Lập Xuân - Chương 6
21
Ở bên cầu Dược Lý băng mỏng phủ một lớp nhạt
Ta bực bội ném một viên đá xuống băng nứt thành một lỗ
Dưới làn nước gợn sóng hình ảnh phản chiếu gương mặt hiện lên
Da trắng như tuyết khóe mắt vì xong mà vương chút đỏ hồng
Đôi mắt to tròn ánh lệ lấp lánh
Quả thật
Nhìn chính ngây dại
Bất chợt tiến gần ngón tay khẽ lướt qua khóe mắt
“Khóc cái gì ”
Ta giật lùi hóa là Nhị gia
Hắn bước tới từng bước giọng mềm mại:
“Người xin tiền là cha ngươi Nếu đến viện của hầu hạ bạc sẽ thiếu”
Nhìn thấy Nhị gia hình ảnh Liên Hương máu me bê bết lập tức hiện trong đầu
Ta vội vàng hành lễ bịa cớ tiểu thư còn việc giao cần làm chạy mất
vẫn kìm suy nghĩ
Đối với Nhị gia hai mươi lượng bạc chắc chẳng đáng gì
Chỉ là cuối cùng vẫn chỉ nghĩ mà thôi
Quay về phòng lấy hết số bạc và trang sức đã dành dụm
Thu Nhạn hỏi làm gì thành thật kể
“Những thứ mang cầm cũng chỉ năm sáu lượng”
Ta siết chặt khăn tay
Thu Nhạn lấy vài miếng bạc vụn từ hòm đồ của
“Ta thể cho ngươi mượn Nếu ngươi mở lời tiểu thư nhân từ cũng sẽ sẵn lòng giúp
“ ngươi nghĩ xem năm xưa tại ngươi Phương gia”
Ta nhớ năm khi chín tuổi theo kẻ buôn bước chân căn nhà xa lạ
Là cha mẹ đã bán
Mắt cay xè Thu Nhạn vẫn tiếp tục:
“Bán ngươi một lần coi như đã trả xong ân sinh thành
“Lần đến xin ngươi đã đưa tiền cũng trả xong ân dưỡng dục Ngươi còn nợ họ
“Nếu lần giúp lần thì
“Ngươi đã mười hai tuổi nghĩ cho bản thân ”
Lời của Thu Nhạn thật sự là thấu tận tâm can
Ta kìm mà nghẹn ngào tiếng nức nở bật từ cổ họng
Đối với cha mẹ chẳng qua chỉ là một đôi bát đũa thừa những ngày thịnh vượng và là đứa con gái thể tùy ý bỏ năm đói kém
Ta ôm lấy Thu Nhạn nghẹn ngào gọi: “Tỷ tỷ … thật sự còn nhà nữa ”
Thu Nhạn nhẹ nhàng vỗ lưng
Cuối cùng nhận số bạc vụn của Thu Nhạn
Chỉ thức trắng một đêm làm cho cha một đôi đế giày
Đường núi xa xôi mong rằng hành trình nơi biên ải cha thể thoải mái hơn chút ít
Ta thể làm chỉ bấy nhiêu
Hai ngày gặp cha ở cửa Đưa cho ông ba lượng bạc đưa đôi đế giày cho ông
“Nhị Nha cái —”
“Cha đã đổi tên gọi là Lập Xuân Từ nay về xin đừng gọi sai nữa”
Năm cuộc chiến đầu xuân dường như báo một tai họa nào đó
Trận đầu thất bại
Cuối xuân Ninh huyện triệu binh
Lần ngay cả Phương Luật cũng
Trước khi tặng một chiếc kim thêu bằng bạc
“Lập Xuân cô nương đợi đánh thắng trận trở về sẽ xin xóa bỏ thân phận nô bộc”
“Ta…”
Mặt thiếu niên thoáng ửng đỏ
Tim cũng đập thình thịch
Đem chiếc kim bạc bọc chút ngượng ngùng : “Vậy nhớ bảo trọng”
Trong hành lý của lén để một đôi giày mới tự tay làm
Vì chuyện tuyển binh và thu thóc nhà họ Phương đã tốn ít tiền lo liệu
Phủ chi tiêu lớn lão gia giảm bớt số trong phủ
Bốn nha bên cạnh tiểu thư thêm cả các bà tử quét dọn ở Lê Phương viện
Người hầu hạ quá nhiều cuối cùng vẫn bỏ
“Trong bốn đại nha giữ hai là ”
Phu nhân vốn lạnh lùng lời cũng chút uyển chuyển
Ta biết Thu Nhạn tỷ nhất định sẽ giữ
Tỷ là gia sinh tử* chỉ giỏi tính toán mà còn thạo nữ công quản gia cũng biết đương nhiên là phụ tá đắc lực trong tương lai của tiểu thư
* gia sinh tử: Sinh và lớn lên trong phủ
Trong bốn dễ thay thế nhất chính là
Dù ai mà chẳng biết chải đầu
Không ngờ tiểu thư đồng ý
Lần đầu tiên nàng dùng cách tuyệt thực để phản đối
Nàng vốn đã yếu ớt một ngày ăn uống gương mặt đã tái nhợt như tờ giấy
Lão gia rốt cuộc thương yêu cô con gái độc nhất tối đến đích thân đến thăm tiểu thư đồng ý giữ chúng
Ta Xuân Yến Thu Nhạn Tuyết Oanh tất cả đều quỳ giường tiểu thư dập đầu cảm tạ
Người hầu ở Lê Phương viện chỉ còn Trương ma ma và bốn nha chúng
Thu Nhạn nắm tay : “Chúng cứ yên tâm hầu hạ tiểu thư những chuyện khác đừng sợ”
tiểu thư chính là bầu trời của chúng
ngờ bầu trời cũng lúc sụp xuống
Chưa đầy hai tháng triều đình tăng thuế quyên góp lương thực cho tiền tuyến
Nghe còn phái quan lớn đến các địa phương giám sát việc thu thuế
Điều khiến lão gia lo lắng
Ninh huyện vốn xa trung tâm triều đình nhiều năm qua chuyện thu thuế chút sơ sót cũng ai để ý
Lão gia phối hợp với huyện lệnh bao nhiêu năm qua vẫn bình an vô sự
lần làm đây
Những chuyện đều từ lời đồn của đám hạ nhân
Nghe cũng chỉ giữ trong lòng
Hôm hầu hạ tiểu thư dùng cơm tối Thu Nhạn sang phòng Giang phu nhân đưa mẫu giày thêu
Lương thực trong huyện chủ yếu sung công nhà họ Phương ăn gạo cũ đã là lắm
Tiểu thư lớn lên trong nhung lụa ăn vài miếng đã nhăn mặt vì thấy ngon miễn cưỡng dùng hai đũa bảo hầu nàng rửa mặt chuẩn nghỉ ngơi
Khi giúp tiểu thư rửa mặt cởi giày thêu cho nàng
Đôi chân nhỏ nhắn lộ còn bé hơn cả bàn tay
Rửa sạch dùng vải quấn chân sạch sẽ quấn chặt từng lớp
Tiểu thư trưởng thành chân còn dài như cũng còn đau như ngày xưa
Tiểu thư giường đột nhiên hỏi: “Phụ thân vẫn về ”
“Nghe đang ở nha môn tiếp đãi vị đại nhân đến từ kinh thành”
Ta chiếc đôn cạnh giường định bụng sẽ ở đây hầu nàng cả đêm
Nàng buồn ngủ bảo kể một câu chuyện
Kể gì đây
Trong cảnh chiến loạn biết bao đủ ăn
Nếu một thế giới nạn đói chiến tranh nữ nhân tùy tiện mua bán cần bó chân…
Vậy là kể một câu chuyện
Một tiểu khất cái vì cứu gia đình mà núi hái thuốc lạc nhưng vô tình bước một thế giới kỳ lạ
Nơi đó đói nghèo chiến loạn đẽ thể tả
Khi kể nửa chừng cả phủ đột nhiên ồn ào
Giữa đêm khuya…
Ta trấn an tiểu thư ngoài xem xét
Tuyết Oanh và Xuân Yến cũng chạy tới
“Xảy chuyện gì ” Ta hỏi khẽ
Hai đều lắc đầu vẻ mặt hoảng hốt đám gia đinh trong phủ cầm đuốc gác khắp nơi
Chẳng mấy chốc Thu Nhạn cũng từ phía Văn Mặc Trai vội vã chạy tới
Mặt tỷ tái nhợt nhưng vẫn mỉm: “Không hôm nay Lập Xuân trực đêm Các ngươi việc gì thì về ngủ ”
Chờ hai rời Thu Nhạn đột nhiên thu nụ
” Đại gia đại nhân ở kinh thành tạm giữ ”
“Cái gì” Ta suýt nữa kêu lên
Thì Giang phu nhân thấy Thu Nhạn giỏi nữ công nên nhờ giúp chút việc may vá
Buổi tối khi Thu Nhạn định cáo từ Nhị gia hớt hải chạy về báo chuyện
Hiện giờ lão gia đang dẫn kiểm kê tài sản trong nhà tính lo liệu một hai
“Sẽ chứ”
Ta hoảng sợ nắm lấy tay áo Thu Nhạn
Tỷ chỉ khẽ lắc đầu: “Tạm thời đừng cho tiểu thư biết mấy ngày tới hãy thu dọn hết đồ trang sức của tiểu thư để phòng—”
Để phòng biến lúc rời sẽ quá vội vàng
Đại gia tạm thời tạm giữ
Vương đại nhân từ kinh thành tới vẫn động tới nhà họ Phương
Xem vẫn còn đường xoay xở
Ngày hôm lão gia đích thân mời huyện lệnh và Vương đại nhân đến nhà dùng cơm
Người trong phủ dám lười biếng tất cả đều huy động
Dọn dẹp nhà cửa chuẩn tiệc tùng
Phu nhân đến thăm tiểu thư dặn dò nàng nghỉ ngơi sớm
Tiểu thư hai ngày thấy phụ thân khỏi hỏi một câu
Phu nhân thản nhiên : “Lớn bằng suốt ngày tìm cha giống cái gì đây”
Tiểu thư cũng thêm gì
Ra khỏi phòng phu nhân bảo chúng tối nay đều ở cạnh tiểu thư vì nhà khách quý gây phiền phức
Đêm xuống
Ánh trăng vắt ngang đầu cành liễu nghĩ chắc giờ Nhị gia và lão gia đang ở sảnh tiếp khách uống rượu
Cơn buồn ngủ kéo đến gật gà gật gù như gà mổ thóc
Tiểu thư đã ngủ bốn phía yên tĩnh lặng lẽ
Đột nhiên trong sân vang lên tiếng động
Thu Nhạn vội vàng theo
Người đến là gã sai vặt của Nhị gia
Hắn xoa xoa tay ấp úng : ” Vương đại nhân đàn chê Nhị gia tìm đến quá tầm thường—”
Hắn hết câu
Gió đầu thu đã mang theo một chút lạnh
Ta đột nhiên rùng
Cả nhà họ Phương biết đàn cũng chỉ tiểu thư
tiểu thư thể hiến nghệ
” Lão gia và Đại phu nhân biết chuyện ” Thu Nhạn chút hoảng loạn hỏi
Gã sai vặt im lặng
Chắc hẳn cũng đã biết
Dù tiểu thư đã định thân với nhà họ Tạ nhưng động tĩnh cũng đến báo tin
Không biết là nhà họ Tạ dự tính khác tự thân khó giữ
Lúc nếu để tiểu thư mặt cứu Đại gia cũng là thể
Ta bỗng nghĩ: Lúc đây tiểu thư và đều giống đều là những thể vứt bỏ
Thu Nhạn im lặng một lúc bảo về trông tiểu thư
“Thế còn tỷ tỷ tỷ”
“Đi trong bếp đang nấu canh gà ngày mai đừng quên đem cho tiểu thư”
Mũi bỗng cay xè:
“Thế còn tỷ tỷ tỷ”
Ta vẫn hỏi
Thu Nhạn trả lời chỉ chỉnh tóc cùng gã sai vặt rời
Tuyết Oanh và Xuân Yến hỏi Thu Nhạn làm gì chẳng lời nào
Ta xổm xuống ôm gối ngây ngẩn
Thu Nhạn cả đêm về
Sáng sớm tiểu thư uống canh gà do Thu Nhạn nấu hỏi: “Sao thấy Thu Nhạn ”
Ta biết trả lời thế nào
lúc Đại gia đến
Có vẻ đêm qua mọi chuyện đã thỏa Vương đại nhân tiền bạc và mỹ nhân truy cứu chuyện Đại gia trục lợi nữa
Tiểu thư tạm quên Thu Nhạn vui vẻ bước lên hành lễ
“Cha hai ba ngày nay đến thăm con chuyện gì gấp đến ”
Đại gia rõ ràng đã thay bộ y phục sạch sẽ mới đến gặp tiểu thư
Ông xuống chiếc ghế tròn ánh mắt phức tạp: “Nhược Nhi đội ngũ đón dâu của nhà họ Tạ sắp đến Ninh huyện con mau chuẩn ”
“Cha chẳng … chẳng lễ cập kê mới đón dâu ”
Tin đến quá bất ngờ tiểu thư bật dậy
“Triều đình thua trận giờ kinh thành mới là nơi an nhất”
Đại gia ở lâu
Tiểu thư còn tâm trí ăn sáng
Khi chải tóc cho nàng nàng khuôn mặt trong gương đồng hỏi: “Thu Nhạn ”
Tuyết Oanh và Xuân Yến đều theo bản năng về phía
Tiểu thư cũng
Ta chỉ cúi đầu thật thấp: “Tỷ theo gã sai vặt của Nhị gia làm việc ”
Tiểu thư vén váy hất ghế chạy ngoài
Nàng là đôi chân bó nhỏ xíu mà chạy nhanh đến thế
Ba chúng đều đuổi kịp
Nàng đến viện của phu nhân Thân hình gầy yếu thở hổn hển
“Mẫu thân Thu Nhạn thấy nữa”
Trong cơn hoảng hốt nàng cũng hành lễ
Phu nhân nhấp trà thản nhiên đáp: “Thu Nhạn mạng quý nhân để mắt đã hưởng phúc ”
“Mẫu thân”
Phu nhân hề tỏ chút thương cảm đôi mắt đỏ hoe của tiểu thư
Bà dậy nâng cằm tiểu thư lên
“Trách thì trách các ngươi sinh một bộ dạng đẽ danh tiếng vang xa rước lấy những tai họa
“Từ nay dọn lầu các ở đợi nhà họ Tạ đến mới xuống lâu”