Lập Xuân - Chương 5
17
“Chỉ là nguyệt sự đừng sợ”
Thu Nhạn khoác áo dậy đưa một chiếc đai nguyệt sự mới
“Có nguyệt sự ngươi đã thành lớn”
Nàng nhẹ nhàng an ủi
Ta thay y phục sạch sẽ giường
trong đầu vẫn thể xua hình ảnh đỏ thẫm của máu
Đêm đó ngủ yên sáng dậy mắt thâm quầng
Thu Nhạn bảo nghỉ ngơi nàng sẽ xin phép tiểu thư cho
Ta trùm kín chăn nửa tỉnh nửa mê
Loáng thoáng bên tai như tiếng phụ nữ thét
Giật mở mắt xung quanh gì
Cơ thể rã rời tay chân còn sức ngay cả việc rót nước cũng làm nổi
Không biết bao lâu Xuân Yến và Thu Nhạn tranh thủ mang cơm trưa đến
Nhìn thấy sắc mặt mệt mỏi Xuân Yến sờ trán kêu lên:
“Nóng quá để gọi đại phu”
“Để Bên Văn Mặc trai của Nhị gia vài vị đại phu” Thu Nhạn bước nhanh ngoài
Vì sốt cao đầu óc mơ hồ tiếng bên tai cũng rõ ràng
Dường như đại phu đến bắt mạch cho
Thu Nhạn khẽ hỏi:
“Văn Mặc traivị như thế nào ”
Giọng một ông lão ho khan:
“Là chứng băng huyết lẽ chỉ vài ngày nữa”
Nghe cứ như mơ như thực chẳng hiểu nổi
Cơn bệnh kéo dài ba ngày đại phu nguyên nhân do chuyển mùa và tâm trạng bất an
Khỏi bệnh liền trở hầu hạ tiểu thư
Nhìn gương thấy kiểu tóc chải tiểu thư mỉm khen:
“Mấy ngày ngươi vắng khác chải tóc cho đều ”
lúc Tuyết Oanh bưng nước liền liếc một cái sắc lẻm
Khi hai chúng ngoài nàng lạnh:
“Thật biết cách nịnh nọt hết lượn lờ mặt tiểu thư sức lấy lòng Nhị gia
“Chẳng trách tin Liên Hương đánh chết ngươi sợ đến phát bệnh”
“Liên Hương… đánh chết ”
Ta chỉ câu đó lòng rõ cảm giác gì chỉ thấy nặng nề
Sau đó chuyện với Thu Nhạn nàng lắc đầu:
“Người vẫn còn nhưng chẳng sống bao lâu”
Ta nhớ lâu đó còn thấy Nhị gia thân mật chuyện với Liên Hương
Cớ chỉ trong chốc lát nàng đã đánh đến chết
Thấy run rẩy Thu Nhạn vội đến bên kéo khẽ kể rõ đầu đuôi
Ban đầu chỉ định dùng thuốc phá thai
cơ thể Liên Hương khỏe mạnh thuốc tác dụng
Họ bèn dùng gậy đánh mạnh bụng nàng
Người tay một là cháu trai của Lý ma ma trong phòng bếp
Ta chợt nhớ con gái Lý ma ma làm việc ở Văn Mặc trai nhưng từng Nhị gia để mắt
Ra tay quá mạnh họ đánh đến mức khiến Liên Hương thổ huyết
Chuyện Liên Hương mang thai là do Lý ma ma tố cáo với vị hôn thê của Nhị gia
Cô nương đó làm ầm lên một trận khiến Liên Hương còn đường sống
Ta nhịn bật :
“Lý ma ma thể nhẫn tâm đến ”
Thu Nhạn xoa đầu nhẹ giọng :
“Người nhẫn tâm chính là Nhị gia
“Sau khi tra rõ mọi chuyện phạt những kẻ tay nhưng cũng để ai tiếp tục chữa trị cho Liên Hương
“Lập Xuân ngươi nhớ kỹ Con đường sống của chúng là ở bên tiểu thư
“Nếu các gia chủ trong phủ để mắt tới kết cục chắc chắn chẳng gì”
Ta gật đầu đáp:
“Ta nhớ Thu Nhạn tỷ”
Ta tiễn đưa Liên Hương lần cuối
nỗi sợ hãi trong lòng khiến dám chỉ trong Lê Phương viện về phía Văn Mặc trai
Hôm đó Thu Nhạn bỗng đưa cho hai xâu tiền
“Tiểu thư vốn định đến chùa dâng đèn Trường Thọ nhưng tiểu thư nhà họ Thôi mời
“Ngươi cầm số tiền bảo Phương Luật đưa ngươi cửa
“Đến chùa tự nhiên sẽ đón tiếp”
Ta từng theo tiểu thư đến chùa biết làm thế nào
Nàng dặn dò:
“Về muộn một chút cũng nhưng nhớ đường cẩn thận”
Đến cửa tình cờ gặp hai gã sai vặt đang đẩy xe thồ
Xe chất đầy rơm rạ nhưng bên trong dường như một tấm chiếu bọc gì đó
Một bàn tay nhợt nhạt mơ hồ lộ
Bị ánh mắt kinh hãi của phát hiện một gã tiểu đồng bước tới chắn tầm kéo tay về che
Hai vội vã đẩy xe khỏi cửa
“Phương Luật họ ”
“Bãi tha ma”
Ta như hiểu điều gì lập tức bảo Phương Luật dẫn đường theo sát phía
Hai gã sai vặt đến bãi tha ma thản nhiên ném xuống đẩy xe rời
Ta chờ một lúc chắc chắn bọn họ xa mới từ nơi ẩn nấp chui bước tới cuộn cỏ
Hít sâu một dùng gậy khẽ gẩy mở lớp cỏ khô bên ngoài
Chỉ một cú chạm nhẹ thi thể phụ nữ rách rưới đã hiện rõ mắt
Gạt những sợi tóc rối bời mặt nàng lập tức nhận đó là Liên Hương
Nàng từng đẽ đến giọng ca thanh thoát tựa dòng suối trong
giờ đây nàng cùng bùn đất
Nỗi buồn đau ập tới cố kìm nỗi sợ xuống dùng khăn tay nhẹ nhàng lau sạch khuôn mặt lấm lem của nàng
Cơ thể nàng vẫn còn chút ấm
Phần vạt áo phía dính đầy máu mới cũ còn thấy rõ màu sắc ban đầu
Mỗi lần gặp Liên Hương nàng đều mặc gấm vóc trang sức lấp lánh trông thật quyền quý
Vậy mà giờ đây nàng chết trong một bộ đồ rách nát quấn tạm trong một cuộn cỏ
Phương Luật đánh xe ngựa tới trong đó sẵn cuốc
Chúng đào một hố nông đặt nàng xuống
Trên đường đến chùa âm thầm một trận
Khi Thu Nhạn gì nhưng biết hôm nay nàng cố ý để tiễn đưa Liên Hương lần cuối
Những ngày đó cuộc sống dường như thay đổi nhưng cũng như thể gì đó đã khác
Tiểu thư khen chững chạc hơn nhiều
Ta chỉ nhẹ
Ánh mắt hằn học của Tuyết Oanh qua lần đầu tiên chẳng buồn bận tâm
Cận kề năm mới Phương gia nhộn nhịp hẳn lên
Không vì tết mà vì Nhị gia lấy vợ
Đêm tân hôn của Nhị gia ở trông coi tiểu thư chìm giấc ngủ
Nhớ tới Liên Hương lòng khỏi xót xa
Đêm động phòng hoa chúc của Nhị gia nàng đã là một nắm xương khô
Tiểu thư ngủ bảo kể chuyện
Ta nghĩ về Liên Hương bèn bịa bừa một câu chuyện
Nghe xong tiểu thư thở dài buồn bã:
“Ở bãi tha ma biết bao nhiêu nữ tử đáng thương như thế”
Nói xong tiểu thư bất ngờ dậy bảo lấy chiếc hòm nhỏ bàn trang điểm
Ta lời mang
Tiểu thư mở hòm bên trong là vài phong thư đã bóc
Đó là thư của vị công tử nhà họ Tạ
Hai đã hôn ước thỉnh thoảng trao đổi thư từ cũng quá lạ
Tiểu thư mở một phong thư qua chợt hỏi:
“Lập Xuân ngươi xem công tử nhà họ Tạ ”
Chuyện của chủ tử dám bàn luận
Thấy im lặng tiểu thư khẽ buồn:
“Thôi cũng sẽ là khác”
Sáng hôm lễ mừng tân nương
Ta theo tiểu thư đại sảnh gặp phu nhân của Nhị gia – Giang thị
Trang phục của nàng theo đúng kiểu dáng thịnh hành đeo đủ loại châu báu sáng lấp lánh
Dung mạo… cũng thể coi là thanh tú
Nhị gia dường như chút thân thiết nào với nàng lời hành động đều lạnh nhạt
Giang thị hề để tâm hành lễ với lão gia cung kính
Lão gia uống trà ban thưởng vòng ngọc
Giang thị tiếp tục làm lễ với đại gia và phu nhân nhận một cặp như ý
Đến mặt tiểu thư Giang thị tặng một cây trâm hồng ngọc
Sau đó vài ngày một mùa xuân mới đến
Phương gia năm nay đặc biệt náo nhiệt
Ở Lê Phương viện tiểu thư phát tiền thưởng mừng năm mới bảo mọi vui chơi thoải mái
Cuối cùng cũng chút rảnh rang cả nhóm đánh bạc uống rượu nô đùa vui vẻ
Chúng bốn hầu chỉ ở cắt giấy với tiểu thư
Ta đếm ngón tay lặng lẽ tính đã mười hai tuổi
Thời gian quả thật trôi qua quá nhanh
Ngoài tuyết lớn rơi đầy ánh sáng phản chiếu rực rỡ
Tiểu thư chắp tay khẽ nguyện:
“Cầu mong Phương gia bình an mọi thuận lợi”
Chỉ tiếc ông trời chiều lòng
Không lâu năm mới từ kinh thành Tạ gia bỗng truyền đến tin thể sắp chiến tranh
Ta là hạ nhân rõ ngọn nguồn chỉ biết ở Ninh huyện đã thực sự bắt đầu việc trưng binh
Mỗi hộ xuất một tráng đinh
Cha tìm đến
Hai mươi lượng bạc thể miễn lính
Nhà chỉ cha là tráng đinh nếu ông lính mẹ và làm sống nổi
Đừng hai mươi lượng ngay cả mười lượng cũng
Năm tiền tiêu vặt của đều đưa cho cha
Một năm qua làm dư nhiều đến thế
Ta :
“Cha con thật sự tiền”
Lệ rơi định đầu bỏ
cha lập tức quỳ xuống mặt dập đầu liên tục
Từng tiếng “cốp cốp cốp” như búa nện lòng
Đau đến mức bật nức nở
“Cha xin cha dậy”
“Nhị Nha cha thật sự còn cách nào khác”
“Nhị Nha” – đã lâu ai gọi như
giờ là Lập Xuân là một nô tỳ
Ta còn thể làm gì
Chỉ đành bảo cha hai ngày nữa sẽ nghĩ cách