Lê Tinh - Chương 1
1
Quả nhiên dự cảm chẳng lành của đã ứng nghiệm
Khi trở về phòng giường chiếu của đã thay đổi : giường lót nệm bông mềm mại chăn gối tơ tằm gấp gọn gàng
Cạnh đó còn ba bộ y phục làm từ vải thượng hạng bàn bày thêm bút lông mực giấy và nghiên mực quý giá
Thậm chí còn đặt hẳn năm mươi lượng bạc
Tiểu hầu gia bàn tay cầm cây bút lông cũ kỹ của nhướng mày chằm chằm
“Ngươi làm gì” Ta thẳng thắn hỏi
Hắn hừ nhẹ: “Tiểu gia ngươi làm tình nhân của ”
Ta nghiến răng hỏi: “Người nhà ngươi quản ngươi ”
Hắn ngạc nhiên : “Gia chẳng làm chuyện gì thương thiên hại lý chỉ nuôi một tình nhân thôi quản cái gì mà quản”
Ta bất đắc dĩ đáp: “ là nam nhân”
Hắn vô cùng khó hiểu: “Thì ”
Nhìn đôi mắt sáng ngời của nghi ngờ rằng căn bản biết nuôi một nam nhân làm tình nhân nghĩa là gì
Nghĩ ngợi một chút : “Được Tạ Minh Tiêu đồng ý đặt ba điều ước ”
Nếu thuận theo ai biết sẽ bày trò quái gì
Ta chỉ yên sách dây dưa rắc rối
- Ba điều ước
Thứ nhất tuyệt đối để thứ ba biết quan hệ giữa chúng
Điều khiến vô cùng cực kỳ đặc biệt bất lực
Trong nhà ăn cùng các đồng môn đang dùng bữa
Tạ Minh Tiêu đột nhiên bê một bát thịt kho đặt mặt giành lấy bát canh cải của trừng mắt : “Giúp tiểu gia ăn hết Ta lãng phí đồ ăn”
Nhìn bát thịt rõ ràng mang từ tửu lâu nổi tiếng tới thở dài gắp vài miếng
Các đồng môn phần lớn gia cảnh nghèo khó ngửi mùi thịt mà nuốt nước miếng
Ta ôn hòa : “Chư vị giúp chia bớt một chút chăng”
Đồng môn gắp hai miếng bỏ bát cảm thông : “Ngươi làm chọc giận tiểu hầu gia để ép ngươi ăn đồ thừa thế ”
Ta cạn lời
Học xong đến tàng thư các chép sách kiếm sống Tối muộn mới trở về phòng
Tạ Minh Tiêu cuộn trong chăn tức tối : “Lê Tinh Tiểu gia mỗi tháng cho ngươi năm mươi lượng bạc còn đủ tiêu Cần gì mỗi ngày thức khuya kiếm vài đồng tiền khổ cực”
Không thèm để ý rửa mặt chuẩn ngủ
Hắn quen đường chui chăn
“Suốt ngày bày sắc mặt với tiểu gia Ngươi biết như ngươi khắp kinh thành cũng chẳng mấy”
Ta nhắm mắt thở dài: “Ngủ ”
Hắn ôm lấy mũi chạm tóc nghi ngờ hỏi: “Từ tới giờ thấy ngươi đến nhà tắm Lê Tinh ngươi chẳng lẽ tắm rửa bao giờ”
Hơi thở của phả cổ ngứa ngáy vô cùng
Ta bóp cổ bảo an phận
Hắn hừ hừ hai tiếng dám nhúc nhích
Ôm chặt lấy sờ tay hung dữ đe dọa: “Sau chia thịt cho khác Ngươi gầy như cây trúc tiểu gia ôm còn đau cả tay”
Ta nhịn trừng mắt: “Muốn ngủ thì ngủ thì cút”
Tạ Minh Tiêu ủy khuất chớp mắt dám thêm
- Nửa đêm tiếng gọi của Tạ Minh Tiêu đánh thức
“Lê Tinh Tỉnh dậy Mau tỉnh dậy”
Mơ màng mở mắt thấy thở phào nhẹ nhõm
Hắn hoảng hốt : “Ngươi trong mơ cứ mãi Ta chạm ngươi ngươi liền cắn tay ”
Lúc mới nhận tay vết răng của máu đã rỉ
Tiểu hầu gia quen sống nhung lụa làm chút việc nặng cũng “hừ hừ” cả ngày Hôm nay cắn thế kêu ca ầm ĩ
Hắn hỏi: “Ngươi mơ thấy gì cứ gọi mãi ‘nương’”
Ta sững
Ta gọi “nương” điều thể nào
Tạ Minh Tiêu lấy khăn tay lau nước mắt cho
Hắn nghiêm túc : “Lê Tinh ngươi lúc nào cũng như sống khổ sở Chuyện tiểu gia biết nhưng từ nay về tiểu gia đây đảm bảo để ngươi hưởng hết phúc phần”
Nhìn khẽ : “Tối nay là ngày giỗ của nương ”
Tạ Minh Tiêu đầu tiên “” một tiếng tự gõ trán tỏ vẻ hối
Hắn dẫn ngoài biết kiếm giấy tiền lặng lẽ đốt ở góc tường
Nhìn Tạ Minh Tiêu nghiêm túc đốt giấy miệng còn lẩm bẩm: “Lê Tinh nương suối vàng linh thiêng thì yên tâm Giờ Lê Tinh giỏi giang là đầu bảng thư viện hy vọng tam giáp làm rạng danh tổ tiên”
Hắn đầu kéo xuống bên cạnh: “Lại đây Ngươi xa thế làm gì”
Hắn tiếp: “Lê Tinh giờ là tình nhân của Ta nuôi ăn mặc thiếu thứ gì Chỉ là tính cứng đầu còn nghèo kiết xác chịu tiêu bạc của Người hãy hiện mộng mà khuyên nhủ ”
Ta nhịn thở dài: “Tạ Minh Tiêu ngươi xem đây là vinh quang ”
Tạ Minh Tiêu hiếm khi những lời vớ vẩn
Hắn bằng đôi mắt đào hoa đẽ nhẹ giọng : “Lê Tinh chỉ là một kẻ chỉ biết ăn chơi trác táng nhiều chuyện ngươi cũng đoán Ta chỉ cảm thấy đôi khi ngươi sống khổ
Nếu ngươi thấy quá khổ thì hãy với Đừng như trong mơ cũng dám thành tiếng”
Tạ Minh Tiêu quá nghiêm túc
Có lẽ vì đêm nay trời động lòng
- Có lẽ vì đêm nay Tạ Minh Tiêu mặc kệ cắn tay
Từ lâu đây mỗi khi đều tự cắn lấy tay để nén nỗi đau
Ta chậm rãi : “Tạ Minh Tiêu hôn ngươi ngươi đồng ý ”
Tiểu hầu gia kẻ ngây ngô như gà non nụ hôn của làm cho đầu óc choáng váng
Hắn ôm miệng đôi mắt đào hoa trong veo mở to lắp bắp : “Ngươi… ngươi thật bẩn thỉu Ngươi đã… đã ăn cái… cái lưỡi của …”
“Câm miệng” Ta nhanh chân đá một cái khi thốt từ đó
Ánh mắt lướt xuống nửa thân của ngập ngừng tiến gần đỏ mặt nhỏ: “Ta… hiểu thấy khó chịu trong còn… còn căng lên thế Ngươi thấy khó chịu ”
Ta cạn lời Người tại mãi mãi thể đặt nhiều câu hỏi như
Khi về đến phòng trằn trọc mãi ngủ
Ta trở một cước đá thẳng xuống giường
Hắn bò bên cạnh đôi mắt đào hoa ướt át đầy nước mắt cầu xin: “Lê Tinh bệnh Bây giờ nếu gọi quản sự đến mà rằng ngươi hôn đến phát bệnh chẳng sẽ mất mặt ”
Ta nhắm mắt lòng như tro tàn nghiến răng : “Lại đây”
Ta bắt trải tấm ga giường mới đó dạy cách tự giải quyết
Kết quả rúc trong chăn rên rỉ ngừng: “Lê Tinh Lê Tinh làm mau giúp với”
Ta chỉ một chưởng đánh chết
Quý công tử lắm chuyện thế
Cuối cùng đành giúp
mới chỉ chạm một cái đã xong việc
Đôi mắt đào hoa của Tạ Minh Tiêu phủ một tầng nước mờ mịt
Ta xử lý tấm khăn bẩn mệt mỏi : “Ngủ ”
Sớm biết lắm rắc rối thế lúc trong rừng trúc đã hôn Hối hận vô cùng
chịu ngủ thấp giọng hỏi: “Cái đó… cần giúp ngươi ”
Tạ Minh Tiêu biết tự trọng tay đã mò mẫm lên chân
- Điều thứ hai trong ba điều ước: Không phép chạm nếu sự cho phép
Tạ Minh Tiêu phạm điều cấm kỵ đuổi ngoài
Hắn một ánh đèn cả đêm cô độc mà ngủ
- Ngày hôm nhiễm phong hàn sốt cao dứt
Người của hầu phủ đến đưa về
Tạ Minh Tiêu chịu ôm chặt lấy cột hành lang lớn tiếng gào thét: “Ai cũng đừng mong động đến tiểu gia Không thì chết cho các ngươi xem”
Đám hạ nhân của hầu phủ dường như đã quen với những trò gây rối vô lý của
Bốn gia đinh xông lên khiêng thẳng
Tạ Minh Tiêu còn hét lớn: “Lê Tinh Lê Tinh Chờ về Nhớ ăn uống cho tử tế”
Nghe tiếng ngày càng xa dần thở phào nhẹ nhõm
Cái kẻ phiền phức cuối cùng cũng
- Nửa tháng trôi qua tận hưởng những ngày thanh tịnh mỗi đêm đều ngủ ngon giấc tinh thần sáng suốt học hành cũng tiến bộ rõ rệt
Đến ngày nghỉ đến tàng thư các tìm
“Lê Tinh Vị hôn thê của ngươi tới tìm kìa”
Câu thốt ánh mắt của mọi trong thư viện lập tức đổ dồn về phía
Ta nào vị hôn thê gì chứ
Nghi hoặc rời khỏi thư viện
Tại cổng học viện một cô nương mặc váy hoa hồng phấn đôi mắt trong trẻo nụ tươi tắn chờ
Nàng từ xuống trêu chọc: “Chà nửa năm gặp càng ngày càng khôi ngô đấy”
Ta chỉ biết khổ
Hóa là tiểu thư Lư Chiêu Chiêu con gái độc nhất của phú thương lớn nhất Thanh Châu
Năm xưa từng dạy nàng sách một năm Khi còn ở Thanh Châu nàng ngày ngày ầm ĩ đòi gả cho
Không ngờ bao lâu gặp trở thành vị hôn phu trong lời đồn của nàng
Lư Chiêu Chiêu thân thiết khoác tay : “Đi thôi bổn tiểu thư dẫn ngươi thành tiêu dao một chuyến”
Trên đường nàng kể rằng phụ thân nàng sắp tới kinh thành làm ăn cả nhà sẽ định cư ở đây
Nàng vốn tiếc tiền liền bao hẳn một phòng riêng ở tửu lâu đắt nhất – Trân Tu Lâu
Vừa phòng Lư Chiêu Chiêu thẳng thắn : “Lê Tinh ý vẫn như cũ ngươi cưới ”