Lật Mặt Si Tình - Chương 2
03
Đông chí sắp đến trong cung theo lệ tổ chức yến tiệc thiết đãi quần thần
Lý Tuân biết dây thần kinh nào sai nhất quyết tham gia còn đặc biệt cho phép cùng long ỷ
Tiệc trong cung vốn náo nhiệt nhưng khi mọi thấy thì im lặng trong chốc lát
Lý Trinh cũng mặt vẻ mặt buồn bã vô hồn
Chỉ là lần mọi còn khen si tình nữa mà đều thương hại
Như thể đang :
“Vương gia mặc dù chúng đều biết ngài nhưng cuộc đời còn dài ngài mạnh mẽ lên”
Ta học theo dáng vẻ của yêu phi nũng nịu dựa lòng Lý Tuân
Thi thoảng đút uống rượu ăn thức ăn
Còn cũng hưởng thụ ánh mắt đắm đuối và quyến rũ
Lúc một hồi nhạc vang lên mười mấy vũ nữ bước lên đài nhẹ nhàng khiêu vũ
Mà dẫn đầu ở giữa quen mắt
Ta kỹ trong lòng giật
Đây là chân ái của Lý Trinh Liễu Oanh Oanh
Lý Trinh vẫn luôn giấu nàng kỹ mãi đến khi lên ngôi làm hoàng đế mới lập làm hoàng hậu sủng ái suy
Người ngoài chỉ biết Liễu Oanh Oanh vì dung mạo vài phần giống mới bay lên làm phượng hoàng
ngờ mới là thế thân lợi dụng
Kiếp Lý Trinh làm để nàng ngang nhiên múa ở yến tiệc trong cung
Ta nghi hoặc trong lòng về phía Lý Trinh
Chỉ thấy đang Liễu Oanh Oanh ánh mắt si mê
Lúc một bàn tay lạnh bóp lấy cằm
“Khanh khanh đang gì ”
Giọng của Lý Tuân dịu dàng nhưng đáy mắt lạnh lẽo
Ta vội vàng thu hồi tầm mắt quyến rũ
“Thần thấy vũ điệu mới lạ nên nhiều hơn hai lần”
Ngón tay bóp dùng sức vặn đầu sang một bên
Chính diện đối mặt với đôi mắt hẹp dài
“Khanh khanh là của trẫm trong mắt cũng chỉ thể là trẫm”
Ta khỏi rùng
Vội vàng ôm lấy eo đầu cọ cọ ngực
“Trong lòng và trong mắt thần chỉ bệ hạ”
Những ngày ở bên đã phần nào nắm bắt sở thích của
Mỗi khi ngoan ngoãn nũng nịu như đều thể dỗ vui vẻ
Lần cũng ngoại lệ
Hắn gì nữa vuốt ve tóc chuyên tâm xem ca múa
Một khúc múa kết thúc các vũ nữ cúi vái chào
Lý Trinh đột nhiên dậy quỳ xuống giữa đại điện giọng trong trẻo:
“Thành khẩn xin bệ hạ ban thưởng nữ tử dẫn đầu vũ điệu cho thần”
Lời thốt tất cả mọi trong đại điện lập tức về phía Liễu Oanh Oanh
Đã ít tinh mắt nhận nàng và dung mạo giống
“Dự Vương điện hạ quả là si tình”
“Bị phụ bạc vẫn quên tìm thế thân”
“Ai mặc dù Dự Vương điện hạ nhưng Tống Nguyệt Khanh cũng quá bạc tình bạc nghĩa”
Trong tiếng bàn tán xôn xao Lý Trinh dập đầu thảm thiết cầu xin:
“Thần quả thực đối với Nguyệt… Tống Nguyệt Khanh khó thể quên tình còn mong bệ hạ thương xót ban thưởng vũ nữ cho thần”
Lý Tuân đang long ỷ mặt mày nửa nửa cũng biết đang nghĩ gì
trong lòng vô cùng phẫn nộ
Tốt lắm Lý Trinh
Cuối cùng cũng nhịn cùng trong lòng song túc song phi nhưng còn lấy làm bình phong
Vậy thì cố tình để toại nguyện
“Bệ hạ” cong môi : “Vũ nữ trông giống thần ”
Lý Tuân hứng thú cả hai chúng gật đầu
“Có một chút”
“Đã giống như thì là duyên phận Không bằng triệu cung làm bạn với thần ”
“Không”
Lý Tuân còn kịp Liễu Oanh Oanh đã kinh hô lên
Nàng quỳ rạp xuống đất đôi vai mỏng manh khẽ run
“Nô tỳ thân phận thấp hèn xứng cung”
Ta dậy chậm rãi đến bên nàng nắm lấy tay đỡ nàng dậy
“Muội hẳn là còn biết Dự Vương điện hạ kỳ thực… ừm… ngoài mạnh trong yêu theo ngài chỉ thể cô đơn buồn tủi Không bằng cùng hầu hạ bệ hạ thể bệ hạ sủng hạnh mới uổng phí cuộc đời ”
Nói xong về phía Lý Tuân rưng rưng nước mắt đau khổ :
“Cầu xin bệ hạ cho nàng cung bầu bạn với thần ”
“Khanh khanh đây”
Lý Tuân vẫy tay đợi đến gần thuận thế ôm lấy lau nước mắt khóe mắt
Nhẹ nhàng dỗ dành: “Khóc cái gì trẫm đáp ứng là ”
“Tạ bệ hạ”
Ta Lý Trinh mặt như tro tàn và Liễu Oanh Oanh lảo đảo sắp ngã mỉm rạng rỡ tươi như hoa đào
Liễu Oanh Oanh cung ngoài việc khiến tính toán của Lý Trinh tan thành mây khói còn tư tâm
Lý Tuân đêm qua đêm khác dây dưa giường thực sự khiến khổ thể tả
Chỉ mong Liễu Oanh Oanh thể câu dẫn để thể ngủ một giấc ngon lành
Quả nhiên bữa tiệc đêm đó kết thúc liền tin Lý Tuân đã gặp Liễu Oanh Oanh
Ta nhanh chóng thoải mái tắm rửa thay quần áo
Vừa mới xuống màn trướng đã vén lên
“Trẫm còn về ai cho nàng ngủ”
Lý Tuân nghiêng tiến
Hắn nhếch môi mỏng đôi mắt đen như mực nổi lên một tầng ý nhưng khiến nhịn kinh hoàng run rẩy
“Tống Nguyệt Khanh ai cho nàng lá gan dám đẩy trẫm đến chỗ nữ nhân khác”
Nói xong tay vòng lên cổ ấn xuống giường
Cả áp sát từ cao xuống
“Nói trẫm giết nàng”
Lần sợ đến nỗi nổi run rẩy mở miệng:
“Là bệ… bệ hạ ban cho”
“Từ khi thần cung bệ hạ vẫn luôn sủng ái khiến thần tưởng rằng bệ hạ trong… trong lòng thần
“ thần vô tài vô đức lấy sắc hầu quân trong lòng vẫn luôn thấp thỏm bất an sợ một ngày bệ hạ chán ghét còn để ý đến thần nữa
“Cho nên mới nghĩ hạ sách cùng bệ hạ tạm… tạm xa để tình cảm thêm mặn nồng”
Ta cẩn thận quan sát sắc mặt của
Hắn mặt biểu cảm vẫn im lặng lắng nhưng tay đang bóp chặt từ từ buông lỏng chuyển sang nhẹ nhàng vuốt ve má
Ta khỏi lớn gan hơn càng càng tủi thân nước mắt rơi lã chã
“Hóa trong lòng bệ hạ thần thần cũng sống nữa bệ hạ giết thì cứ giết ”
“Khanh khanh”
Người mặt đột nhiên như hoa đêm nở rộ đôi mày thanh tú mang theo vẻ quyến rũ động lòng
Đây là điều mà từng thấy khuôn mặt luôn tự nhận là lạnh lùng tự chủ của Dự Vương nên khỏi ngây
“Sợ ”
Hắn vỗ đầu vẫn tươi như hoa
“Ngoan đừng nữa”
“Bệ hạ … giận thần nữa ”
“Ừ”
Hắn đáp một tiếng cúi đầu hôn tới
Ta lập tức hiểu ý ôm lấy eo nũng nịu : “Trong lòng thần chỉ bệ hạ cũng cầu xin bệ hạ thương xót”
Hắn trả lời động tác càng thêm dịu dàng
Ta thầm thở dài nhẹ nhõm
Cuối cùng cũng làm dịu giữ cái mạng nhỏ của
Vất vả lắm mới sống một lần thực sự nhanh chóng biến thành ma quỷ như
== Ủng hộ nhà dịch tại web netvn">metruyennetvn ==
4
Trời tờ mờ sáng bên ngoài cửa truyền đến tiếng của thái giám:
“Bệ hạ chầu sớm ”
“Không ”
Lý Tuân đáp một tiếng mắt cũng mở ôm chặt lòng tiếp tục ngủ
giật còn buồn ngủ nữa
Từ khi cung biết đây đã là lần thứ mấy Lý Tuân trốn buổi chầu sớm
kiếp ôm chặt đùi thể để Lý Trinh tạo phản đoạt ngôi nữa
“Bệ hạ tỉnh dậy bệ hạ”
Ta cẩn thận gọi hai tiếng
Hắn mở mắt trong mắt đầu tiên là vẻ mơ màng đó khóe mắt ửng đỏ
“Sao Khanh khanh còn nữa ”
“Không ”
“Vậy nàng gọi trẫm dậy làm gì”
Chẳng lẽ và ngoài chuyện giường thì còn gì khác
lời chỉ thể nghĩ trong lòng miệng thì dám
“Bệ hạ vẫn nên chầu sớm ”
Quả nhiên lời thốt ánh mắt lập tức trở nên u ám
“Lại đuổi trẫm ”
“Không bệ hạ hiểu lầm thần ”
Ta giả vờ nhào lòng
“Bệ hạ luôn lưu qua đêm ở chỗ thần chầu những triều thần biết sẽ bàn tán thần thế nào”
Hắn vòng tay ôm lấy lưng vỗ về trả lời chút để ý:
“Ai dám bậy trẫm giết đó”
Ta cảm động đến nỗi nên lời dịu dàng ngẩng đầu
“ thần yêu bệ hạ bệ hạ vì thần mà mang tiếng giết hại thần tử Thần mãi mãi ở bên bệ hạ”
Hắn im lặng một lúc dường như đang cân nhắc xem lời của là thật giả
Dần dần trong đôi mắt đen láy của lóe lên một tia sáng đó buông dậy
“Trẫm chầu sớm các ngươi hầu hạ ”
Rất nhanh thái giám và cung nữ chờ bên ngoài lần lượt
Ta cũng cố gắng dậy dịu dàng và hiền huệ chải tóc thắt dây lưng chỉnh vạt áo cho
Đang làm thì đột nhiên tay nắm chặt
“Thuần thục như vẫn luôn hầu hạ Dự Vương như thế ”
Hắn hỏi chút phòng há hốc mồm trả lời
May mà làm khó nữa chỉ hừ một tiếng nhàn nhạt bỏ
Cuối cùng cũng tiễn vị đại Phật luôn khiến kinh hồn bạt vía
Chân mềm nhũn ngã vật giường ngủ
Giấc ngủ ngủ đến trời đất tối tăm
Khi tỉnh cung nữ đến báo:
“Nương nương Liễu Oanh Oanh cầu kiến đã đợi lâu ”
Nàng đến làm gì
Tôi tùy tiện giơ tay: “Cho nàng ”