Lật Mặt Si Tình - Chương 4
8
Lý Tuân và ở cung Thang Tuyền bao lâu thì tin tức từ kinh thành truyền đến
Nói rằng Kinh Triệu doãn đã bắt hai tên vô gây rối ngoài đường cướp bóc dân nữ
hai tên vô đó nha môn hề sợ hãi liên tục rằng là phụ thân và ca ca của Tống phi trong cung
Ai mà biết Tống phi hiện đang thánh sủng
Kinh Triệu doãn dám chậm trễ hết tội trạng của hai đó và những hành vi xa ở quê nhà tấu chương gửi đến cung Thang Tuyền
Lý Tuân xem xong sắc mặt nhàn nhạt liếc
Ta đến nỗi da đầu tê dại miễn cưỡng
“Thiếp xuất thân hèn mọn làm mất mặt bệ hạ”
Hắn gì chỉ nhàn nhạt hỏi: “Khanh khanh cho rằng nên xử lý thế nào”
“Tất nhiên là chấp pháp nghiêm minh bệ hạ thể vì mà màng đến pháp luật”
Trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc khóe miệng cong lên
“Khanh khanh ở trong cung lâu quá nên biết nếu phụ thân và trưởng của nàng mà xử lý theo pháp luật thì sẽ lưu đày”
Lưu đày
Ta ngược thở phào nhẹ nhõm
Lưu đày thì lưu đày dù cũng hơn là ở đây Dự Vương lợi dụng
“Bọn họ hiểu sự hiểm ác của triều đình thể rời xa nơi thị phi cũng là chuyện ”
Ta vốn chỉ thuận miệng một câu nào ngờ xong ánh mắt đột nhiên trở nên sâu thẳm
Ánh mắt u u lạnh lạnh như điều suy nghĩ
“Bệ… Bệ hạ như làm gì”
“Không gì”
Hắn dậy xoa đầu với thái giám trong phòng:
“Chuẩn hồi kinh”
Đợi đến khi trở về kinh thành mới biết chuyện của phụ thân và ca ca ầm ĩ đến mức nào
Khi xe ngựa thành hai bên đường chật ních dân tiếng bàn tán căn bản thể át
“Trong xe chính là vị sủng phi đây còn là tẩu tử của hoàng đế thật biết hổ”
“Một đắc đạo gà chó cũng thăng thiên bản thân nàng leo lên long sàng liền mặc kệ nhà làm điều ác”
“ nhưng sủng ái cho dù ức hiếp nam nữ hà hiếp dân lành cũng chẳng ”
Ta trong xe lặng lẽ lắng
Cũng thể là quá khó chịu nhưng nghĩ đến danh tiếng của kém như trong lòng vẫn thoải mái
“Không cần để ý”
Lý Tuân bên cạnh một câu sắc mặt bình tĩnh như nước
“Trẫm từ khi lên ngôi đến nay đã chỉ trích nhiều bách tính vô tri chỉ khác xúi giục mà thôi”
Nếu đến tâm lý thì là Lý Tuân
thế gian bàn tán về đều là hoang đường háo sắc
Thực hình như cũng sai
làm dám lời chỉ biết biết ơn nắm lấy tay
“Vẫn là bệ hạ đối xử với ”
Đợi đến khi trở về cung lên triều triều đình tiếng mắng chửi càng kịch liệt hơn
Những đại thần đó đều mê hoặc quân chủ làm hại quốc gia yêu cầu Lý Tuân phế truất
Đối với những tấu chương như mưa như gió Lý Tuân vẫn bình thường như cũ cũng biết trong lòng rốt cuộc nghĩ thế nào
Ta chút bất an nhưng dám hỏi
Nửa đêm ngủ đối diện với mái nhà đen kịt mà ngẩn
Không biết từ lúc nào Lý Tuân cũng đã tỉnh lật đè lên
“Đã ngủ thì làm thêm lần nữa”
Ta vội vàng nhắm chặt mắt
“Ngủ ngủ lập tức ngủ”
hôn lên
“Trẫm đã tỉnh ai cho phép nàng ngủ”
9
Một tháng trôi qua ngay khi triều đình ầm ĩ Lý Tuân đã hạ chỉ
Lật một vụ án mưu phản năm xưa
Đó là khi tiên hoàng còn tại thế tố cáo Binh bộ Thượng thư Trần Giác cấu kết với phiên vương ý định mưu phản
Tiên hoàng nổi giận trực tiếp xử trảm nam đinh xung nữ quyến kỹ viện
Đến khi tiên hoàng băng hà thỉnh thoảng kêu oan cho Trần gia xét xử vụ án
Lý Tuân vẫn mấy để ý thấy tấu chương thì tùy tiện ném sang một bên
Không ai ngờ lúc đột nhiên lật án cho Trần gia đồng thời tìm kiếm nữ nhi của Trần gia
Nam đinh nhà họ Trần đều đã chết chỉ còn một nữ nhi
Mà nữ nhi đó chính là
Ta quả thực ngây
Đợi đến khi gia nhân cũ của Trần gia cung thấy liền lóc thảm thiết gào “Tiểu thư”
Ta rơi mê hoặc sâu sắc
Phụ thân và ca ca đối với lạnh nhạt như chẳng lẽ thật sự con ruột
Đợi đến đêm hỏi Lý Tuân
Hắn như thể là một kẻ ngốc
“Cho nàng một thân phận lừa gạt thế nhân nàng tự cho là thật”
Được thở dài
Ta vẫn là của
Mượn vụ án của Trần gia Lý Tuân xử lý thêm mấy đại thần
Sau đó triều đình thanh danh về một sự thay đổi lớn
Không còn ai là tẩu tử của hoàng đế cũng còn ai là hồng nhan họa thủy
Từ triều đình đến dân gian tất cả đều cho rằng là hậu duệ của trung thần thể làm hoàng hậu
Lý Tuân thuận theo ý dân hạ chỉ sách phong làm hoàng hậu
Lúc tiếp chỉ cả đều ngơ ngác
Thái giám bụng nhắc nhở một câu: “Nương nương đại hỉ còn mau tạ ơn”
Ta ngây ngốc nhận chỉ tạ ơn cảm thấy như đang trong mơ
Nữ nhân trong cung của Lý Tuân ít nhưng đều là mỹ nhân lương nhân cấp thấp
Mà một bước trở thành hoàng hậu
Cho dù đã làm hai kiếp cũng thể ngờ tới
Mãi đến khi Lý Tuân trở về vẫn còn đang ngẩn
Hắn sắc mặt âm trầm: “Sao gả cho trẫm vui ”
“Vui thần vui đến ngốc luôn ”
Ta vội vàng rót trà đưa cho vô cùng ân cần
“Sao lời đồn thay đổi nhanh như Chưa lâu đây còn đánh giết thần ”
“Lời đồn thế nào đều là do khác thao túng Những lời bàn tán về nàng đều ở lưng đẩy sóng trợ gió Trẫm xử lý mấy con chó của liền thể làm nên sóng gió gì nữa”
Ta vẫn còn ngốc hỏi: “Ai là kẻ chủ mưu”
Hắn như từng chữ một chậm:
“Chính là vị phu quân của nàng Dự Vương”
“Phi phi phi” Ta bĩu môi giơ tay vòng lên cổ
“Thần sắp làm hoàng hậu bệ hạ mới là phu quân của thần ”
Lời rõ ràng làm vui vẻ
Ánh mắt sáng lấp lánh nốt ruồi ở đuôi mắt đỏ lên
Ta vội vàng rèn sắt lúc còn nóng: “Bệ hạ thần thấy Dự Vương lòng lang sói bằng sớm giết ”
Hắn bế ngang lên bước chân nhẹ nhàng nội điện
“Chờ thêm một chút vẫn đến lúc thu lưới”