chúng nghèo khổ cũng từng đường phát cháo cũng từng mọi gọi là đại thiện nhân
thì Phụ mẫu trời sinh tính tình lương thiện hàng năm biết đã cứu bao nhiêu nhưng vẫn chịu đủ tra tấn mà chet
Dựa cái gì hung thủ chỉ làm chuyện hai năm đã nhận định là cải tà quy chính nên cho bọn họ một con đường sống nên để cho cha mẹ chet vô ích
Không đồng ý Cho nên- -Thẩm Thư Ý phụ mẫu giáo dưỡng vô cùng đương nhiên cũng gánh chịu tội nghiệt do phụ mẫu nàng mang đến
Điều kiện tiên quyết họa tới con cái là con cái nhận lợi ích gì
Bạc nhiễm m áu tươi Tống gia bộ đều Thẩm Nguyên c ướp mới thể nuôi dưỡng kim tôn ngọc quý của mười mấy Thẩm gia
Mà nếu đã trả thù thì nhất định diệt cỏ tận gốc một cũng để
Nếu là lưu tai họa ngầm cho Ta cũng ngốc như
Thẩm Nguyên cũng hiểu đạo lý cho nên nhiều năm qua đều phái cao thủ giang hồ truy sát
biết…Ta đã sớm bái nhập tiên môn tu tập tiên thuật trở thành tử tiên môn
Ta cũng hiểu đạo lý Cho nên đối với Thẩm Thư Ý đau khổ cầu xin chút dao động quyết đoán tay kết liễu nàng
Chỉ là đời khi đại sư xong lời khiển trách cũng lập tức đáp chỉ chậm rãi tới mặt dùng mũi kiếm chỉ đầu Thẩm Thư Ý mặt đất cố ý khiêu khích
“Thâm thù đại hận của Tống gia ngay cả sư phụ cũng từng can thiệp chỉ nhân quả luân hồi báo ứng khó tránh”
Ta dừng ánh mắt trở nên sắc bén
“Chẳng lẽ…Sư cảm thấy sư phụ cũng là quá mức á c đ ộc mới thể dung túng tử duy nhất là tay nhiễm m áu tươi của nhiều như ”
Sau khi rời khỏi sư phụ Phương Văn Châu lòng đầy lửa giận nhưng cũng chỉ thể chịu đựng
Kiếp cũng là đến khi chet mới biết
Phương Văn Châu từng xuống núi trừ yêu và duyên gặp Thẩm Thư Ý vài lần gặp qua một nữ tử “vô tội lương thiện” như lẽ đã phát sinh tình cảm
hôn ước giữa và là sư phụ đã định từ sớm Hắn mơ cũng kế thừa chức chưởng môn
chỉ là tử của trưởng lão làm tử chân truyền của trưởng lão Mà K iếm Tông chín vị trưởng lão mỗi vị trưởng lão đều tử chân truyền của cũng dốc hết tất cả truyền thụ cho
Bởi còn mấy vị sư tư chất tiên thuật đều thua kém thậm chí còn giỏi hơn Phương Văn Châu làm đại sư cũng quá nhiều ưu thế
Mà tử chân truyền duy nhất của chưởng môn chính là Cho nên chỉ cưới sư phụ ủng hộ Phương Văn Châu mới khả năng lớn trở thành chưởng môn mà luôn mơ ước
Bởi lễ thành thân tới cho dù trong lòng bất mãn với nhiều hơn nữa cũng chỉ thể chịu đựng
“Ly Ưu ngươi đã báo thù xong mau theo về Linh Sơn chưởng môn gặp ngươi”
Giọng điệu của Phương Văn Châu vui buồn nhưng hẳn vẫn còn tràn ngập oán khí đối với nhưng chỉ thể cố gắng chịu đựng bởi cũng còn thân thiết gọi là tiểu sư như nữa mà là gọi tên sư phụ đặt cho
Ly Ưu thoát khỏi thù hận và muộn phiền đây là lời chúc phúc lớn nhất của sư phụ dành cho
Về phần cái tên lúc đã sớm cùng sự thù hận chôn vùi trong hận ý
Mà lần trở về Linh Sơn bởi vì thù lớn của đã báo còn tâm ma nữa
Sư phụ cũng sắp phi thăng cần truyền thừa vị trí chưởng môn và cũng tận mắt thấy lập gia đình
Lần sẽ nhắc hôn ước của với Phương Văn Châu
Đây cũng là mưu kế của Phương Văn Châu thể chờ nữa cho nên tự tới xin mệnh lệnh của sư phụ mệnh lệnh đón trở về Linh Sơn
Ai ngờ rằng để cho tận mắt thấy cảnh khiến nghĩ vô cùng đ ộc á c
Ta lau khô máu tươi k iếm lộ nụ khác biệt gì so với đó cùng sóng vai mà
“Được đại sư chúng về Linh Sơn”
Chỉ là lúc đây – –
Mạng đại sư
Vị trí chưởng môn cũng