Lập Xuân - Chương 1
1
Năm chín tuổi Ninh huyện gặp nạn nhà cũng dần còn cơm để ăn
Đệ bệnh nặng cần nhiều bạc để chữa trị
Cha mẹ mượn hết thân bạn bè nhưng chẳng ai còn dư dả để giúp
Sáng sớm hôm cha dẫn chợ
Ông mua cho một cặp dây buộc tóc màu đỏ cho ăn một bát hoành thánh
Rồi đưa đến cửa nhà họ Phương để theo kẻ buôn
“Nhị Nha cha nhẫn tâm chỉ là năm nay trời thuận mà con còn đang bệnh”
Vừa cha nhét một viên kẹo miệng
Bên cạnh kẻ buôn đã sốt ruột giục: “Không nhanh lên thì dẫn về nhà ”
Ngọt quá
Ta ngậm viên kẹo tròn lăn qua lăn trong miệng nhổ lau sạch đưa cho cha
“Cha thích ăn cha mang về cho ”
Người đàn ông cao bảy thước mắt liền đỏ hoe
Ta dám thêm cúi đầu bước mấy bước đuổi kịp kẻ buôn
Nước mắt cứ thế tuôn ngừng—
Tám lượng bạc cha mẹ đã bán
Từ đó trở thành nha của Phương gia
2
Nhà họ Phương ở Ninh huyện xem là gia tộc lớn
Lão gia vốn làm thương nhân dùng tiền mua chức quan cho Đại gia
Đại gia cũng tệ nay đã làm đến huyện thừa
Chỉ là Nhị gia về già mới tính tình phần lông bông
Ta làm việc trong phòng bếp Phương gia
Dù chẻ củi nhóm lửa vất vả nhưng cái thể lượm chút cơm thừa đến mức đói bụng
Việc tiểu thư để mắt tới thực sự là một sự tình cờ
Ngày đầu năm chủ tử quây quần vui vẻ đám hạ nhân tự nhiên cũng lười biếng trốn việc
Ta còn nhỏ tuổi chẳng ai dẫn theo
Chỉ tự trốn ở bếp hong chút lửa tàn còn sót để sưởi ấm
Đang gật gà gật gù cửa bếp bỗng ai mở
Gió lạnh thốc khiến giật tỉnh dậy
Chợt thấy một như tiên nữ
Người đó là một thiếu nữ mười lăm mười sáu tuổi
Nhan sắc đoan trang đã đành còn khoác lụa là gấm vóc tóc cài đầy trâm ngọc hoa lụa
Ta lúng túng biết gọi thế nào bèn quỳ xuống dập đầu hai cái
Thiếu nữ khẽ giọng nhẹ nhàng dễ : “Ngươi là mới ”
“Dạ ”
Nàng dường như nhẹ gật đầu: “Đứng dậy Ta là nha nhị đẳng trong viện của tiểu thư ngươi gọi là Thu Nhạn tỷ là ”
Ta từng qua miệng khác tên của tiểu thư là Phương Vũ Như
Tiểu thư là con gái độc nhất của Đại gia sống tại Lê Phương viện
Bình thường phòng bếp sẽ đưa đồ ăn qua đó trong viện cũng một gian bếp nhỏ riêng
Nên từng gặp qua trong viện của tiểu thư
“Thu Nhạn tỷ”
Thu Nhạn đáp lời rằng hôm nay tiểu thư hứng thú ở chơi lâu hơn thường lệ
Giờ đói bụng ăn chút điểm tâm mềm ngọt
Bếp nhỏ trong viện chuẩn sẵn nên Thu Nhạn mới tới đây
Thu Nhạn làm bánh chà là bảo phụ giúp
Công việc chẳng qua chỉ là gỡ hạt nhặt vỏ chà là mà thôi
Tay chân Thu Nhạn thoăn thoắt chẳng bao lâu đã làm xong
Nàng chọn một miếng bánh hình dáng nhất đưa nếm thử
Bánh mềm mịn ngon đến mức suýt cắn lưỡi
Thu Nhạn mỉm ăn xong ở nhà nàng cũng một tầm tuổi
Cũng thích ăn đồ nàng làm
Thu Nhạn bảo từ nay cơm của Lê Phương viện đều do đưa đến
Nhờ mới bước nội viện
Nhà lớn cửa cao từng gian nhà nối tiếp dễ lạc đường
Lần đầu Thu Nhạn dẫn Sau đó bảo tự một
Đưa cơm suốt nửa tháng mới cơ hội thấy rõ tiểu thư
Hôm là tết Nguyên Tiêu tiểu thư xem hội đèn lồng về sai đưa bữa khuya tới
Đến Lê Phương viện lần đầu tiên bước phòng ngủ của tiểu thư
Trong phòng thoang thoảng hương thơm nhưng vẫn át mùi đắng của thuốc
Ta cúi đầu nhẹ nhàng đặt hộp thức ăn xuống
Tiểu thư hai nha trang điểm đẽ dìu từ tấm bình phong
Ta từng nghĩ Thu Nhạn là tiên nữ nhưng khi thật sự thấy tiểu thư mới biết thế nào là mỹ nhân
Nàng chừng mười hai tuổi
Đôi mày liễu cong cong đôi mắt hạnh nhân long lanh nước
Đầu cài đầy trâm ngọc vòng tay lấp lánh y phục hoa mỹ trông như làm từ ngọc
Chỉ là dáng quá đỗi thanh mảnh qua đã biết chẳng chịu nổi chút vất vả nào
Không dám lâu vội cúi đầu
Tiểu thư ăn một viên bánh trôi đẩy bát về phía bảo ăn
Ta bưng bát mà bối rối biết làm Thu Nhạn che miệng khẽ:
“Tiểu thư ban thưởng ngươi cứ mạnh dạn mang về mà ăn”
Rời khỏi Lê Phương viện Thu Nhạn cầm đèn tiễn
Đến bên hồ Nhảy Lý đột nhiên từ bóng tối xông một bóng cao lớn
Thu Nhạn lập tức chắn mặt giơ đèn lên nghiêm giọng hỏi:
“Ai đó”
“Thu Nhạn cô nương là đây” Người nhẹ nhàng đáp
“Thì là Nhị gia Thu Nhạn đã thất lễ”
Giọng của Thu Nhạn lạnh nhạt nét mặt cũng thu đôi phần
Lúc mới rõ gọi là Nhị gia là một nam tử trẻ tuổi da trắng trông thư sinh nho nhã
Hoàn giống lời khác rằng là kẻ lông bông gì
Ta dám nán lâu
Cúi hành lễ tự trở về phòng hạ nhân cạnh nhà bếp
4
Làm nô tỳ chuyện cúi đầu khom lưng chủ tử vốn đã là lẽ thường
giữa đám hạ nhân với cũng phân cao thấp
Lấy chuyện trong phòng bếp làm ví dụ một quản lý gọi là Lý ma ma
Dưới tay bà tiên là hai đầu bếp chính trông coi bếp lò
Mỗi đầu bếp hai phụ trách vo gạo rửa rau
Còn chỉ là nha đốt củi nhóm lửa
Trước đây ai cũng thể mắng vài câu thậm chí véo bấm tay chân
từ khi đưa cơm cho tiểu thư những trận đòn roi cũng bớt
Những thứ vốn thuộc về như quần áo đông hạ bọn họ cũng còn khấu trừ nữa
Mùa xuân đến còn mập lên chút ít còn khẳng khiu như
Thu Nhạn tỷ nhéo má đùa:
“Không ngờ một nha đầu nhóm lửa mà cũng là mỹ nhân đang độ lớn”
Ta biết vì hổ nhéo đau mặt liền đỏ lên:
“Tỷ đừng trêu chọc ”
Thu Nhạn dịu dàng: “Tỷ tặng ngươi một bông hoa để cài”
Nói nàng lấy một nhành hoa lụa cài lên tóc
“Mấy hôm tỷ về quê thăm nhà mua cho hai bông hoa nghĩ đến ngươi nên cũng mua một bông”
Ta đưa tay sờ lên bông hoa tóc cảm thấy mũi cay xè:
“Thu Nhạn tỷ tỷ thật với ”
4
Từ nhỏ đến giờ đồ trang sức nhất mà từng vẫn là cặp dây buộc tóc đỏ cha mua ngày bán
Thấy sắp Thu Nhạn liền khẽ gõ mũi
“Đại cô nương mười tuổi còn lóc làm gì”
Thu Nhạn Lý ma ma tựa cửa ăn hạt dưa liếc mắt
“Ồ còn cài cả hoa nữa kìa Không biết học cái gì từ Thu Nhạn chỉ thấy học cái dáng vẻ điệu đà là giỏi”
Nói xong bà phun vỏ hạt dưa xuống chân
Hai làm bếp khác cũng hùa theo
“ Thu Nhạn ngày nào cũng chải chuốt như tiên giáng trần chẳng để quyến rũ đàn ông ”
“Nghe Nhị gia nạp nàng làm ”
“Thu Nhạn là đồng ý nhưng ngày nào cũng lui tới bên Nhị gia”
Lời thật khó Tuy chút sợ họ nhưng vẫn cố lấy dũng khí đáp :
“Tiểu thư thích bên cạnh xinh Thu Nhạn tỷ mới—”
“Phì—” Lý ma ma phun vỏ hạt dưa lần trúng ngay mặt
Ba thèm cũng chẳng bỏ
Về mới biết tại Lý ma ma ác ý với Thu Nhạn như thế
Thì con gái bà làm việc trong viện của Nhị gia dốc hết sức nhưng vẫn lọt nổi mắt xanh của
Ta gỡ vỏ hạt dưa dính mặt xuống lòng ngơ ngẩn nghĩ:
Rõ ràng Thu Nhạn tỷ chẳng làm gì cả
Không làm gì cũng mắng là lẳng lơ đắn
Chỉ bởi vì Thu Nhạn tỷ xinh mà thôi
Ta nghĩ tiểu thư cũng là một mỹ nhân nhưng những bà tử tuyệt đối dám nàng lưng
5
Chớp mắt đã sang hè
Sen trong phủ nở rộ nhà mở tiệc thưởng hoa
Ngày ai nấy đều bận rộn
Các phu nhân tiểu thư của những gia đình quyền quý trong huyện đều đến
Nghe loáng thoáng từ Thu Nhạn tỷ mới biết đây thực là cái cớ lão phu nhân dùng để chọn nàng dâu cho Nhị gia
Nhắc đến Nhị gia vốn định hỏi Thu Nhạn rằng thật sự nạp tỷ làm
lời đến miệng nuốt xuống
Ta thể làm gì hỏi cũng chỉ khiến thêm phiền
Khách khứa đến đông quản sự gọi thay một bộ đồ tươm tất hơn để pha trà rót nước
Đêm xuống mọi đều đã ngủ
Trong bếp chỉ còn trực
Ta vẫn mặc bộ váy ban ngày
Không giống quần áo đốt củi thường ngày váy màu nhã nhặn còn thêu hoa
Lần đầu tiên mặc đồ như kiềm mà chạy bể nước bên bếp soi mặt ánh trăng
Đang vươn cổ ngắm nghía bất ngờ ai đó ôm chặt từ phía
Ta hốt hoảng thét khẽ cố vùng vẫy
Mùi rượu nồng xộc mũi khiến kinh hoàng nhận đang ôm là một nam nhân
“Nhị gia”
Ta giãy nghẹn ngào hỏi: “Nhị gia ngài định làm gì”
Tiểu đồng bên cạnh cũng hốt hoảng vội tới can ngăn: “Nhị gia lấy rượu Chơi với hoàng mao nha đầu làm gì”
Tiểu đồng khuyên thả
Nhị gia ợ rượu một cái
“Yêu tinh eo mềm thật đấy”
Hắn mặc kệ vùng vẫy van xin hai tay siết lấy như kìm sắt
Ta chỉ mới mười tuổi sức nào địch nổi
Chỉ thể nức nở cầu xin tha mạng
Tiểu đồng vẫn cố khuyên: “Cô bé còn nhỏ quá Nhị gia trong lâu thiếu gì cô nương xinh chúng ngoài khoái hoạt”
Nhị gia bực quát cút
Hắn bế bước nhanh khỏi viện biết định
Tiểu đồng đá vài cái dám đuổi theo
Ta khản cả giọng: “Nhị gia nô tỳ biết hầu hạ ”
Hắn chán ghét tiếng liền dùng tay nhét miệng khó chịu :
“Khóc cái gì mà xúi quẩy”