Liên Khai Tịnh Đế - Chương 2
“Nếu cô nương cứ tuỳ tiện như thế chỉ e phu nhân nhà mà biết trong lòng sẽ buồn lắm đấy”
Xem đúng là đã đối xử với Bùi Cảnh Xuyên quá
Đến cả một kẻ hạ nhân cũng dám giữa chốn đông mà vác mặt làm mất mặt
“Cút mẹ ngươi ”
Liên Kiều chống nạnh mắng như tát nước mặt Thanh Nghiên nước miếng văng tung toé:
“Phi”
“Ngươi là thứ gì mà dám mặt tiểu thư nhà mà dạy đời”
“Đồ của tiểu thư nàng tặng ai thì tặng”
“Ngươi cũng biết là kim liên song sinh thế ngươi biết đưa trâm hoa nghĩa là gì ”
“Chỉ cho nhà ngươi lẳng lơ còn tiểu thư nhà đem bảo vật tặng hùng chắc”
“Cút Tránh xa ”
7
Ta thèm liếc mắt Thanh Nghiên lấy một lần mà chỉ nghiêng đầu hướng về phía Cố Bắc Thần:
“Cố tiểu tướng quân nha nhà đã bảo vật tặng hùng”
“Đây là tâm ý của là tâm ý của Tống gia cũng là tâm ý của muôn vàn bá tánh Đại Lương”
Cố Bắc Thần xoay xuống ngựa động tác phóng khoáng tiêu sái
Hắn bước đến mặt lúc mới phát hiện cao ngẩng đầu hết mức mới rõ khuôn mặt
“Cố mỗ đa tạ Tống cô nương”
Cố Bắc Thần nhận lấy lễ vật vị phó tướng bên cạnh đến nỗi hai mắt híp tịt:
“Tống cô nương tướng quân nhà tròn 19 tuổi văn võ song tuyệt đối hồng nhan tri kỷ gì nha”
“Trong phủ tướng quân chúng ngay cả con ruồi cũng là giống đực hết đấy”
“Tướng quân chúng vẫn đính hôn đó Tống cô nương”
Nghe đến đây cả quân doanh Cố gia liền rúng động
Từng gã quân sĩ tiến lên phía nhưng đầu thì về phía
Không chỉ bọn họ còn thi gào to:
“Nhìn xem tướng quân nhà kìa cô nương”
“Tướng quân chúng vẫn là thân đồng tử đấy cô nương”
“Tướng quân nhà khỏe như trâu từng cưỡi chết ba con tuấn mã đấy”
Toàn là những lời hổ sói gì đây…
Ta hổ vô cùng kéo theo Liên Kiều chạy trối chết
Bùi Cảnh Xuyên ngựa sắc mặt đen sì chẳng còn vẻ đắc ý gió xuân như ban nãy
Thanh Nghiên cạnh nhỏ giọng lầm bầm đầy bất mãn:
“Thiếu gia như thế”
“Tiểu nhân để chúc mừng đỗ trạng nguyên Tống cô nương đã chuẩn thưởng bạc cho bộ hạ nhân trong phủ chúng mỗi mười lượng bạc đấy”
“Giờ xem Tống cô nương thật sự nổi giận đến cả kim liên cũng tặng khác phần thưởng của bọn tiểu nhân e là cũng tiêu tan”
Phần thưởng đương nhiên là tiêu tan
Ta bảo Liên Kiều đem chỗ bạc chuẩn sẵn tất cả đều đưa đến phủ tướng quân
Ta để Bùi Cảnh Xuyên hiểu rõ
Tấm chân tình dành cho bất cứ lúc nào cũng thể lấy
8
Bùi Cảnh Xuyên dạo phố xong y phục còn kịp thay đã chạy đến tìm
Hắn mang theo cơn giận bừng bừng mở miệng liền chất vấn:
“Tống Gia Nguyệt nàng phát điên gì hả”
“Ta trách nàng tặng bạc cho khác nhưng đó là kim liên song sinh”
“Nàng biết kim liên song sinh ý nghĩa gì ”
Ta thẳng đôi mắt càng thêm sáng rực vì tức giận của lạnh lùng hỏi ngược :
“Vậy còn thì tặng trâm hoa cho Tống Thanh Tuyết để làm gì”
Bùi Cảnh Xuyên tỏ vẻ vui:
“Chuyện đó thể giống ”
“Ta với Thanh Tuyết tình ý”
“Chỉ là thương xót nàng phận thứ nữ sống trong phủ chẳng dễ dàng gì”
Bùi Cảnh Xuyên hôm đó đến phủ tìm đúng lúc gặp Tống Thanh Tuyết đang lặng lẽ rơi lệ trong hoa viên
Tuy nhà phụ thân là phủ Trấn Quốc Bá nhưng từ lâu đã sa sút
Toàn bộ ăn mặc chi tiêu trong phủ đều dựa của hồi môn của mẫu thân
Bắt tay ngắn cắn miệng mềm
Cả phủ từ lão Bá gia cho đến nha sai vặt đều sắc mặt mẫu thân mà sống
Những năm đầu thành thân phụ thân căn bản dám nhắc đến chuyện nạp
Lúc nạp Mai di nương cũng là tình cờ
Trong một lần dự yến hoa phụ thân vô ý rơi xuống nước chính Mai di nương đã cứu lấy ông
Mẫu thân dù vui đến mấy cũng chỉ đành bịt mũi chấp nhận cuộc hôn sự
Dù Mai di nương cũng xem là ân nhân cứu mạng của phụ thân
Hôm Tống Thanh Tuyết là vì nàng dành dụm bao lâu mới mua một cây trâm ngọc phỉ thúy
Liên Kiều thấy cây trâm liền năn nỉ xin cho một chiếc
lúc đang vui liền tặng cho nàng cả bộ
Một cây trâm một đôi khuyên tai thêm cả một chiếc vòng tay
“Phủ Trấn Quốc Bá chỉ biết đến đại tiểu thư nào để ý đến nhị tiểu thư bao giờ”
“Ngay cả nha bên cạnh nàng sợ là trong phủ còn mặt mũi hơn cả Thanh Tuyết”
“Một thiên kim tiểu thư sống khúm núm như thật sự dễ dàng gì”
Hôm đó bất kể Bùi Cảnh Xuyên thế nào Tống Thanh Tuyết chỉ ôm mặt mà ngừng
Trong lúc cấp bách Bùi Cảnh Xuyên bèn đề nghị tặng trâm hoa mũ trạng nguyên cho nàng lúc đó nàng mới nín mà nở nụ
9
Nói đến đây Bùi Cảnh Xuyên khẽ thở dài trong đôi mắt phượng nhếch lên tràn đầy thương xót:
“Nàng tay một cái là mấy vạn lượng bạc”
“Thế mà Thanh Tuyết nguyệt ngân mỗi tháng chỉ 20 lượng”
“Nàng cái gì cũng cần gì tranh giành một cây trâm hoa với Thanh Tuyết”
“Tống Gia Nguyệt nàng thể rộng lượng một chút ”
Ta suýt thì tức
“Bùi Cảnh Xuyên nếu nhớ lầm vị thứ xuất của mỗi tháng chỉ hai lượng bạc ”
“Ngay cả trưởng tôn dòng đích của Bùi gia mỗi tháng cũng chỉ 15 lượng”
“Huynh thử phố mà hỏi xem ngoài nhà còn nhà nào tỷ tỷ phát 20 lượng mỗi tháng cho một thứ nữ ”
Bùi gia thanh quý
“Thanh” là nghèo rớt mồng tơi “quý” là tự cho thanh cao
Trong nhà tuy mấy vị Hàn Lâm Tế Tửu tiếng tăm văn nhã đầy nhưng túi một xu
Phụ thân của Bùi Cảnh Xuyên là một kẻ si mê hội họa
Tiền bổng hàng tháng quá nửa đều đổ việc mua thư họa cổ vật
Bùi phu nhân là biết tính toán sớm danh tiếng văn nhã thể ăn no
Chính bà là chủ động mở lời cầu thân với nhà
Bà nhắm tiền nhà trúng sắc vóc của Bùi Cảnh Xuyên
Lúc ban đầu Bùi Cảnh Xuyên cực kỳ phản đối hôn sự
từ nhỏ đến lớn từng thứ gì là chiếm
Hắn càng càng bẻ gãy đóa hoa cao ngạo
Sau bao nhiêu ngày kiên trì bỏ cuộc cuối cùng Bùi Cảnh Xuyên cũng chấp nhận
Chỉ là hình như đã hiểu sai
Việc nghìn chiều vạn thuận với chỉ là một phần trong kế hoạch chinh phục
Chứ vì yêu đến mức hèn mọn tới tận đáy bụi trần
10
Nói đến tiền Bùi Cảnh Xuyên liền nổi nóng
Đôi mày thanh tú đẽ nhíu chặt thành một chữ “xuyên” to tướng
Giọng dịu dàng êm ái cũng mang theo ba phần lãnh ý
“Tống Gia Nguyệt nhà đúng là giàu bằng nhà nàng”
“Nhà ngoại nàng đời đời làm hoàng thương còn nắm trong tay mấy tuyến hải vận mỗi ngày tiền chảy như nước”
“ Thanh Tuyết dù cũng là ruột của nàng là nhị tiểu thư đàng hoàng trong phủ ”
“Chính vì các đối xử tệ bạc với nàng mới tặng nàng trâm hoa”
“Ta là đang thay nàng với tư cách một tỷ tỷ mà bù đắp cho nàng nàng hiểu ”
Một đoạn lời lẽ buồn nôn như thế mà Bùi Cảnh Xuyên với vẻ đầy chính nghĩa
Liên Kiều cắn môi thật mạnh nhịn nhịn cuối cùng vẫn nhịn nổi:
“Bùi công tử bổng lộc của lão gia nhà nuôi bản thân còn đủ”
“Tiền nuôi Mai di nương với nhị tiểu thư đều là do phu nhân nhà bỏ ”
Bùi Cảnh Xuyên ý với việc Liên Kiều chen lời
vẫn tự cho là giáo dưỡng bao giờ nặng lời với hạ nhân
Lúc chỉ liếc Liên Kiều một cái nhàn nhạt :
“Nhị tiểu thư đã gọi phu nhân một tiếng mẫu thân thì phu nhân nên đối xử công bằng”
“Ta ghét nhất là chuyện bất công”
“Nếu Tống gia kết thân với Bùi gia thì nên biết Bùi gia coi trọng thanh danh tuyệt thể dung thứ việc hà khắc nữ quyến”
Có lẽ cảm thấy nặng lời quá Bùi Cảnh Xuyên liền dịu giọng :
“Gia Nguyệt nàng đã làm tỷ tỷ thì nên dáng vẻ của tỷ tỷ”
“Nàng gì Thanh Tuyết cũng nên cái đó như mới đúng”
“Truyền ngoài mới khen phu nhân nàng công bằng liêm chính khen nhà nàng gia phong tỷ hòa thuận”
“Nàng đang chuẩn danh sách đồ cưới ”
“Nên bảo phu nhân chuẩn hai bản y hệt bên nặng bên nhẹ kẻo làm Thanh Tuyết mất mặt”
11
Liên Kiều là nha lanh mồm lanh miệng nhất trong phủ
Ta từ nhỏ theo ngoại tổ phụ buôn bán cũng xem là miệng lưỡi dẻo như đường
Vậy mà lúc cả hai chúng đều đơ như khúc gỗ trong đầu nghĩ mãi mà chẳng biết nên gì
Bùi Cảnh Xuyên biết hồi môn của nhiều đến mức nào
Nhà ngoại chỉ mỗi mẫu thân là nữ nhi duy nhất
Mẫu thân cũng chỉ là con
Ngoại tổ phụ và mẫu thân đều đã khi xuất giá tám phần gia sản trong nhà sẽ làm của hồi môn cho
Bùi Cảnh Xuyên môi mỏng khẽ nhúc nhích lời là đem phân nửa tài sản nhà ngoại… chia cho Tống Thanh Tuyết
Dựa cái gì
Chỉ vì tuấn tú
Kinh thành tuấn tú thiếu
Như Cố tiểu tướng quân hôm nay gặp đó chẳng tuyệt
Không chỉ mà còn dũng oai phong
Hơn nữa còn thể cưỡi chết ba con tuấn mã…
Thấy và Liên Kiều im bặt Bùi Cảnh Xuyên tưởng đã thuyết phục
“Thôi trời cũng đã tối tiện lưu phủ quá lâu”
“Ta đây nàng nhớ bảo mẫu thân nâng tiền tháng của Thanh Tuyết lên một chút thấp hơn nàng đấy”
Nói xong liền phất tay áo rảo bước rời
Chờ và Liên Kiều hồn trong hoa viên chỉ còn hai mắt trừng mắt
“Tiểu thư”
Liên Kiều ngập ngừng:
“Người cảm thấy Bùi công tử hình như đầu óc sáng suốt lắm ”
“Đầu óc thế mà còn đỗ trạng nguyên”
“Vậy nếu nô tỳ thi hương chẳng cũng bảng nhãn với thám hoa gì đó …”
Liên Kiều ngẩng đầu ngắm trăng mộng tưởng bay xa
Ta trợn trắng mắt
Cái nét chữ như gà bới của nàng mà đòi đỗ bảng nhãn
Chắc là thi thì còn hy vọng hơn đấy