Lập Xuân - Chương 2
6
Ta ở độ tuổi thực sự hiểu nam nhân thể làm gì với
Chỉ biết rằng hành động của khiến vô cùng sợ hãi
Không suy nghĩ nhiều theo bản năng cắn mạnh một cái lên ngón tay
Nhị gia phòng liền kêu đau một tiếng
Hắn rút tay lập tức giáng một cái tát mặt
“Tiện nhân còn dám làm tổn thương ”
Trong cơn kinh hãi và giận dữ đã lơi lỏng tay
Ta nhân cơ hội vùng thoát khỏi gọng kìm của
Chân chạm đất đầu chạy thẳng
Ta biết chạy chỉ cắm đầu lao bóng tối
Phía Nhị gia cùng gã sai vặt của vẫn đuổi theo
Dù bọn họ cũng là nam nhân trưởng thành nhanh đã áp sát
Ta cảm nhận rõ chỉ cần Nhị gia vươn tay thể bắt
Rồi đôi tay sẽ sờ soạng cơ thể
Mặt đau rát chân cũng đã mềm nhũn cuối cùng ngã nhào xuống đất
Trên trời nửa vầng trăng khuất mây ánh sáng xung quanh mờ nhạt
Nhị gia mặt từ cao xuống
Dù rõ nét mặt nhưng biết nhất định giận
Bởi vì giọng lạnh băng mang theo ý giễu cợt:
“Giả làm liệt nữ làm gì ở bên ngoài uốn éo là cố ý quyến rũ ”
Ta phủ phục mặt đất thở dốc một hồi chạy trốn
Hai bàn tay cùng đầu gối lẽ đã xước đau nhức chịu nổi
Tiếng động nhỏ lúc đã tuần đêm cầm đèn tới
“Gia hôm nay nhất định hái đoá hoa Nơi đây bẩn thỉu dậy theo gia”
Giọng của lạnh lùng khiến khác sợ hãi
Cho dù tới thì
Chủ tử một nha thấp hèn như hầu hạ chỉ khiến khác cảm thấy ban ân sủng
Ta cố gắng kìm nén nỗi sợ kỹ nơi đang trong lòng bỗng nảy lên chút hy vọng
Hoá đã chạy đến rừng trúc phía nhà bếp
Nhị gia dứt lời đã run rẩy bò dậy
Không đợi mọi phản ứng lao thẳng nhà vệ sinh bên cạnh chút do dự nhảy xuống hầm phân
7
Lúc đã là ngày thứ hai khi nhảy hầm phân
Đêm qua Nhị gia thấy thân bẩn thỉu liền bịt mũi bỏ
Lý ma ma bảo nồng mùi hôi cho phép phòng ngủ của hạ nhân
Ta múc từng thùng nước lạnh tắm rửa thật nhiều lần
Thay bộ quần áo sạch Lý ma ma ném ôm gối mái hiên suốt cả đêm
Ban ngày những kẻ biết chuyện nhạo ngã hầm phân làm trò cho thiên hạ
Những kẻ biết chuyện như Lý ma ma vẫn cố tình chế nhạo khi nhóm lửa
“ là thứ tiện tỳ bẩm sinh học theo cái dáng điệu lẳng lơ còn quyến rũ chủ tử
“Không soi gương xem thân phận là gì chủ tử làm để ý tới ngươi”
Hai bà tử làm bếp phá lên:
“Cười chết mất quyến rũ thành thấy đông thì hổ nhảy xuống hầm phân”
Ta mím chặt môi đáp một lời chỉ lặng lẽ thêm củi bếp lò
6
Ta dám giải thích mà dù giải thích cũng chẳng ai tin
Trong mắt những bất cứ chuyện dây dưa nam nữ nào nam nhân luôn là nạn nhân nữ nhân mê hoặc mới dẫn đến hành vi đốn mạt
Lửa cháy bập bùng ánh đỏ phản chiếu đôi tay che giấu mọi vết thương từ đêm qua
dù vết thương ngoài da thấy nỗi đau cơ thể vẫn còn
Như thể dù hôm qua tổn thương thực sự nhưng trong lòng thật sự sợ hãi Nhị gia đến cực độ
Ta chỉ cuộn mãi trong góc bếp cứ thế nhóm lửa ngừng
Vẫn là Thu Nhạn đến những lời đàm tiếu trong bếp mới chịu ngừng
“Chuẩn một bát bồ câu hầm cho tiểu thư”
Nàng dặn dò hai bà tử trong bếp ngoan ngoãn cúi đầu đáp lời
Thu Nhạn ánh mắt nàng khiến lập tức hiểu ý liền bước ngoài
Nàng hỏi đêm qua rơi hầm phân dặn chú ý an
Vừa nàng đưa cho một cây châm lửa bảo rằng ánh sáng khi đêm thì cũng đỡ nguy hiểm
Ta nghẹn ngào kể đầu đuôi câu chuyện
Thu Nhạn sững một lúc mới rút khăn bên hông lau nước mắt cho
“Muội ngoan thật ấm ức cho ngươi ”
Nàng im lặng trong khi đó Lý ma ma trong bếp bóng gió mỉa mai lười biếng
Ta vội lau khô mắt chạy ngay bếp vùi đầu nhóm lửa như chuyện gì xảy
Thu Nhạn hình như vẫn nguyên tại chỗ lâu
Hai ngày Trương ma ma từ viện của tiểu thư đột nhiên đến phòng bếp
Bà chỉ tay về phía với Lý ma ma:
“Chính là nha đầu tiểu thư đích danh gọi nàng sang Lê Phương viện hầu hạ”
8
Hạ nhân trong Phương gia đều tranh Lê Phương viện
Đặc biệt là những bà tử con gái ai nấy đều cầu thân nhờ vả chỉ mong con lọt mắt xanh của tiểu thư
Không vì gì khác tiểu thư năm nay mười hai tuổi ba năm nữa sẽ xuất giá
Nghe nàng hứa gả cho một nhánh của Tạ gia ở kinh thành
Gia chủ Tạ gia hiện giờ là hoàng đế sủng tín đừng là nhánh bên ngay cả giữ cửa của nhà họ Tạ cũng nịnh bợ
Đây là một mối hôn sự vô cùng
Một khi tiểu thư xuất giá nha thân cận của nàng ắt sẽ nhà họ Tạ thu dụng
Dù làm khi tiểu thư gả nha cũng sẽ trở thành nô bộc cho gia đình quan viên triều đình
Nói trắng vẫn hơn làm hạ nhân ở quê
Ta hiểu những điều chỉ biết tiểu thư hòa nhã Thu Nhạn tỷ dịu dàng nếu Lê Phương viện nhất định sẽ hơn ở phòng bếp
Ta vui mừng theo Trương ma ma nhưng Lý ma ma chặn đường
“Ôi nha đầu lắm mưu nhiều kế tiểu thư…”
Trương ma ma khó chịu liếc bà :
“Tiểu thư chọn nàng vì nàng biết kể chuyện khiến tiểu thư vui phu nhân đã đồng ý ngươi ý kiến gì ”
Lý ma ma đành gượng dám cãi Trương ma ma nhưng vẫn liếc bằng ánh mắt sắc như dao:
“Tuổi còn nhỏ mà đã tinh ranh coi chừng để bắt cái đuôi hồ ly của ngươi”
Ta hiểu vì bà ghét đến thế chỉ ngoan ngoãn cúi đầu đáp:
“Những ngày qua nhờ Lý ma ma quan tâm Nhị Nha xin cáo từ”
8
Trên đường Trương ma ma hỏi về tình cảnh của từ lúc nhà họ Phương đến những gì biết làm
Ta thành thật trả lời
Nhà khi gặp thiên tai thì làm nghề bán đậu hũ cha biết chút nghề mộc
Do học thỉnh thoảng dạy nên biết sơ qua vài chữ thể tên
“Những chuyện cũ ngươi cứ quên Tiểu thư sẽ đặt tên mới cho ngươi”
Đến Lê Phương viện tiểu thư đang uống thuốc
Cửa sổ trong phòng đóng kín hương thơm và mùi thuốc quện ngửi lâu khiến choáng váng
Ta chờ bình phong chạm ánh mắt của Thu Nhạn tỷ định mỉm với nàng nhưng thấy trong mắt nàng đầy lo lắng
Mấy nha trong phòng đều vẻ mặt ủ dột
Lòng thắt —bệnh của tiểu thư nặng thêm
Quả nhiên từ bình phong giọng tiểu thư yếu ớt truyền :
“Có mới đến là việc vui thể xua tan bệnh khí trong phòng
“Xuân đến tựa cánh chim bay một ngày gặp cũng đủ dài Sau ngươi gọi là Lập Xuân mong ngày nào cũng xuân về”
Giọng tiểu thư chậm rãi:
“Lập Xuân kể cho một câu chuyện ”
9
Tiểu thư là biết chữ những cuốn sách học vấn uyên thâm nhưng thích những câu chuyện của
Chuyện của là thần tiên ma quái chuyện thường ngày trong thôn xóm thứ thể đem nơi trang trọng
Vậy mà tiểu thư đến say mê nhắm mắt
Trương ma ma gật đầu hiệu cho ngoài
“Lập Xuân chuyện thần quỷ kể cho vui thì nhưng tuyệt đối kể những câu chuyện về tài tử giai nhân”
Ta biết “tài tử giai nhân” là gì chỉ mơ hồ gật đầu:
“Vâng Lập Xuân đã rõ”
Trương ma ma mới khẽ với bảo Thu Nhạn dẫn về phòng hạ nhân
Có lẽ bà cũng khá hài lòng với
Phòng hạ nhân ở Lê Phương viện rộng rãi hơn nhiều so với phòng bếp
Một gian nhà lớn bốn chiếc giường tầng đối diện giường là bốn bàn trang điểm
Chậu bô bàn ghế đều sắp xếp ngăn nắp
Còn hơn cả nhà giàu trong làng
Hành lý của chỉ hai bộ đồ cũ và bông hoa lụa mà Thu Nhạn tặng
Thu Nhạn qua mở hòm lấy hai bộ y phục
“Đồ cũ của mập hơn nên mặc cho ngươi”
Ta nhận lấy y phục vải mịn màng cầm lên tay còn phảng phất mùi thơm
Thật —
lòng dấy lên sự bất an
Nhớ đến những gì xảy đêm lắc đầu:
“Thu Nhạn tỷ xứng mặc đồ thế ”
Thu Nhạn khẽ thở dài đến khoác y phục lên
“Muội ngoan Nhị gia ngang ngược đến cũng dám cưỡng bức trong viện của tiểu thư”
Nàng vuốt má nhẹ nhàng nhéo một chút:
“Đừng sợ”
Sau khi chỉnh trang xong xuôi phòng tiểu thư chờ lệnh
Một canh giờ tiểu thư từ từ tỉnh dậy
Câu đầu tiên nàng là:
“Đau quá”
“Thu Nhạn đau quá” Trong mắt nàng lấp lánh nước mắt
“Xoa bóp giúp một chút ”
“Đây là vì cho tiểu thư cố gắng chịu đựng nhé” Thu Nhạn đỏ mắt “Tiểu thư hiện giờ thể xuống giường một chút ”
Tiểu thư uể oải lắc đầu:
“Đau lắm”
“Vậy uống thêm chút thuốc an thần nhé” Thu Nhạn dò hỏi
Cơ thể yếu ớt dựa cột giường tiểu thư khẽ gật đầu
Trong lúc đợi thuốc một nha tên Tuyết Oanh lấy một bộ đồ chơi múa rối bóng
Nàng diễn cho tiểu thư xem một đoạn “Hằng Nga bôn nguyệt”
Tuyết Oanh giọng điệu đặc biệt rõ ràng là thiếu nữ trẻ trung nhưng khi diễn vai Hậu Nghệ giọng nàng trầm mạnh như một đại trượng phu; khi đến Tây Vương Mẫu chuyển thành âm điệu uy nghi của một phu nhân thật sự vô cùng đặc sắc