Liên Khai Tịnh Đế - Chương 1
1
“Trời ơi tổ bà nó cái tên mặt trắng trạng nguyên bày trận lớn thật”
“Đám nữ nhân hét ầm ầm khiến đầu vỡ tung Còn ồn hơn cả tiếng trống trận của địch nữa cơ đấy”
“Ta thật tướng quân nhà trai hơn cái tên trạng nguyên đó gấp trăm lần thế mà tiểu cô nương nào ném khăn tay hoa gì cho cả”
“Lão Trương phục thay cho ngài đấy”
Gã đại hán cưỡi ngựa bên cạnh gầm lên một tràng khiến đám đông ngoái liên tục
Ta theo ánh mắt của mọi sang lập tức tiểu tướng quân giáp bạc cạnh hút trọn tầm mắt
Tướng quân còn trẻ thoạt đến 20
Lông mày như kiếm mắt như ngũ quan cương nghị làn da màu lúa chín
Toàn thân tựa như thanh kiếm sắc bén sắp rút khỏi vỏ khiến dám thẳng
Mãi đến khi mới sực nhớ hôm nay chính là ngày quân Trấn Bắc khải hồi triều
Quân Trấn Bắc nhiều năm trấn thủ biên cương là tấm khiên kiên cố nhất giữa Đại Lương và đám Man tộc
Hai tháng quân Trấn Bắc đại thắng Cháu trai của Cố lão tướng quân — Cố Bắc Thần bắn một tiễn giết chết thủ lĩnh Bắc Man đuổi bọn chúng chạy sâu thảo nguyên đổi 20 năm thái bình cho biên ải
Chỉ tiếc triều đình trọng văn khinh võ chẳng hề coi trọng những chiến công của đám tướng sĩ vất vả
Ngay cả khi khải cũng chỉ cho bọn họ tiến từ Tây môn
Kết quả đụng trúng đám tân khoa trạng nguyên đang cưỡi ngựa dạo phố
“Tiểu thư tiểu thư Là Bùi công tử kìa A a a kìa”
Tiểu nha Liên Kiều phấn khích đến nỗi kéo tay lắc lấy lắc để suýt chút nữa đẩy ngã dòng quân Trấn Bắc đang tiến bước chậm rãi
“Đừng lắc nữa thấy ”
Ta giữ vững cây trâm vàng đang rung lắc dữ dội đầu vẻ mặt bình thản nhưng trong lòng còn kích động hơn cả Liên Kiều
Tân khoa trạng nguyên — Bùi Cảnh Xuyên chính là vị hôn phu cưới của
Hai nhà đang bàn việc hôn sự chỉ chờ đỗ đầu liền sẽ định thân song hỷ lâm môn
2
“Trạng nguyên lang năm nay 17 gia tài bạc vạn nếu ngươi tặng đóa hoa đầu cho nguyện mang theo trăm mẫu ruộng gả cho ngươi”
“Xì trăm mẫu ruộng thì gì Trạng nguyên lang tặng cho tặng mười cửa hàng ở phố Long An cho ngươi”
Liên Kiều tức đến méo miệng
“Đám biết hổ Lại dám tranh với tiểu thư nhà ”
“Ai chẳng biết trạng nguyên lang là của tiểu thư nhà chứ”
Phong tục Đại Lương ngày trạng nguyên dạo phố các tiểu thư khuê các thành thân thể “bắt rể” nơi phố chợ
Nếu đồng ý trạng nguyên sẽ tháo đóa hoa đầu tặng
Người nhận hoa cả đời đều thuận buồm xuôi gió
Liên Kiều xắn tay áo hai tay chụm thành loa bên miệng giọng vang như sấm:
“Bùi công tử Tiểu thư nhà chúng ở đây ”
Một tiếng gầm như hổ rống khiến cả con phố yên ắng hẳn
Gã đại hán đầy râu trong quân Trấn Bắc há miệng mắt trợn tròn như chuông đồng:
“Trời đất quỷ thần ơi con nha đầu giọng còn to hơn cả kèn hiệu quân Không đến quân doanh làm lính gác đúng là uổng phí trời ban”
Ta xoa xoa lỗ tai sắp điếc trong lòng dâng lên một trận đắc ý
Liên Kiều quả nhiên hổ là nhất đẳng nha hàng mà dốc tâm chọn lựa thật sự đáng tin
Nghe tiếng gọi Bùi Cảnh Xuyên thoáng ngây đó đầu về phía
Ánh mắt lập tức sáng bừng khóe môi khẽ nhếch lên một nụ
Thiếu niên tuấn tú cưỡi lưng bạch mã áo trạng nguyên đỏ rực càng khiến khuôn mặt tuấn tú như ngọc càng thêm rạng rỡ tựa như quanh phủ một tầng ánh sáng
Theo nụ tiếng hít thở dồn dập vang lên khắp xung quanh
Các cô nương phụ nhân càng hò hét dữ dội như lật tung cả kinh thành
Bùi Cảnh Xuyên ghìm cương xoay ngựa hướng về phía chậm rãi tiến gần
Liên Kiều dương dương tự đắc khoe với những xung quanh:
“Trạng nguyên lang chính là vị cô gia tương lai của chúng ”
“Ha ha ha ha Ghen tị ghen tị cũng vô ích”
“Ai bảo tiểu thư chúng mắt ”
“Nhìn nữa cũng vô dụng là của tiểu thư nhà ”
“A a a a trạng nguyên lang tháo đóa hoa đầu kìa Hắn tới tới …”
Giọng đột ngột khựng
Liên Kiều như quỷ vô hình bóp chặt cổ họng miệng há lớn nụ rạng rỡ đông cứng gương mặt
Ánh mắt nàng từ phấn khích chuyển sang kinh hãi dường như thấy điều gì đó khủng khiếp tột cùng…
3
Quả nhiên đã xảy một chuyện vô cùng khủng khiếp
Bùi Cảnh Xuyên cúi trong mắt đong đầy ý đưa tay tháo đóa trâm hoa đầu xuống trao cho một tiểu cô nương ven đường
Tiểu cô nương sững đưa tay che miệng trong đôi mắt thu thuỷ mùa thu lấp lánh ánh lệ ngạc nhiên lẫn vui mừng
lúc một cơn gió xuân khẽ thổi qua cuốn theo những cánh đào rơi rụng cành
Trạng nguyên tuấn tú tiểu nương tử thanh tú
Áo đỏ ngựa trắng váy xanh hoa hồng phấn
Vẽ nên một bức tranh tuyệt mỹ: Trạng nguyên tặng hoa
Tốt lắm lắm thật là một đôi gian phu dâm phụ
Liên Kiều dụi dụi mắt giọng phẫn nộ gần như nghiến răng nghiến lợi mà thốt lên:
“Tiểu thư nô tỳ hoa mắt ”
“Bùi công tử… là đang đưa trâm hoa cho nhị tiểu thư ”
Khi xuân ý tràn trề ánh nắng rọi lên ấm áp vô cùng mà cảm thấy thân như rơi hầm băng
Bùi Cảnh Xuyên biết đang làm gì
Người đàm hôn sự với là
Hắn đưa trâm hoa cho vị tử tương lai là ý gì đây
“Thanh Tuyết chúc cả đời bình an vui vẻ mạnh khoẻ thuận hoà”
Tống Thanh Tuyết ngẩng đầu nước mắt lưng tròng Bùi Cảnh Xuyên
Nàng đưa tay nhưng như chợt nhớ điều gì mà vội vàng rụt
Đôi mắt đáng thương mang ba phần khát vọng bốn phần ngưỡng mộ đến năm phần e ngại
“Bùi… Bùi công tử cần làm thế vì ”
“Nếu để tỷ tỷ biết tỷ sẽ trách mất”
Bùi Cảnh Xuyên nhíu mày xoay xuống ngựa cứng rắn nhét trâm hoa tay Tống Thanh Tuyết
“Ta còn ở đây nàng dám”
Ta dám
Hắn dựa mà cho rằng dám
Nhà ngoại là hoàng thương mẫu thân là nữ nhi duy nhất
Từ khi mẫu thân gả phủ cha ngoại tổ phụ đã đem quá nửa gia sản làm của hồi môn
Mẫu thân mãi 7 năm mới sinh từ nhỏ nâng như trứng hứng như hoa cũng nuôi thành cái tính ngang ngược kiêu ngạo nơi
Mấy đường họ hàng lưng còn đặt cho cái biệt danh gọi là “hổ cô nương”
4
Ta chợt nhớ lần đầu tiên Bùi Cảnh Xuyên thấy biệt danh cũng sửng sốt vô cùng
Rồi bật với đại đường ca của :
“Chẳng hổ gì cả theo thấy Tống Gia Nguyệt cùng lắm chỉ là một con mèo con”
Phải Tống Gia Nguyệt vốn ngang ngược kiêu căng mặt ngoài nhưng khi đối diện với Bùi Cảnh Xuyên ngoan ngoãn chẳng khác gì một con mèo nhỏ
Hắn thích mắng liền thu tính khí học cách dịu dàng
Hắn thích chạy hiệu buôn đầy mùi tiền liền mỗi ngày dành 2 canh giờ sách chữ
Thế mà Bùi Cảnh Xuyên vẫn thường hài lòng
Hắn chê năng lớn tiếng đủ đoan trang
Chê y phục mặc quá lộng lẫy chẳng thanh nhã
Những lời với nhất chính là:
“Gia Nguyệt nên học tập nhị nhiều hơn”
“Thanh Tuyết quả thật xứng với cái tên thanh tú thoát tục thông minh như tuyết”
“Không hổ danh là tài nữ trứ danh kinh thành giá như hiểu chuyện bằng ba phần nàng thì biết mấy”
Ngoại tổ phụ thường chọn hàng thì biết so hàng
Ta vốn cũng chẳng mấy để tâm cho rằng Bùi Cảnh Xuyên chỉ mài bớt tính khí của mà thôi
hiện giờ xem vẻ như đã mài… quá tay
Xem là đã quen chiều quá mức
“Cái đồ súc sinh ”
Ta lập tức kéo chặt Liên Kiều đang chuẩn xông lên ánh mắt lạnh lẽo như sương lạnh:
“Đừng gây chuyện giữa phố quá khó coi”
Hai tỷ tranh một nam nhân truyền ngoài mặt mũi phủ Trấn Quốc Bá như chúng biết giấu
Cứ như thể nữ nhi trong phủ ai lấy chồng
“Ngươi kéo đóa kim liên song sinh mà chuẩn qua đây”
5
Mọi đang mải mê xem trạng nguyên lang tặng hoa con phố ồn ào bỗng chốc lặng một thoáng
Ta hắng giọng cao giọng hô về phía đám quân Trấn Bắc đang xem náo nhiệt ở bên :
“Cố tiểu tướng quân”
“Chúc mừng Cố tiểu tướng quân khải trở về đóa kim liên song sinh tặng ngươi làm lễ mừng”
Tất cả ánh mắt xung quanh lập tức đổ dồn về phía
Bên cạnh Cố Bắc Thần một gã phó tướng thân hình vạm vỡ như chảy lửa trong mắt
“Xoạt~”
Liên Kiều giật mạnh lớp vải đỏ phủ xe
Trên tấm ván xe một đóa kim liên song sinh cao tới sáu thước ánh dương chiếu rọi phát hào quang chói loà
Đó là một đóa kim liên chế tác từ vàng ròng
Phần đế hoa là một chiếc chậu vàng khổng lồ chậu còn khắc hoa văn ổ khoá đồng tâm
Tiếng hít khí vang rền khắp phố
Vị Phó quan họ Trương há miệng trợn mắt nước miếng suýt chút nữa nhỏ tong tỏng:
“Trời đất quỷ thần ơi”
“Đóa kim liên … sợ là nặng đến trăm cân chứ chẳng chơi”
Liên Kiều kiêu ngạo ngẩng cao cằm giơ ngón tay trắng nõn chỉ lên chiếc chậu vàng:
“Chậu vàng nặng hơn chín mươi cân”
“Cả đóa kim liên tổng cộng nặng hai trăm hai mươi hai cân”
Mọi xung quanh lập tức bắt đầu tính toán trong đầu
Trong đám đông kẻ đầu óc lanh lợi đã tính con số lập tức hét lên như xé phổi:
“Là ba vạn chín ngàn sáu trăm lượng bạc trắng”
Trạng nguyên lang trai đến mấy cũng thể bằng… vàng
Rất nhiều chen chúc xô đẩy về phía bọn những ánh rực cháy như thiêu rụi luôn cả đóa kim liên
6
Cố Bắc Thần thẳng dậy đôi mắt phượng sắc bén chằm chằm về phía
“Cô nương biết một binh sĩ tinh nhuệ trướng một năm trời lăn lộn sa trường cũng chỉ nhận mười lăm lượng bạc”
Nhiều năm chinh chiến triều đình còn nhiều ngân lượng
Mỗi lần Bộ Binh xin tiền từ Bộ Hộ Bộ Hộ đều kiếm đủ lý do để bớt xén
Cố lão tướng quân đành dùng tiền riêng của để bù đắp
Bù mãi bù mãi cuối cùng đến mức túi trống còn lấy một đồng
Nghe vệ binh trong phủ tướng quân ít ngoài làm việc lặt vặt thậm chí còn bốc hàng ở bến tàu
“Cô nương Tống cô nương~”
Thư đồng Thanh Nghiên của Bùi Cảnh Xuyên chật vật chen qua đám đông mặt mày nịnh:
“Cô nương đừng đùa như chứ”
“Đây là kim liên song sinh phần đế là ổ khoá đồng tâm thể tùy tiện tặng cho nam nhân khác ”
“Qua ngày mai Bùi phủ chúng sẽ sai bà mối tới Tống phủ cầu hôn”