Lập Xuân - Chương 9
30
Gặp Phương Luật là điều ngờ tới
Hơn hai năm gặp cao lớn hơn nhiều giờ đã là một thanh niên trầm
Hắn nhốt trong lồng cùng bảy tám mặc quân phục giống
Hắn nhận mà tất nhiên cũng định nhận
Ta chỉ lặng lẽ tự mang cơm đến
Nghe chuyện với các chiến hữu: “Ta sẽ chết vì đang chờ ”
“Ai ”
“Tất nhiên là trong lòng ”
Trái tim nhói lên đau đớn
Hắn còn sang chuyện với : “Này đội trưởng của chúng sắp tới cứu Đến lúc đó mọi sẽ tự do
“Ngươi là Ninh huyện Có gặp một cô gái tên Lập Xuân ”
Ta trả lời chỉ đưa bánh bao làm xong cho
Ba ngày quân đội tập kích trong đêm Phương Luật và những khác giải cứu
Chủ tướng nổi giận đùng đùng gầm thét suốt một hồi lâu
Buổi tối như thường lệ chải tóc cho
Bất ngờ bóp lấy cổ nghiến răng : “Đáng ghét lũ Trung Nguyên”
Ta giãy giụa chỉ buông thõng tay
Hắn bất ngờ liền buông
Ta ho khan hai tiếng tiếp tục chải tóc cho
“Ngươi sợ chết ” Hắn dùng tiếng Trung Nguyên hỏi
“Chủ tướng cho sống thêm vài ngày đã cảm kích”
Chủ tướng thêm gì
Thực sự sợ
Rốt cuộc trong loạn thế như thế chẳng gì để lưu luyến
Ta tự sát chỉ đơn thuần là bản năng sống
Sau biết đội quân tập kích ban đêm là thuộc hạ của Định Vương
Định Vương lẽ là vị tướng duy nhất thể đối đầu với man tộc
những điều chẳng liên quan gì tới
Thiên hạ thuộc về ai cũng chỉ là một kẻ sống dở chết dở
Khi trận tuyết đầu tiên rơi xuống man tộc đã đánh đến Thượng Kinh
Ta từng thấy sự phồn hoa của Thượng Kinh
Khi đến nơi nơi chỉ còn là đống hoang tàn đổ nát
Ta nghĩ tiểu thư chắc hẳn đã cùng nhà họ Tạ trốn chạy
Nhà họ Tạ lớn như nhất định sẽ bảo vệ nàng chu
Ta nghĩ đến Thu Nhạn
Thu Nhạn thông minh như thế chắc chắn cũng sống sót
Ta nghĩ nhiều nhưng hề nghĩ sẽ gặp tiểu thư trong quân doanh
Nhà họ Tạ đã dâng nàng cho chủ tướng
Man tộc biết nhà họ Tạ là gia tộc lớn nên khi truy bắt dân chạy nạn đã nhắm thẳng họ
Dòng chính đã chạy bỏ chi thứ
Vị công tử phong nhã như ngọc đã run rẩy dâng lên thê tử xinh dịu dàng của
Khi gặp nàng nàng đang nhảy múa trong trướng
Nàng vốn ít khi nhảy múa vì đôi chân bó nhỏ của nàng đau
Nàng sợ lạnh nhất đầu thu đã cầm lò sưởi tay
Ngoài tuyết rơi ngập trời
nàng chỉ mặc bộ sa y mỏng manh trong quân trướng nhón chân xoay vòng từng vòng một
Không thể phủ nhận nàng thật
So với bất kỳ nữ nhân nào mà chủ tướng bắt về nàng đều thoát tục rạng rỡ hơn
Vị công tử như tùng bách giờ như con heo chó mất hết cốt khí mềm nhũn quỳ mọp bên cạnh
“Nhược Nhi cứu
“Nhược Nhi cứu ”
Hắn run rẩy ngừng rõ lời
Tiểu thư dù đôi tay thể làm việc nặng đôi vai thể gánh vác vẫn cứu
Chủ tướng phất tay sai đưa Tạ công tử
Gã đàn ông cao lớn hung bạo ôm tiểu thư bằng một tay bước về phía giường
Ta ngoài trướng
Muốn nhưng rơi nổi một giọt nước mắt
Không xa đó Tạ công tử đang khúm núm cúi đầu
Không biết đã bao lâu trôi qua dường như tin về một cuộc tập kích
Chủ tướng vội vàng vén rèm bước khi sai dọn dẹp
Chưa đến năm trượng nhưng với con đường đó như dài vô tận
Tiểu thư ngửa giường ánh mắt ngây dại trần trướng
Trên nàng mảnh vải che thân chăn cũng đắp
Đôi chân bó nhỏ lộ giữa khí lạnh lẽo trông càng méo mó xí
Phu nhân và Đại gia từng tiểu thư gả nhà họ Tạ chịu khổ một chút cũng chẳng
cuối cùng với đôi chân bó nàng cũng thể chạy thoát khỏi những biến cố của đời
Ta mơ màng nhớ ngày
Mỗi khi tiểu thư vui đám nha chúng đều tranh dỗ dành
Người diễn múa rối kẻ biểu diễn xiếc
Thu Nhạn sẽ làm món điểm tâm ngon nhất
Còn vụng về hơn chỉ biết vài câu an ủi
Khó khăn lắm mới khiến tiểu thư nở nụ
Giờ đây nàng chỉ đó cô độc biết đang nghĩ gì
Ta sợ khuôn mặt làm nàng hoảng sợ cúi đầu lấy khăn nhúng nước nóng nhẹ nhàng lau cho nàng
Mặc y phục băng đôi chân cho nàng
Đôi chân thực sự xí xứng với nàng
Làm xong mọi việc nàng vẫn động đậy chỉ đôi mắt chuyển động dừng gương mặt
Ánh mắt cuối cùng dừng tay
Ta đang cầm một sợi dây thừng thô
Dây thừng luồn qua cổ nàng nàng bỗng mỉm khẽ ngẩng đầu để dễ thao tác
“Lập Xuân là ngươi ”
Khuôn mặt đã hủy hoại mà tiểu thư vẫn nhận
“Ngươi biết sợ nhột lúc chải tóc vẫn luôn cẩn thận để tóc chạm cổ của ”
Giọng nàng dịu dàng nàng nghiêng đầu đưa tay chạm mặt
“Cảm ơn ngươi đã đến tiễn một đoạn đường
“Ma ma ngươi đã gia đình chuộc về thể đoàn tụ như cũng
“Gương mặt của ngươi hẳn là đau
“Tuyết Oanh cũng chết nàng vì bảo vệ mà lao lưỡi dao của man tộc
“Xuân Yến chắc đã an thân thủ của nàng —”
Sau khi chúng chia ly đã xảy nhiều chuyện
Không còn cơ hội để nữa cũng nhắc đến những chuyện làm tiểu thư đau lòng
Chỉ gật đầu giọng khàn hẳn : “Tiểu thư lát nữa xin nhẫn nại một chút”
Sợi dây thừng thô ráp quấn lấy cổ nàng Nàng : “Cảm ơn ngươi Lập Xuân”
“Chuyện kể đêm đó xong liệu thể tiếp tục ”
Ta bước đến bên cạnh nàng quỳ xuống cạnh giường
Hai tay siết chặt sợi dây thừng đặt lên vai lưng về phía nàng
“Kẻ ăn mày nhỏ tìm đào nguyên lấy giải dược… bọn họ đều sống vui vẻ…”
Ta dùng hết sức bình sinh siết chặt dây thừng bàn tay tê rần
vẫn dám nới lỏng
Ta sợ chỉ cần buông tay sẽ nỡ tiếp tục
Ta sợ tiểu thư chịu thêm đau đớn
Nàng hề giãy giụa
Ta cất tiếng gọi ai trả lời
Buông tay dậy
Cổ nàng in hằn một vết tím sẫm máu rỉ từ những chỗ siết chặt
Vết thương sâu đến nàng vẫn phản kháng
Hai tay nàng buông thõng hai bên thân bỏ qua nét méo mó gương mặt như đang say ngủ
Ta biết nàng sẽ tỉnh nữa
Khoảnh khắc đó tiếng nức nở nghẹn đắng mới bật từ cổ họng
32
Ta tháo dây thừng treo nó lên đỉnh trướng giả thành tiểu thư tự tận
Chủ tướng chẳng buồn tra hỏi chỉ hờ hững sai xử lý thi thể
Tiểu thư dù sống cũng sẽ ném trướng quân kỹ
Dù thế nào cũng là chết
Ta dùng chiếu cỏ cuốn nàng chôn nơi rừng cây phía tây thành
Công tử nhà họ Tạ cũng chết
Chủ tướng ghét mang đến điềm xui sai đánh đến chết
Hắn chết hẳn nhốt trong xe tù Chính tay siết cổ giúp giải thoát
Man tộc chiếm lĩnh Thượng Kinh chủ tướng sai quét dọn hoàng cung chờ đại vương của bọn chúng đến
Ta dời khỏi doanh trướng chuyển cung
Cung nữ phi tần thậm chí cả công chúa quý nữ kịp trốn đều trở thành đối tượng làm nhục của man tộc
Ta vẫn tiếp tục hầu chủ tướng chải tóc
33
Món ăn của man tộc khác xa Thượng Kinh
Ngự trù nấu hợp khẩu vị chém đầu ít
Ta ở quân doanh lâu biết làm bếp nên tự tay nấu vài món
Chủ tướng ăn thử hài lòng
Từ đó ngoài việc chải tóc đôi khi còn nấu ăn trở thành nha thân cận của
vẫn tin
Mỗi lần đến gần đều lục soát
Người cho giữ vật sắc nhọn Món ăn nấu bắt thử mới dám dùng
Nửa tháng gặp Xuân Yến trong cung
Nàng đang dẫn đầu nhóm cung nữ mới bắt
Ta nhận nàng xưng rõ thân phận nàng mới dịu giọng với
“Tiểu thư ” nàng hỏi
“Chết chôn ở rừng phía tây thành đã dựng bia cho nàng”
Xuân Yến kể hiện nàng là thành viên trong nữ quân của Định Vương
Trong loạn thế nữ tử cũng mềm yếu
Ta kinh ngạc hỏi Xuân Yến: “Lần mạo hiểm hoàng cung chẳng lẽ chuyện gì trọng đại”
Chúng đều do Thu Yến dẫn dắt tình cảm sâu đậm
Xuân Yến trầm ngâm hồi lâu biết nên tin
Ta giải thích nhiều chỉ một câu: “Ta thể giúp các ngươi chỉ cầu ngươi ngày an táng tiểu thư Chôn nàng ở nơi đón nắng nàng sợ lạnh”
Xuân Yến rơi nước mắt
“Không cần ngươi cũng sẽ làm Nếu tiểu thư sớm bảo chạy … Có lẽ cũng như Tuyết Oanh ngu ngốc đến chết chẳng chịu rời”
Miệng nàng trách nhưng nước mắt ngừng tuôn rơi
Ta
Nước mắt của đã chôn vùi cùng tiểu thư
Kế hoạch của họ đơn giản: bỏ độc
Độc sát các tướng lĩnh
Định Vương đã tập hợp quân đội chờ thời cơ hỗn loạn để tập kích
Ngày bỏ độc đã định
Hôm trời quang mây tạnh Tuyết ngừng rơi xa xa dường như thấy tiếng chim én hót
Xuân đến
Chủ tướng cùng chín tướng lĩnh man tộc tụ họp bàn chuyện nghênh đón đại vương
Ta mang khăn che mặt cùng các cung nữ dâng món ăn
Chín tướng lĩnh chín bàn tiệc bày đầy mỹ tửu và cao lương
Theo lệ cung nữ nếm thử khi họ dùng
Ta quỳ bên chủ tướng vẫn như thường lệ tỏ vẻ ngoan ngoãn thuận theo
Dùng đũa bạc gắp một miếng chậm rãi ăn
Các cung nữ khác cũng làm như
Nửa nén hương trôi qua họ bắt đầu dùng bữa
Dạ dày như lửa đốt ngọn lửa thiêu cháy ruột gan Cổ họng dâng trào vị tanh ngọt Ta biết độc đã phát tác
Đau đớn như dao cắt nhưng cắn răng chịu đựng
Mỗi cung nữ đều kiên nhẫn nhịn xuống
Với đôi tay mảnh mai như xương nâng bình rượu rót cho kẻ cao
Cuối cùng sự yên ả giả tạo phá vỡ khi một tướng lĩnh phun máu tươi ngã gục
Cục diện trở nên hỗn loạn
Chín tướng lĩnh ôm bụng kêu la lăn lộn mặt đất
Một cung nữ man tộc một đao cắt cổ
Lính tráng ùa cứu chủ múa đao giết chóc như bổ dưa hấu chẳng chút thương xót chúng
Ta chống đỡ nổi ngã xuống đất
Chủ tướng gắng định cục diện nhưng cũng “phịch” một tiếng ngã xuống
Hắn trợn mắt lẩm bẩm chửi rủa: “Đồ tiện nhân Trung Nguyên”
Ta nụ méo mó khó coi
Máu và nước dãi từ khóe miệng chảy xuống
Ta gắng sức bò về phía
Ta tự tay bóp chết
quá yếu Một tên lính kịp đến đâm xuyên ngực ghim chặt tại chỗ
Nỗi đau dần tê dại chẳng còn đau nữa
Tiếng giao chiến vọng từ ngoài điện
Là tù nhân Xuân Yến và nữ quân giải cứu đang chiến đấu
Có lẽ quân đội của Định Vương cũng sắp đến
Người xông điện kẻ lao đánh với binh lính man tộc
Ta chứng kiến trận chiến thắng lợi nhưng mí mắt nặng trĩu
Ngã đất tầm ngày càng mờ nhạt
Có ai đó ôm lên lật
Chất lỏng ấm nóng rơi mặt Nàng : “Lập Xuân ngươi cố lên mọi chuyện sắp kết thúc ”
Là Xuân Yến
Ta há miệng nhưng máu đã trào
Không thể từ biệt nữa
Khép mắt trong khoảnh khắc cuối cùng khi mất ý thức thầm nghĩ:
Tiểu thư vẫn còn một Xuân nữa
Mùa xuân sẽ mãi trường tồn…