Lập Xuân - Chương 8
26
Đêm tân hôn của
Không thể gọi là đêm tân hôn
Không tiệc rượu nến đỏ cũng chẳng ý trung nhân
Bộ hỷ phục là Đại phu nhân thấy quá đơn giản nên mới cho
Con trai của Phương quản gia tên là Phương Trung
Hắn vẫn mang vẻ mặt âm trầm đáng sợ
Ta chẳng còn gì để mất tự nhiên cũng sợ
Khi bốn mắt ánh mắt chút ngẩn ngơ
Hắn một lúc đưa tay vuốt mặt
“Đẹp thật sự ”
Miệng thì khen nhưng tay mạnh bạo
Hắn dí chặt môi giọng lạnh như băng: “ tại ngươi dâm đãng đến
“Trước là Phương Luật là Nhị gia
“Ngươi… ngươi còn quyến rũ bao nhiêu nữa thì mới dừng ”
Ta gì bàn tay Phương Trung vẫn vuốt qua gương mặt thở đã rối loạn
“Ngươi lên nhất là khi ”
Bàn tay bắt đầu cởi bỏ y phục của
thể tiếp tục vì cửa phòng đá tung Nhị gia xuất hiện
Nhị gia là tân lang của đêm nay
Phương Trung cũng là tân lang của đêm nay
Ta mặc kệ bọn họ làm gì chỉ chằm chằm lên xà nhà
Ta một nữ nhân còn trong sạch như lẽ nên chết
sống
Chỉ đơn giản là sống
Sau khi thành thân hầu hạ mặt Đại phu nhân làm một nha hạ đẳng
Làm gì cũng
Chỉ cần còn sống là
Ta thường nghĩ đến Thu Nhạn và tiểu thư
Nhớ lúc đến Lê Phương viện mỗi ngày đều trộm trong mơ làm việc cũng tràn đầy sức sống
giờ đây còn sức kiệt quệ
Lại một trận tuyết lớn phủ trắng trời
Đêm đến Nhị gia chui chăn của
Hắn ôm lấy tham lam ngửi: “Lập Xuân ngươi thật thơm”
Phương Trung đang ở bên ngoài biết
Chờ Nhị gia rời Phương Trung bước gương mặt đầy u ám
Ta
Phương Trung mắng là tiện nhân
Vừa mắng như một con chó dại động tình thở hổn hển tiếp tục nguyền rủa thấp hèn
Hết lần đến lần khác
Ta vẫn
Cuối cùng Phương Trung giận dữ tát mặt
Mới chỉ một cái đã hối hận
Hắn đánh mặt từng Nhị gia dùng roi quất một trận
Phương Trung dám đánh mặt nữa liền cầm roi lông gà quật
Trước mặt cuối cùng cũng tìm cách rửa mối nhục Nhị gia cắm sừng
Hắn sức chút kiềm chế quật lên lưng lên eo và hông của
Khi máu chảy mới hoảng hốt dừng tay
Ta thành tiếng mặt úp xuống chăn cơ thể run lên bần bật
Năm mới qua mười ba tuổi
Người trong phủ ai tin mới mười ba vóc dáng như cô nương mười lăm
Đầu thu lấy chiếc áo váy màu hồng mà tiểu thư từng tặng thử
Vậy mà
Ta vẫn nỡ mặc gấp gọn gàng để đáy hòm
Không biết là do lâu gì khác đầu óc đột nhiên cuồng buồn nôn
Ta nôn khan hai tiếng Phương Trung thấy
Hắn sai mời thầy thuốc bắt mạch báo rằng thai
Thầy thuốc chúc mừng
Ta xoa bụng cảm thấy chút vui mừng nào trong đầu hiện lên hình ảnh Liên Hương
Cái chết của nàng hiện quá đột ngột trong tâm trí
Dạ dày quặn thắt nôn
Phương Trung tiễn thầy thuốc xong với :
“Đứa là con hoang thể giữ”
Ta cũng giữ
Đi mua thuốc phá thai uống xong mà thấy hiệu quả máu
Phương Trung bảo hoặc uống thuốc hoặc để đánh cho sảy thai
Ta liều mạng uống nhưng vẫn tác dụng
Phương Trung thực sự tức giận kiềm chế mà đấm đá tới tấp
Cũng may là một tên què
Ta đẩy mạnh một cái ngã xuống đất
Nhân lúc loay hoay dậy chạy
Ta biết Phương Trung đánh chết Hắn đã làm thế từ lâu
Hưởng thụ xong thể xác mối nhục cắm sừng khiến gào xé trong lòng
Bên hồ Nhược Lý bóng nước chỉnh tóc tai và y phục
Rồi thẳng đến tìm Nhị gia
Giang phu nhân về nhà mẹ đẻ Nhị gia đang ở thư phòng
Lần đầu tiên chủ động như Nhị gia động tình: “Yêu tinh gia thật sự mê ngươi đến chết”
Ta rơi nước mắt: “Gia Lập Xuân sắp chết ”
Nhị gia đang cao hứng điều gì cũng chịu
“Sao thế bảo bối của ”
“Phương Trung cái tên què đó sẽ kể chuyện của chúng cho Nhị phu nhân Ô ô gia nô gia thật sự chết ”
“Sao làm ”
“Hắn bảo làm con rùa đủ … Gia giờ hỏi cũng chẳng thật ”
Nhị gia nổi giận nhổ nước bọt: “Tên què đó đáng chết từ lâu còn dám động của gia”
Đêm đó về sáng hôm Phương Trung đã chết đuối ở hồ Nhược Lý
Khi mặc đồ tang canh giữ linh cữu Phương Trung bộ là vải trắng
Nửa đêm Nhị gia lén đến ôm định hôn
“Nữ nhân nhất khi mặc đồ tang
“Ngươi mặc thế khiến gia chẳng rời tay”
Ta cầm sẵn cây kéo trong tay
Khi Nhị gia cúi xuống hôn liền đâm thẳng mắt
Nghe tiếng gào thét cảm thấy vô cùng sảng khoái
Ta giơ kéo lên định đâm tiếp
sức lực nam nữ chênh lệch quá lớn Nhị gia bẻ ngoặt tay
Cây kéo rơi xuống đất cũng đá văng
Tiếng động lớn làm cả phủ bừng sáng đèn đuốc từ khắp nơi kéo đến
Mọi tụ đông đúc
Nhị gia ôm mắt thương phẫn nộ mắng: “Con tiện tỳ dụ dỗ thành còn dám làm thương”
Ta gia đinh bẻ quặt tay quỳ mặt Nhị gia và lão gia
Phương quản gia chỉ quan tài Phương Trung mắng giữ tròn đạo làm dâu
“Nếu đã đem dìm lồng heo ”
Lão gia nhẹ nhàng phán một câu liền nhét lồng tre để nhốt heo
Hồ Nhược Lý nơi để dìm một kẻ hèn mọn như
Người cầm đuốc định đưa ngoài sông dìm chết
Nhị gia băng bó qua loa con mắt thương
Hắn đích thân buộc đá lên
Đến nước cái chết dường như chẳng ý nghĩa gì với nữa
Ta khẽ : “Tên khốn ngươi hại nông nỗi làm ma cũng tha cho ngươi”
Người đàn ông chỉ còn một mắt âm trầm:
“Chỉ trách ngươi sinh với bộ dạng khiến đàn ông phạm sai lầm
“Ngươi hãy chìm đáy nước mãi mãi siêu sinh”
Người kéo lồng tre bước xuống nước
Nước ngập đến đầu gần tràn tai
Bỗng nhiên vài tiếng “ầm ầm” vang lên
Đất trời rung chuyển
“Đánh tới man tộc đánh tới ”
Trong đêm tối Ninh huyện vốn yên tĩnh bỗng như nồi dầu sôi rơi nước lập tức bùng nổ
Tiếng tiếng ngựa hí tiếng bước chân chạy loạn thành một mớ hỗn độn
Trong màn đêm hàng ngàn mũi tên lửa xé gió bay khắp nơi trong thành
Lửa bốc cao ngút trời ngã ngựa đổ
Người nhà họ Phương thấy chẳng còn ai bận tâm đến
Họ đầu chạy về Phương phủ
Cũng là mạng tận
Có chạy trốn lên thuyền thấy liền cởi trói cho
Ta ý định theo họ mà Phương phủ
Trong phủ đã hỗn loạn
Người thì cướp đồ thì bỏ chạy chẳng ai để ý đến ai
Ta quan tâm những điều đó từ bếp cầm lấy một cây kéo tìm Nhị gia
Hắn đang trong phòng bận rộn gói ghém thư họa
Ta bước thẳng tới đâm xuyên qua cổ họng
Chẳng ai để ý tới
Ta làm xong việc trong lòng vui sướng tột độ bình thản rời khỏi phủ
Lửa cháy lớn tựa như mọi nơi đều đang chìm trong biển lửa
Man tộc qua máu đổ thành sông
Đàn ông la hét phụ nữ cũng gào
Từ bé gái thiếu nữ phụ nhân đến lão bà tất cả đều trở thành con mồi
Bọn họ thoải mái đè nữ nhân thân
Ở cũng thể thực hiện
Nhìn thấy cảnh đó chỉ nôn
Cầm kéo lên rạch một đường lên mặt —
29
Ta và một số trẻ tuổi bắt quân doanh của man tộc
Đối với dân thường nữ nhân đưa trướng nam nhân thì làm lao dịch nặng nhọc
Ta là một nữ nhân xí khuôn mặt đầy sẹo đưa hậu cần để giặt giũ nấu ăn
Hậu cần cũng những nữ nhân khác nhưng ai gương mặt kinh khủng như
Có với man tộc ăn thịt
Ta cảm thấy sợ hãi thậm chí còn thấy buồn
Ta nhận đứa trẻ nhà huyện lệnh nhận cô tiểu thư nhà họ Thôi nhận cả phu nhân huyện lệnh cao quý
Đến đây tất cả đều giống
Hoặc là chết hoặc trở thành một nồi súp
Dường như… công bằng hơn
vẫn nôn
Tên lính phụ trách chúng hung hãn đá cho một cú đau điếng
Ta vẫn sống vẫn còn ở trong quân doanh
Vì khuôn mặt quá đáng sợ ai dám động tới
Ta cứ liên tục nôn Quân y bảo rằng mang thai mà là ăn uống dẫn đến bệnh dày
Ta chăm chỉ vá may giặt giũ dần dần vững ở hậu cần
Sau vì biết chải tóc đưa trướng chính để hầu hạ
Trong trướng chính một cô gái bắt về nàng xinh
Chủ tướng thích nàng giao cho hầu hạ
Cô gái thường ngày ít chỉ một khi đàn ông rời
Có lần nàng hát một bài đồng dao quê nhà bất ngờ sụp đổ
Nàng cha mẹ đều chết hết còn bản thân hạ bọn súc sinh
Nàng thảm thiết
Ta thấy may mắn khi nghĩ: may mà tiểu thư đang ở kinh thành chịu nỗi nhục
Không lâu trướng chính xuất hiện một mỹ nhân mới
Cô gái cũ đưa đến trướng quân kỹ
Chủ tướng thậm chí gặp nàng lần cuối
Ta thì vẫn ở
Mỹ nhân đến chỉ “Xuân cô” là mãi ở đó
tự gọi là Xuân cô
Ta biết chải tóc mà chải tóc còn thể xoa bóp da đầu làm dịu cơ thể
Có lần chải tóc cho chủ tướng xong xuôi cảm thấy thân thư thái liền thưởng nửa cái đùi cừu
Cứ thế tiếp tục hầu hạ chủ tướng và những mỹ nhân của