Lật Mặt Si Tình - Chương 3
5
Liễu Oanh Oanh bước cửa
Mặc dù quỳ mặt đất nhưng ánh mắt giống như nàng mới là phi tần sủng ái còn chỉ là một vũ cơ
“Ai cho phép ngươi nương nương như ”
Chưa đợi lên tiếng cung nữ bên cạnh đã giơ tay tát nàng một cái
Khuôn mặt trắng nõn của nàng lập tức đỏ lên in hằn một dấu tay ánh mắt lạnh lùng
“Nương nương gì chứ Chỉ là một ả dâm phụ biết hổ Dự Vương điện hạ đối với ngươi một lòng một ngươi vu khống ”
“To gan”
Cung nữ bên cạnh còn đánh nhưng đã ngăn
Ta dựa ghế quý phi khóe miệng nở nụ nhàn nhạt đánh giá nàng từ xuống
Có lẽ ở bên cạnh Lý Tuân lâu cái vẻ âm dương của cũng học đôi phần
Quả nhiên chằm chằm bao lâu sắc mặt Liễu Oanh Oanh trở nên hoảng sợ ánh mắt né tránh
Ta vui vẻ nhướng mày
“Liễu cô nương bản cung vu khống Dự Vương si tình thê chỉ một bản cung Ngươi làm biết ngài
“Chẳng lẽ tình cảm của Dự Vương đều là giả lưng sớm đã tư tình với ngươi”
Ta nhanh chậm sắc mặt Liễu Oanh Oanh càng lúc càng trắng
Đến cuối cùng nhịn mà run rẩy
“Vu… vu khống và Dự Vương điện hạ trong… trong sạch”
“Ngươi và Dự Vương thế nào bản cung quan tâm ngươi bản cung vu khống thì phạt Bản cung đúng là đánh ngươi nhưng cũng đánh cho ngươi tâm phục khẩu phục”
Ta xong vẫy tay
“Tát miệng”
Tiếng tát tai giòn giã vang lên
Liễu Oanh Oanh là một cô nương yếu đuối như nhanh đã đánh đến nỗi dậy nổi
Ta lặng lẽ những chuyện cũ khỏi ùa về trong đầu
Kiếp khi chết hiểu đầu thai hồn phách vẫn quanh quẩn bên Dự Vương
Chứng kiến đăng cơ đó cưới Liễu Oanh Oanh hai trong phòng động phòng tâm sự với
Lý Trinh tình cảm sâu nặng: “Oanh Oanh những năm qua thật sự ủy khuất cho nàng”
Liễu Oanh Oanh đáng thương: “Đa tạ mưu kế của bệ hạ để cho ả ngu ngốc chết sớm”
“Dù nàng chỉ là thế thân nhưng mỗi ngày ở bên cạnh bệ hạ lòng Oanh Oanh đau thêm một ngày”
Lý Trinh vô cùng thương xót vội ôm nàng lòng
“Nàng tuy đã chết nhưng trẫm vẫn giả vờ si tình thật sự xin Oanh Oanh”
Trong mắt Liễu Oanh Oanh ngấn lệ đắc ý một tiếng
“Chỉ tiếc là ả ngu ngốc đến chết vẫn cho rằng bệ hạ yêu nàng Thật xem nếu khi trút thở cuối cùng mà biết sự thật thì bộ dạng ngu ngốc của ả sẽ như thế nào”
Ta lời họ tức đến nỗi ngực như nổ tung
Vung nắm đấm đánh họ một trận
Chỉ tiếc chỉ là một hồn ma nắm đấm nào cũng đánh khí làm tổn thương họ chút nào
Bây giờ thể thấy từng cái tát giáng xuống khuôn mặt Liễu Oanh Oanh trong lòng thật sự vui đến nỗi nên lời
“Chuyện gì xảy ”
Cùng với một giọng lạnh lùng Lý Tuân bước
Những trong phòng quỳ rạp xuống đất cũng vội vàng hành lễ
Hắn giống như mọi khi đỡ dậy mà Liễu Oanh Oanh đầy máu và nước mắt trầm giọng hỏi: “Vì đánh nàng ”
Chưa đợi lên tiếng Liễu Oanh Oanh đã quỳ gối tiến lên vài bước nắm lấy vạt áo Lý Tuân
Khuôn mặt nàng sưng húp đến nỗi nên lời chỉ thể ư ử Lý Tuân trông vô cùng đáng thương
Lý Tuân nhàn nhạt liếc một cái hỏi thêm một câu
Sáng sớm lúc rời đã vui lúc tan triều trở về thấy đánh dường như càng nổi giận hơn
Một luồng hàn ý tràn lên trong lòng
Ta nóng lòng giải thích: “Bệ hạ nàng nàng vu khống thần nàng …”
Lý Tuân kiên nhẫn ngắt lời :
“Nàng gì cần cho trẫm biết Trẫm chỉ hỏi đánh nàng thể khiến nàng vui ”
Tôi ngập ngừng gật đầu: “Có thể”
“Được thì đánh ”
Hắn tùy tiện lệnh một câu nhấc chân nội điện
Để vẫn hồn và Liễu Oanh Oanh vẫn kịp thu vẻ mặt đáng thương
Trong nội điện đùi Lý Tuân bóc từng quả nho mà Tây Vực tiến cống cho
Bên ngoài truyền đến tiếng Liễu Oanh Oanh đánh liên hồi
Lý Tuân cau mày: “Khanh khanh trẫm thấy ồn”
Ta sửng sốt vội vàng lệnh cho cung nữ bên ngoài dừng tay đưa Liễu Oanh Oanh
“Ai nàng để nàng ”
Lý Tuân một tay ôm một tay chỉ thái giám hầu hạ mặt
“Ngươi lấy kim hình trong cung đến đây cái đó đâm đau tiếng động”
Thái giám nhận lệnh
Hắn dùng ngón tay chọc trán vẫn còn đang ngây
“Như khanh khanh vui ”
“Vui… vui”
“Đã vui như với trẫm một cái”
Ta vội vàng nở nụ tựa đầu vai nhỏ giọng :
“Bệ hạ đối xử với thần thật thần càng ngày càng thể rời xa bệ hạ”
Hắn hừ một tiếng nhưng trong giọng mang theo ý rõ ràng
“Còn biết điều”
6
Hôm đó Liễu Oanh Oanh từ cung trở về chỉ còn nửa cái mạng
Dự Vương tuổi tác lớn hơn nhưng là con thứ vốn là tẩu tử của Lý Tuân
Bây giờ ngang nhiên sủng ái lưng biết bao nhiêu bàn tán
Ai nấy đều rằng một nữ nhân như sớm muộn gì cũng bệ hạ chán ghét
chuyện trách phạt Liễu Oanh Oanh để dỗ truyền ngoài khiến mọi đều im bặt
Khi họ đều sợ hãi
Nếu tùy tiện một cái họ sẽ càng run rẩy
Chớp mắt đã đến gần Tết
Lý Tuân sẽ đưa đến cung Thang Tuyền nơi đó ấm áp như mùa xuân thích hợp nhất để nghỉ đông
Trước khi tổ chức một bữa tiệc gia đình
Liễu Oanh Oanh giờ cũng là phi tần đương nhiên cũng tham dự
Trong tiệc thấy nàng nhịn liên tục về phía Dự Vương Lý Trinh
Lý Trinh rõ ràng mưu đồ chỉ một uống rượu để ý đến ánh mắt của Liễu Oanh Oanh
“Liễu mỹ nhân”
Ta mỉm gọi một tiếng
Liễu Oanh Oanh như dọa sợ rụt rè : “Nương nương gì phân phó”
Từ khi phạt nàng ngay cả ánh mắt cũng dám giao tiếp với còn thấy vẻ lạnh lùng nữa
“Hôm nay hiếm khi náo nhiệt bằng ngươi nhảy một điệu trợ hưng ”
Liễu Oanh Oanh nhưng dám từ chối
Chỉ cắn môi đáng thương Lý Tuân
Lúc Lý Tuân đang cúi mắt nghịch dải lưng eo ngẩng đầu lên liền :
“Ngây đó làm gì Còn mau thay quần áo”
“Thần tuân chỉ”
Liễu Oanh Oanh liếc Lý Trinh bên cạnh yếu ớt mất
Giờ đang giá rét nhưng trang phục múa của Liễu Oanh Oanh mỏng manh
Vết thương nàng cũng lành hẳn nhảy vất vả
giả vờ thấy liên tục vỗ tay khen
Để nàng nhảy hết điệu đến điệu khác
Lý Trinh vẫn mặt đổi sắc chỉ ngón tay nắm chặt chén rượu dùng sức đến nỗi trắng bệch
Cuối cùng tiệc cũng kết thúc đại thần đến bẩm báo việc ngày mai cung Thang Tuyền
Lý Tuân đến điện Cần Chính khi còn đặc biệt dặn dò
Yêu cầu đợi về tự ngủ
Ta sờ sờ cổ vội vàng gật đầu
Trên đường về tẩm cung gặp Lý Trinh
Hắn một giữa đường ánh trăng nhuộm lên trông thoát tục
“Nguyệt Khanh” nhẹ giọng gọi tên : “Có thể cho chuyện riêng một chút ”
Thấy trả lời đám thái giám cung nữ vây quanh nở một nụ nhạt
“Nếu Nguyệt Khanh thẳng Chỉ sợ lời sẽ khác đàm tiếu”
Quả nhiên là Lý Trinh một kẻ đạo đức giả giả vờ nghiêm trang
Nếu liên lạc riêng sẽ gọi thị vệ bắt
cố tình mời như khiến tiến thoái lưỡng nan
Dù mặt nhiều như cũng thể làm gì
Ta chỉnh ống tay áo lệnh: “Bản cung vài câu với Dự Vương các ngươi ở đây chờ”
Lý Trinh đưa đến một góc
Ta liếc một cái lạnh lùng : “Nơi đủ vắng vẻ gì thì nhanh”
Hắn thu vẻ mặt thản nhiên thẳng cả u ám đến đáng sợ
“Tống Nguyệt Khanh hành hạ Oanh Oanh nữa”
“Ồ Dự Vương điện hạ cuối cùng cũng giả vờ nữa ”
Ta bật : “Gì mà đối với thâm tình đổi chẳng qua đều là vở kịch ngươi diễn vì Liễu Oanh Oanh mà thôi”
Ánh mắt đột nhiên trở nên sâu thẳm trong mắt lóe lên một tia sắc lạnh
“Tống Nguyệt Khanh đừng quên phụ thân và ca ca của ngươi mạng sống của bọn họ đều trong tay bổn vương Nếu ngươi dám đối xử bất lợi với Oanh Oanh đừng trách bổn vương khách khí”
Phải nếu nhắc thực sự quên mất còn một phụ thân và một ca ca
Chỉ là hiện tại sống chết của bọn họ thực sự quan tâm lắm
Ta xuất thân từ một gia đình nhỏ mẫu thân mất sớm theo phụ thân và ca ca lớn lên
Hai bọn họ thích nhất là tiền tài còn từng tính toán đem gả cho một lão tri phủ đã ngoài năm mươi làm
Chỉ là đó Lý Trinh để mắt tới trở thành Vương phi
Phụ thân và ca ca thấy từng rương từng rương đồ sính lễ mắt đều trợn tròn
Kiếp khi chết bọn họ chạy đến Dự Vương phủ lóc thảm thiết
Khi nhận lời hứa của Lý Trinh sẽ tiếp tục cho bọn họ tiền bạc thì lập tức vui mừng hớn hở
Cầm ngân phiếu vui vẻ hớn hở trở về nhà
Từ đó về chỉ khi nào thiếu tiền bọn họ mới nhớ đến tìm Lý Trinh lóc om sòm
Kiếp bọn họ dựa cái chết của vô số tiền bạc sống sung sướng
Kiếp sống chết cũng quan tâm nữa
“Được thôi Dự Vương điện hạ cứ tìm bọn họ ”
Ta ngẩng đầu với vô cùng tươi tắn
“Chỉ là hôm nay phụ thân và ca ca chết thì ngày mai Liễu Oanh Oanh cũng chết Trên đường hoàng tuyền ba bọn họ làm bạn cũng đến nỗi cô đơn”
Trong nháy mắt sát khí bùng lên thậm chí còn tiến về phía hai bước
sợ
Hắn đã tính toán nhiều năm như mưu đồ ngôi vị hoàng đế hiện tại thời cơ đến tuyệt đối sẽ dám làm gì
Ta đối diện với ánh mắt lạnh lẽo của ngẩng đầu khiêu khích
“Dự Vương điện hạ còn chuyện gì nữa Bản cung còn giữ sức để hầu hạ bệ hạ”
Nói xong nhếch môi bỏ
Trở về tẩm cung thu dọn thỏa
Ta bên cửa sổ chờ Lý Tuân trở về trong lòng càng chờ càng bất an
Tối nay đã đơn độc gặp Lý Trinh chắc chắn sẽ sớm nhận tin tức
Với tính tình thất thường của cũng biết sẽ đối xử với thế nào
Đang nghĩ ngợi cửa mở Lý Tuân
Ta lén quan sát sắc mặt thấy gì khác thường
Đi đến bên cạnh còn từ từ
“Khanh khanh sốt ruột ”
Ta hiểu rùng
Không biết tại đối mặt với sát khí của Dự Vương đều hề sợ hãi
đối diện với nụ của Lý Tuân trái tim đập “Thình thịch” ngừng
“Không sốt ruột bất kể bệ hạ khi nào trở về đều chờ”
Ta tựa đầu lòng che giấu sự hoảng sợ trong lòng
Hắn hôn cởi dải lưng của
“Khanh khanh thật ngoan”
Có lúc thực sự nghi ngờ Lý Tuân khả năng suy nghĩ của khác
Nếu tại mỗi khi nghĩ gì đều thể biết rõ như lòng bàn tay
“Không ” vội vàng phủ nhận: “Được bệ hạ độc sủng cầu còn ”
Hắn nhưng trong mắt một thứ tình cảm mà hiểu rõ
Bể tắm sâu biết bơi chỉ thể quấn chặt lấy Lý Tuân
“Bệ hạ sợ”
“Trẫm ở đây sợ”
Giọng vô cùng dịu dàng như một chiếc lông vũ gãi khiến lòng ngứa ngáy
“Thử buông tay trẫm sẽ bảo vệ nàng”
Ta như thôi miên run rẩy buông tay khỏi
ai ngờ cũng lập tức buông tay đang ôm eo
Ta ngã thẳng xuống nước
Nước ao ấm áp nuốt chửng vung tay vẫy chân cố gắng vùng vẫy nhưng vẫn càng chìm càng sâu
Ngay khi sắp ngạt thở cuối cùng cũng một đôi tay kéo lên Ta ướt sũng thân vai Lý Tuân ho đến đau đớn
Đợi đến khi cuối cùng cũng lấy sức nhịn bật nức nở
“Bệ hạ tại trêu chọc như ”
“Trêu chọc” Giọng chút lạnh lùng: “Trẫm đang phạt nàng”
“Thiếp đã làm sai điều gì mà bệ hạ phạt”
“Nàng xem”
Hắn nâng cằm lên bóp chặt trong tay xoa xoa
Khóe miệng nở nụ tà mị đầy thú vị
Ta thấy như là sợ nước mắt chảy càng nhiều
“Thiếp ngu dốt biết đã làm sai điều gì”
“Tại gặp riêng Dự Vương”
Ta đột nhiên ngẩn
“Bệ hạ đã gặp Dự Vương ngài biết đã gì với ”
“Trẫm đương nhiên biết”
Biết còn ném xuống nước
Ta tủi thân tức giận nhịn ho khan
“Trong lòng chỉ bệ hạ nhưng bệ hạ bao giờ tin”
Người đang ôm cứng đờ đó giơ tay nhẹ nhàng vỗ lưng
“Được đừng nữa trẫm tin”
to hơn: “Đã tin thì tại còn phạt ”
“Trẫm phạt nàng là vì nàng uy hiếp nên mới đồng ý chuyện riêng với Sau uy hiếp nàng cứ cho trẫm biết Có chuyện gì trẫm sẽ bảo vệ nàng”
Thấy trả lời hỏi một câu: “Nghe rõ ”
“Nghe rõ ”
Không biết tại tim bắt đầu đập “Thình thịch”
Chỉ là lần vì sợ hãi